hanh cho nên mới chọn cái tên này cho em đó!” Liên Kiều dáng vẻ cực kỳ nghiêm túc nói chuyện với con ngựa.
“Chiiii…” Con ngựa lại hí lên 1 tiếng, sau đó…
Trước ánh mắt kinh ngạc của mọi người, con ngựa tiến gần đến chủ động dán sát mặt mình vào gương mặt nhỏ nhắn của Liên Kiều, lại còn rất nhiệt tình liếm cô một cái, từng động tác cực kỳ ngoan ngoãn khiến người ta nhìn thấy liền yêu thích vô cùng.
“Trời ạ…” Kỳ Hinh kinh ngạc kêu lên 1 tiếng, xoay sang nhìn Lăng Thiếu Đường.
Còn Hoàng Phủ Ngạn Tước cũng bị 1 màn này làm cho sững sờ.
Đây rốt cuộc là chuyện gì?
“Thiếu Đường…con ngựa này…thật là chưa có thuần sao?” Sau 1 lúc sững người vì ngạc nhiên, Hoàng Phủ Ngạn Tước mới hoàn hồn, quay sang hỏi Lăng Thiếu Đường.
Lăng Thiếu Đường cũng như rơi vào 1 đám mây mù, hắn nói:”Con ngựa này nổi tiếng là khó huấn luyện, ngày đầu tiên đến trường ngựa đã đá bị thương 1 nhân viên ở đây, nhưng hôm nay…sao lại có thể chứ?”
Tất cả mọi người đều chần động, chỉ có Liên Kiều là vui vẻ hơn hết
Cô thích thú sờ khắp người chú ngựa, vừa sờ vừa nói chuyện với nó.
Mà chú ngựa dường như cũng cực kỳ kiên nhẫn cùng thông hiểu, mắt nó nhìn vào mắt Liên Kiều, vẻ nóng nảy hung hăng lúc đầu dường như không còn chút nào.
Liên Kiều rất có cảm giác thành tựu, cô nhẹ vỗ lưng con ngựa, hung phấn nói:”Bôn Bôn, em nói xem, chị có thể cưỡi em chạy 1 vòng được không? Nếu như chị ngồi lên lưng em, em có thấy khó chịu không?”
Lời của cô vừa dứt, từ miệng con ngựa chợt phát ra 1 tràng âm thanh, sau đó chân trước không di chuyển nữa mà từ từ khuỵu xuống…
“Bôn Bôn, em muốn chị cưỡi lên lưng em phải không?” Liên Kiều trố mắt nhìn nó, hỏi.
“Chiii…” Chú ngựa nghiêng đầu, hí lên 1 tiếng, sau đó đầu lại cúi xuống.
“Không được đâu, chị chưa biết cưỡi…” Liên Kiều giống như đang cùng 1 người bạn thân nói chuyện, vừa nói vừa xua xua tay.
“Chiii…” Trong miệng chú ngựa lại phát ra 1 tiếng hí nữa, đầu nó chạm nhẹ vào người Liên Kiều, 1 lần lại 1 lần.
“Thôi được, tuy chị không hiểu ý em cho lắm nhưng chị biết em nhất định sẽ không làm chị bị thương, chị ngồi lên lưng em nhé!” Liên Kiều không nói nhiều nữa, trực tiếp ngồi lên, cầm lấy dây cương…
“Nha đầu, không được đâu!” Hoàng Phủ Ngạn Tước không kìm nổi nữa, vội tiến lên chặn lại.
“Chiii…” Chú ngựa thấy có người đến gần, đột nhiên trở nên nóng nảy.
“Ngạn Tước…”
Lăng Thiếu Đường vội bước đến kéo tay Hoàng Phủ Ngạn Tước, chặn hắn lại:”Để Liên Kiều thử xem sao, cô ấy hình như có khả năng huấn luyện ngựa bẩm sinh đấy!”
“Nhưng Liên Kiều chưa bao giờ cưỡi ngựa cảm lỡ như té xuống thì sẽ rất nguy hiểm!” Hoàng Phủ Ngạn Tước đứng ngồi không yên nhìn về phía Liên Kiều cách đó không xa.
Thấy Liên Kiều cũng đã leo lên lưng ngựa, hắn nhẹ giọng nói:”Con ngựa đó hình như không có ý làm Liên Kiều bị thương đâu, chúng ta cứ quan sát 1 lúc nữa đã!”
Ánh mắt Hoàng Phủ Ngạn Tước chăm chăm nhìn theo từng động tác của chú ngựa không dám chớp, lòng vẫn không buông lỏng tí nào…
“Thiếu Đường, cậu đối với ngựa rất quen thuộc, tình huống như hôm nay cậu đã từng thấy qua chưa?”
Lăng Thiếu Đường lắc đầu,”Đây là lần đầu tiên!”
Một câu nói này của hắn càng làm lòng Hoàng Phủ Ngạn Tước lo lắng.
Ngược lại, Liên Kiều lúc này đang hết sức cao hứng ngồi trên lưng ngựa, hai tay cô hớn hở vẫy về phía Hoàng Phủ Ngạn Tước, lớn tiếng gọi:” Ngạn Tước, xem này, em đang ngồi trên lưng ngựa này”.
“Nắm chặt dây cương, cẩn thận 1 chút!” Hoàng Phủ Ngạn Tước khẩn trương lớn tiếng đáp lại.
“Yên tâm đi, Bôn Bôn rất nghe lời!” Liên Kiều nói xong, 1 tay nắm lấy dây cương, 1 tay vuốt nhẹ bờm chú ngựa.
“Liên Kiều, chân nhớ phải đạp lên bàn đạp!” Lăng Thiếu Đường cũng lo lắng lớn tiếng gọi.
Liên Kiều gật đầu, hai chân đạp vững trên bàn đạp, nhè nhẹ vỗ lên đầu con ngựa:”Bôn Bôn, chị không biết cưỡi ngựa đâu, em đừng làm chị ngã nhé, bằng không bọn họ sẽ cười bọn mình chết!”
‘Chiiii….’ Con ngựa lại hí lên một tiếng, chân trước bắt đầu giẫm trên bãi cỏ mẫy cái sau đó tốc độ dần dần nhanh lên, bắt đầu đi về phía trước.
‘Hô hô …’ Ngồi trên lưng ngựa Liên Kiều cảm thấy cực kỳ nhàn nhã, tâm trạng hào hững vẫy tay về phía mọi người, ‘Nhìn xem này, Bôn Bôn mang em đi!’
Tất cả mọi người một lần nữa bị chấn động …
Ai nấy đều không thể hiểu nổi, rốt cuộc là do con ngựa này có linh tính hay là do chính bản thân Liên Kiều …
Trong lúc mọi người còn đang bàng hoàng suy nghĩ thì lại một màn nữa làm bọn họ kinh hoảng.
Chú ngựa mang theo Liên Kiều trên lưng, vừa nãy đi chầm chậm vài bước giống như là sợ cô chưa quen với tốc độ mà té ngã, bây giờ lại đột ngột tăng tốc.
Điều này ngay cả người nuôi ngựa nhiều năm như Lăng Thiếu Đường cũng chưa từng chứng kiến qua.
Trông Liên Kiều thật đẹp, giống như một nữ tướng kiêu ngạo thắng trận trở về, vừa vui mừng reo hò vừa lớn tiếng kêu: ‘Ha ha, em biết cưỡi ngựa rồi, Bôn Bôn, em thật giỏi nha!’
Tiếng reo của Liên Kiều cùng tiếng vó ngựa vang vọng trên đồng cỏ bao la …
‘Chuyện này … rốt cuộc là thế nào?’ Hoàng Phủ Ngạn Tước chứng kiến từ đầu đến cuối, bây giờ trong lòng hắn không còn lo lắng nữa, thay vào đó
