a tộc Hoàng Phủ chứ!’
‘Lý luận của anh tuy đúng nhưng rất ích kỷ, em không đồng ý!’ Liên Kiều xụ mặt nói.
‘Đồng ý hay không thì kết quả cũng như nhau cả thôi, không thể thay đổi được gì!’
Hoàng Phủ Ngạn Tước nói tiếp, ‘Cho nên về sau em nên ngoan ngoãn đừng tìm cách chọc giận anh nữa, với lại … người anh không muốn em gặp thì tuyệt đối không được gặp nữa!’
‘Anh nói học trưởng Kiều Trị sao?’ Liên Kiều chau mày hỏi.
‘Đúng vậy!’ Hoàng Phủ Ngạn Tước véo nhẹ vào eo cô một cái khiến cô khẽ run lên.
‘Hừm, bây giờ cho dù là em muốn gặp người ta chưa chắc người ta đã muốn gặp em đâu. Hôm nay nhìn sắc mặt học trưởng Kiều Trị khó coi như vậy, tin chắc là rất tức giận em đã kết hôn mà không sớm cho anh ấy biết đi. Hơn nữa … anh còn lấy phi đao ra dọa người ta!’
‘Cho nên, những người như vậy về sau em đừng gặp nữa, bằng không … lần sau phi đao sẽ không chỉ phóng lên tường đơn giản như vậy đâu!’ Hoàng Phủ Ngạn Tước nói rất nhẹ nhàng nhưng đầy vẻ uy hiếp.
‘Hừm, phiền chết đi!’ Liên Kiều xoay mặt sang một bên không nhìn hắn nữa.
‘Bây giờ có thể nói rồi chứ?’ Hoàng Phủ Ngạn Tước vươn tay xoay mặt cô lại nhìn mình, cơ thể mềm mại dưới thân khiến hắn đã có chút không khống chế nổi.
‘Nói cái gì?’ Liên Kiều quên mất những gì hắn nói lúc nãy.
Hoàng Phủ Ngạn Tước cau mày, ‘Nói, nói em yêu anh!’
‘Ơ ... được thôi!’ Liên Kiều đảo mắt một vòng cười giảo hoạt, ‘Anh yêu em!’
Sự tinh nghịch của cô khiến Hoàng Phủ Ngạn Tước tức cười, hắn dịu dàng nói: ‘Đúng là … anh rất yêu em, em vẫn luôn hiện hữu ở chỗ này …’
Hắn kéo bàn tay nhỏ nhắn của cô đặt lên nơi trái tim mình.
Tiếng trái tim đập mạnh mẽ trầm ổn trong lồng ngực truyền đến lòng bàn tay của Liên Kiều, cô nhìn sâu vào đôi mắt tràn đầy tình ý của hắn, trái tim không hiểu sao cũng đập thật nhanh …
‘Em có cảm nhận được nó không?’
Môi Hoàng Phủ Ngạn Tước lướt trên trán cô, thì thầm bên tai cô, ‘’Em biết anh muốn nói gì mà, nha đầu, đem trái tim giao cho anh, nói anh nghe, người em yêu là anh …’
Giọng nói trầm thấp làm say người như một loại rượu ngon lại như đang thôi miên, Liên Kiều cảm thấy bản thân đang chìm dần trong giọng nói đó nhưng cũng chính hắn là chiếc phao duy nhất mà cô có thể bám vào.
‘Em yêu anh …’ Cánh môi khẽ run, bất tri bất giác nói lên tiếng lòng mình.
Hoàng Phủ Ngạn Tước cúi xuống áp môi lên cánh môi run rẩy của cô, hôn thật sâu, bàn tay tham lam nhẹ vuốt theo từng đường cong của cô.
‘Ngạn Tước …’ Thân thể của Liên Kiều dưới bàn tay của hắn dần có phản ứng, từ từ ý thức cũng trở nên mơ hồ …
‘Nha đầu … nha đầu ngốc của anh …’
Hoàng Phủ Ngạn Tước không chờ đợi nữa, cũng không thể chờ nữa, eo khẽ dùng sức, tiến vào sâu trong cơ thể cô, khiến cô không kìm được khẽ ngâm nga một tiếng …
Dưới ánh đèn mờ ảo, một đôi nam nữ triền miên đem tình yêu hòa quyện vào nhau, quyến luyến không rời, để tình yêu một lần lại một lần thăng hoa!
***
Trường ngựa Carmen nằm ở phía Đông Nam San Francisco cách trung tâm thành phố tương đối xa, đây là trường ngựa chuyên nghiệp nhất trong số những trường ngựa của Lăng Thiếu Đường ở Mỹ, cũng là trường ngựa có diện tích lớn nhất, nơi đây chỉ dành cho những người có địa vị có cấp bậc tham gia, chỉ riêng phí gia nhập cũng khiến người thường giật mình.
Riêng nguồn ngựa thì không cần phải nói rồi, mỗi chú ngựa ở đây đều là dòng dõi quý tộc đồng thời cũng là những chú ngựa đua có thành tích cực cao.
Trường ngựa trải rộng đến tận chân trời, ít nhất đó là cảm giác của Liên Kiều khi cô đứng ở đây.
‘Oa …’ Thật lâu cô mới từ trong sự kinh ngạc thoát ra, cao hứng kêu lên một tiếng, trong đôi mắt màu tím tràn đầy vẻ kinh ngạc và ngưỡng mộ.
‘Có thích phong cảnh ở đây không?’ Hoàng Phủ Ngạn Tước tức cười nhìn Liên Kiều đang nhảy nhót vui mừng bên cạnh, ánh mắt hết sức dịu dàng.
Liên Kiều xoay lại nhiệt tình khoác tay hắn, nũng nịu nói, “ Ngạn Tước, bạn của anh thật lợi hại nha, sở hữu cả một trường ngựa lớn như vậy em rất thích nơi này!”
“Nha đầu ngốc…”
Hoàng Phủ Ngạn Tước sủng nịnh đưa tay vò vò tóc cô, “Không phải là bạn anh lợi hại mà là em lợi hại, bọn họ ai cũng sợ em hết đó!”
“Đừng…” Liên Kiều bĩu môi, “Làm gì đến mức khoa trương như vậy chứ, em đối xử với Thiếu Đường rất tốt mà!”
Lời của cô vừa dứt thì từ sau lưng truyền đến một tiếng kêu kinh ngạc.
“Em đối xử tốt với anh? Nha đầu này đúng là giỏi tài đổi trắng thay đen thật!”
Hai người cùng quay lại nhìn thì thấy Lăng Thiếu Đường và Kỳ Hinh đã đứng phía sau từ lúc nào.
Liên Kiều thấy Kỳ Hinh vui mừng chạy đến bên cạnh cô, làm mặt xấu trước mặt Lăng Thiếu Đường nói, “ Em đâu có đâu. Người ta chẳng qua là một lòng muốn học cưỡi ngựa thôi mà, nếu không phải anh keo kiệt không dạy thì làm gì đến nỗi phải giở thủ đoạn ra mới được anh chú ý tới. Phải không Kỳ Hinh…”
Kỳ Hinh bụm miệng cười, xem ra nha đầu này càng lúc càng thân thiết với người của tứ đại tài phiệt rồi, không biết sau này Lãnh Thiên Dục gặp nha đầu này sẽ như thế nào nhỉ? Không biết có còn lạnh như băng nữa hay không?
Thật khó tưởng tượng!
Lăng Thiếu Đường nghe cô nói vậy, trợn mắt nói:” Nói tóm lại