XtGem Forum catalog
Từ Bỏ Em, Kiếp Sau Nhé

Từ Bỏ Em, Kiếp Sau Nhé

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328681

Bình chọn: 9.5.00/10/868 lượt.

nhã, lúc lên cơn ghen nho nhã đến mức không bình thường”.

Tôi cúi đầu, che giấu đôi mắt tràn đầy sát khí. Đợi lúc tôi ngẩng đầu lên sát khí đã tan biến vài phần: “Em đâu có giống Ngũ Nguyệt Vy, cô ấy ghen mới khủng khiếp”.

Tôi thành công khi thấy Dật Trần chớp chớp mắt, sau đó cô ấy lại dùng ánh mắt dịu dàng nhìn tôi. Tôi thất vọng vô cùng khi nhớ ra Ngũ Nguyệt

Vy cũng bị nụ cười của cô ấy làm tan chảy.

Tôi chán trường khi thấy

Hạ Trường Ninh chau mày, chỉ một khoảnh khắc anh ấy đã dịu dàng nói với

Dật Trần: “Tính Vy Tử như thế mà”.

Dật Trần cười coi như không có chuyện đó. Có phải khi cô ấy ở bên Hạ

Trường Ninh, anh ấy bảo vệ cô ấy, bỏ mặc Ngũ Nguyệt Vy nên Dật Trần mới

không sợ sự đanh đá của Nguyệt Vy? Ừ, suýt nữa thì tôi quên, Hạ Trường

Ninh nói Dật Trần lấy một người chồng giàu có, chắc vì thế nên sự khinh

bỉ và ngạo mạn của Ngũ Nguyệt Vy đối với cô ấy mới không có tác dụng?

Tôi cố ý nhìn đồng hồ ở điện thoại sau đó đứng dậy nói với bọn họ:

“Hạ Trường Ninh, anh ở lại với Dật Trần. Muộn rồi, em phải về nhà. Dật

Trần, chào chị”.

Dật Trần tỏ ra tốt bụng nói: “Dù sao cũng muộn rồi, ở lại nhà ăn cơm đi. A Ninh nấu ăn rất ngon”.

Tôi! Tôi chỉ có thể chửi thầm trong bụng một lần nữa: Hạ Trường Ninh, anh là con lợn ngu ngốc!

“Xin lỗi, bố mẹ em dặn về cùng họ ăn tối”.

Hạ Trường Ninh cũng không giữ tôi lại, anh ấy biết tôi đang nói dối, nên cầm áo khoác tiễn tôi.

Tôi không từ chối. Tôi có một bầu tức tối cần phải xả!

Về tới nhà, xuống xe, tôi hít thở không khí trong lành, rồi quay sang nói với anh ấy: “Xử lý xong mớ quan hệ lằng nhằng của anh rồi hẵng tới

tìm em”.

Hạ Trường Ninh chau mày, anh ấy xuống xe đi tới trước mặt tôi: “Phúc

Sinh, không phải anh đã nói với em rồi sao? Dật Trần tới đây vì nhà cô

ấy có chuyện”.

“Tại sao cô ấy lại ở nhà anh? ở khách sạn không được sao?”. Tôi hoàn toàn bất mãn vì điểm này.

“Đừng trẻ con nữa, có nhà ở sao phải ra khách sạn. Nào, thơm một cái”.

Tôi giơ tay tát anh ấy một cái. Tôi trẻ con á, hừ!

Gồm cả chuyện Dật Trần quen khoác tay anh ấy, gồm cả chuyện Dật Trần

dựa sát vào người anh ấy, những thứ này tôi không thể chấp nhận được.

Có lẽ giữa Dật Trần và Hạ Trường Ninh có quãng thời gian mà tôi không biết, có mối tình mà tôi không hay. Nhưng đã là quá khứ của bốn năm

trước, không phải là hiện tại. Sao tôi lại đen đủi thế này!

Vốn biết ghen tuông chẳng thoải mái gì, bởi vì đã chấp nhận Hạ Trường Ninh, từ đối tượng theo đuổi của anh ấy rồi trở thành bạn gái của anh,

tôi phải thể hiện sự rộng lượng của mình sao? Thà để anh ấy cứ làm kẹo

kéo bám lấy tôi không rời còn cảm thấy an toàn hơn! Đỡ phải nhọc lòng!

Bất giác lúc này gương mặt Đinh Việt lại hiện ra, tôi nhớ tới lúc tôi và

anh ấy cùng đi dạo phố, anh ấy đã đối xử với Ngũ Nguyệt Vy thế nào? Tâm

trạng tôi lúc này vô cùng chán nản.

Sắc mặt Hạ Trường Ninh bỗng trở nên rất nghiêm khắc: “Phúc Sinh, anh

là một người rất nhớ chuyện cũ. Nhưng anh sẽ không làm điều gì có lỗi

với em cả, chuyện này mong em thông cảm. Dật Trần rất đáng thương”.

Tôi cũng rất đáng thương mà! Tôi đáng thương tới mức không thể phát

tác được! “Anh không thấy cô ấy tình cũ dạt dào với anh sao? Ngay cả con trai cô ấy cũng không mang theo, anh không thấy kỳ lạ sao?”.

“Khà khà, con trai cô ấy ở chỗ bố mẹ cô ấy! Cô ấy không muốn ở nhà, nên mới tới đây cho khuây khỏa”.

“Hạ Trường Ninh, anh chắc chắn là con trai cô ấy không phải con anh?

Đứa bé ấy được sinh ra đúng cái năm anh và cô ấy chia tay!”. Trong lòng

tôi không thoải mái chút nào, mở miệng nói hết những điều đang nghĩ.

sắc mặt Hạ Trường Ninh thay đổi, trở nên nặng nề, lông mày co rúm lại.

Tôi cảm thấy sợ hãi, vội giật giật gấu áo anh ấy xin lỗi: “Em nói bừa thôi, anh đừng coi là thật”.

Hạ Trường Ninh mỉm cười đáp: “Đừng nghĩ ngợi lung tung, về nghỉ ngơi sớm

đi”. Tôi nghe lời, đi được vài bước lại cảm thấy không thoải mái, tôi

chạy lại lắc lắc tay anh ấy: “Anh đừng nói với Dật Trần nhé, em chỉ

không thích cô ấy ở nhà anh thôi”.

“Biết rồi, mấy ngày nữa cô ấy về”. Hạ Trường Ninh bẹo má tôi và dí

dỏm nói: “Nếu không yên tâm thì em chuyển tới nhà anh ở đi. Anh cảm thấy cách này hay đấy”.

Tôi nóng bừng mặt. Mẹ tôi mà biết chắc mắng tôi chết mất, có cho mười lá gan tôi cũng không dám sống thử! Tôi thè lưỡi: “Mơ đi anh”.

Tôi chạy vào ngõ nhỏ rồi quay lại nhìn anh ấy, anh ấy vẫn đứng nhìn theo tôi. Tôi thở dài rồi cười.

Vì Dật Trần nên phần lớn thời gian Hạ Trường Ninh đều dẫn tôi về nhà

ăn cơm. Dật Trần vẫn điệu bộ dựa dẫm Hạ Trường Ninh, đối xử với tôi cũng rất khách sáo.

Nghĩ tới những gì cô ấy mới trải qua nên tôi quyết định không thèm

tính toán với cô ấy. Hạ Trường Ninh cũng đã nói rồi, vài hôm nữa là cô

ấy về. Cô ấy còn có bố mẹ, con trai, nói chung cũng không thể cứ ở đây

mãi được.

Điều duy nhất khiến tôi không thoải mái đó là Hạ Trường Ninh rất

chiều cô ấy, nhìn lúc ăn cơm là biết. Hạ Trường Ninh không biết tôi

thích ăn món gì, cho dù gọi cơm ngoài hay anh ấy tự nấu nướng, theo thói quen anh luôn làm những món ăn mà Dật Trần thích. Dật Trần rất thô