XtGem Forum catalog
Trường Học Vampire

Trường Học Vampire

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329165

Bình chọn: 10.00/10/916 lượt.

ỉ?_ Shita nhìn lên đồng hồ, khẽ nhíu mày thắc mắc.

- Lũ nhóc ấy chắc lại mải nô rồi, chúng ta sẽ còn phải đói dài vì chúng._ Cụ Natsu bật cười móm mém.

- Haha, vâng. Thế mà đã 5 năm rồi đấy cụ nhỉ? Cháu không ngờ thời gian lại qua nhanh đến thế. Mới hôm nào…

- Mọi chuyện đã qua rồi, cô đừng nhớ đến nữa. Yume nó cũng đã mạnh mẽ

sống và quên đi tất cả, chúng ta cũng nên như vậy. Vả lại tình cảm của

nó và Kai đang rất tốt, ở bên thằng nhóc ta thấy con bé rất vui. Có lẽ…

giờ đây trong lòng nó đã nguôi ngoai rồi._ Cụ Natsu lên tiếng an ủi, bàn tay già nua khẽ đặt lên vai Shita.

- Ko đâu cụ ơi. Cháu cũng đã từng nghĩ như vậy. Rằng thời gian sẽ là

liều thuốc chữa lành mọi vết thương cho đến khi cháu nghe được tiếng

khóc đau đớn vọng ra từ phòng nó mỗi đêm. Trong những cơn ác mộng đáng

sợ của mình, nó vẫn thường gọi tên cậu ta hàng trăm lần để rồi bật khóc

đau đớn. Nếu cứ như vậy thì cho dù đã yêu Kai nó vẫn ko thể xóa bỏ hình

bóng của cậu ta trong trái tim được…_ Shita ôm lấy mặt, khóc nức nở, bà

hận là ko thể chia sẽ đc nỗi đau cho con mình, chỉ biết câm nín nhìn nó

hằng đêm đau đớn để rồi sáng hôm sau lại tỏ ra mạnh mẽ như ko có chuyện

gì..

- Thật ko ngờ con bé lại bị ám ảnh nặng nề đến như vậy. Đã 5 năm rồi mà, haiz. Có lẽ chuyện có bọn trẻ nên để cho chúng tự giải quyết, chúng ta

muốn xen vào cũng ko được đâu.

- Cháu biết chứ, vì ko thể làm được gì cho nó nên bây giờ cháu mới phải ngồi đây mà khóc một cách bất lực như thế.

- Ừ, ta hiểu tấm lòng của một người mẹ dành cho con. Mọi chuyện rồi sẽ

đc giải quyết, con bé sẽ tìm thấy hạnh phúc thôi. Yên tâm đi.

- Cũng chỉ mong có thế.

- Thôi, bây giờ thì lau nước mắt đi, lũ trẻ sắp về rồi đấy!_ Cụ Natsu nói rồi vỗ vỗ bờ vai Shita.

- Vâng.



-----------------------------------------------------



- Yume, về nhớ!

- Ừ, mai gặp.

- Tạm biệt…tạm biệt…

- Bye.

Mỉm cười chào tạm biệt những người bạn, tôi cắt đồ vào trong tủ, khóa lại rồi xách cặp đi về.

Giờ tôi đã là sinh viên năm 3 trường Đại học Kansai khoa mĩ thuật.

Takumi và Kai cũng học cùng trường với tôi nhưng một người là thiên tài

khoa Toán còn một người là hoàng tử khoa thanh nhạc.

Nhiều lúc tôi từ hỏi tại sao cùng là vampire mà họ thì lại nổi bật đến thế còn tôi thì…Haizz, thế giới con người thật bất công, ko nhận ra một thiên tài xuất trúng như tôi. Đang than ngắn thở dài, chợt tôi giật

mình khi nghe thấy tiếng gọi lảnh lót ở đằng sau:

- Yume…

- Mako, Maku, sao hai cậu còn ở đây?_ Tôi ngạc nhiên kêu lên rồi đi đến

bên hai chị em sinh đôi nhà Ruy đang ngồi trên ghế tán gẫu.

- Tụi này nhà xa, chiều lại có tiết học thêm nên ăn cơm ở trường luôn._ Mako nhanh nhảu nói.

- Thế à, chiều học gì thế?_ Tôi hỏi.

- Đồ họa. Thế hoàng tử đâu rồi sao để lọ lem đi một mình thế này?_ Maku khẽ nháy mắt đầy ẩn ý.

- Ở cổn…ơ hơ, nói gì chẳng hiểu._ Tôi bật cười giả lả rồi vội đưa tay lên vuốt ngực, may quá suýt nữa thì phun ra câu: “ở cổng”.

- Giấu làm gì, chuyện của cậu lớp mình ai chả biết. Hehe, có bạn trai đẹp đến sởn gai ốc như vậy mà còn giấu.

Nhìn nét cười tinh nghịch trên mặt hai cô bạn, tôi chỉ khẽ cười ko nói gì. Thật kì lạ, bình thường mỗi khi bị ai gán ghép với Kai tôi đều hét

lên phản bác: “ Chúng tôi chỉ là bạn” vậy mà lần này tôi lại lặng thinh

chằng thèm thanh minh, trong lòng chợt cảm thấy vui vui, dường như cái

khái niệm “bạn” ấy đã ko còn tồn tại trong lòng tôi nữa rồi.

Nghĩ đến đây, tôi bất giác ngượng ngùng, đỏ bừng cả hai má.

- AAA…nghĩ gì mà đỏ mặt lên thế kia?_ Mako và Maku cùng hét lên.

- Hừ, đầu óc đen tối, cứ ngồi đấy mà tự biên tự diễn đi, tôi về đây._

Khẽ liếc xéo hai đứa bạn, tôi xốc chiếc túi xách đeo chéo vai, quay đầu

đủng đỉnh bỏ đi.

- À, khoan đã, Yume, lại cho xem cái này, trên cả tuyệt vời luôn._ Mako chợt kêu lên rồi lấy từ trong cặp ra một chiếc máy quay hiện đại nhỏ

bằng lòng bàn tay.

- Cái gì vậy?_ Tôi hỏi rồi tò mò đi đến, ngồi xuống bên cạnh bọn họ, quên mất tiêu cái người đang chờ mình ở cổng.

_ Rẹt…rẹt…rẹt…

- Hộm nọ bọn tôi đi nhà thờ cùng với mẹ, gặp được một anh chàng đẹp trai kinh khủng luôn. Anh ấy đánh đàn piano miễn phí cho nhà thờ. Cậu ko

biết đâu, tất cả những người đến nhà thờ ngày hôm ấy, ko ai nghe cha

giảng đạo cả, chỉ mải mê ngắm nhìn người ấy thôi. Ngay đến mẹ tôi, một

bà già đã trên 50 tuổi còn thẫn thờ cả buổi đấy._ Mako vừa mở máy vừa

nói với vẻ phấn khích vô cùng, hai trái tim to oành lộ rõ trong mắt.

- Kinh khủng thế cơ à?_ Tôi khẽ cười hỏi.

- Xem đi thì biết.

Mako nói rồi đưa máy cho tôi xem. Tiếng đàn piano lảnh lót bất chợt

vang lên, nghe thật êm mượt và du dương. Một dáng người thanh thoát, đẹp như thần chợt hiện ra, rõ nét trên màn hình máy quay. Những ngón tay

thanh tú, trắng muốt lướt nhẹ trên những phím đàn, tạo ra những khúc

nhạc đắm say lòng người.

Đôi mắt anh nhắm nghiền như đang phiêu theo những nốt nhạc trầm bổng. Ngũ quan trên mặt đẹp và hoàn hảo đến phi thường. Cả người anh toát ra

vẻ đẹp thanh nhã rực rỡ như được kết hợp từ muôn ngàn vì sao tinh tú.

Nhưng…con người này, sao lại quen th