Trọn Đời Có Duyên

Trọn Đời Có Duyên

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326645

Bình chọn: 9.00/10/664 lượt.

có chút kỳ quái, chẳng lẽ em vợ tương lai có chuyện gì à? Chỉ là sau khi anh đọc xong tin nhắn, khóe miệng cười cũng đã cứng lại, gây khó khăn cho mình lại là ba vợ tương lai.

Nhưng chỉ trong chốc lát, Tất Tử Thần đã có chủ ý, lần đầu tiên chủ động gọi điện thoại cho ông cụ nhà mình: "Alo, ba à, là như vậy, con đã nộp báo cáo kết hôn với Tiểu Mạt lên cấp trên rồi, chẳng qua con lo lắng thời gian không còn kịp nữa, cho nên có thể nhờ ba thúc giục thúc giục giúp con chút được không?"

Tất Trọng Tường quả nhiên hỏi: "Có cái gì không kịp hay sao?" Tiểu tử này, cuối cùng cũng thông suốt, biết nói chuyện kết hôn rồi! Mặc dù cũng không có trải qua sự đồng ý của người lớn bọn họ. . . . . . Tất Trọng Tường có chút buồn bực, cũng may Tiểu Mạt con dâu mà họn họ đều ưng ý, trình lên thì trình lên thôi.

Khóe miệng Tất Tử Thần khẽ nhếch: "Con sợ cháu trai của ba không kịp đợi." Anh đã nói như vậy, chẳng lẽ ông cụ vẫn không thể làm chút chuyện à? Chuyện liên quan đến anh, ông cụ không nhất định sẽ để tâm, nhưng chuyện liên quan đến cháu trai tương lai của ông, Tất Tử Thần dám cam đoan, bây giờ mà muốn ông cụ làm ngựa cho cháu trai cưỡi ông cũng đồng ý.

Tất Trọng Tường cúp điện thoại, mới vừa rồi mặt còn nghiêm túc, đã lộ ra nụ cười rực rỡ trên mặt, dọa cho Lý Mân ở bên cạnh phải nhảy dựng lên: " Tử Thần có chuyện gì vậy?" Bình thường nó cũng sẽ không gọi điện về nhà lúc trễ như vậy, hơn nữa, hai cha con lần nào nói chuyện điện thoại xong không phải cũng đều trầm mặc à? Hôm nay mặt trời mọc lên từ phía tây sao? Ông cụ lại vui mừng như vậy chứ?

"Tiểu tử thúi này, nộp báo cáo kết hôn cũng không nói một tiếng với người trong nhà." Tất Trọng Tường trên miệng thì giáo huấn, khóe mắt lại cười đến nỗi tất cả nếp nhăn hiện rõ: " Ngày mai tôi tìm lão Diệp đi uống trà, cũng không biết ông ấy có biết hay không đấy." Hai đứa nhỏ này, yêu nhau cũng không nói tiếng nào, hôm nay lại nạp báo cáo kết hôn, đây là tiền trảm hậu tấu sao? ? ? Buổi tối Lý Thụy lái xe đưa chị gái về nhà, Diệp Dĩ Mạt ngồi ở trong xe, một mực không biết nói với Tất Tử Thần chuyện này như thế nào, cô cũng không nghĩ tới, ba cô một lòng muốn tác hợp cho bọn họ bây giờ lại phản đối.

"Chị , Chị với anh Thần của em có phải đã tiến hành tới bước này, bước này hay không ~" Lý Thụy lái xe, nhướng mày gương mặt không đứng đắn.

Diệp Dĩ Mạt lườm anh một cái, cái gì gọi là anh Thần của em? Lúc nào thì anh thành em vợ của người ta rồi? Còn nữa, loại chuyện đó, thân là em út nên hỏi sao???"Lái xe cho tốt vào, ngậm miệng của em lại."

Lý Thụy không cam lòng bĩu môi, yên tĩnh được một lúc, lại hỏi: "Chị, thật ra thì chị không cần lo lắng cho ba và mẹ đâu, dù sao sang năm em sẽ tốt nghiệp đại học rồi, đến lúc đó ba mẹ còn có em chăm sóc."

Diệp Dĩ Mạt nhìn mặt mũi em trai khó có lúc được nghiêm túc như vậy, trong lòng khẽ dâng lên hơi ấm, nhưng ngoài miệng không nghĩ để cho anh hài lòng: "Chờ em có thể chăm sóc được ba mẹ chắc còn xa lắm." Coi như cô lập gia đình, cũng không nhất định không chăm sóc được người trong nhà chứ?" Em nên nhanh chóng mang con dâu về nhà cho hai người bọn họ xem một chút mới đúng là nghiêm chỉnh đấy." Thân thể của ba và dì Trần cũng không tệ, nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì đến lúc cần bọn họ chăm sóc, tối thiểu cũng phải mười năm nữa, tên nhóc này, đừng dùng những lời qua loa tắc trách như vậy mà nói với cô chứ, mặc dù có điểm cảm động.

"Được rồi chị à, còn nói cái này làm gì, không phải theo như chị nói em phải lập nghiệp trước rồi mới lập gia đình sao?" Lý Thụy phồng lên miệng, "Đến nơi rồi, chị à em không đi lên nhà đâu, em phải nhanh chóng trở về trường học đây." Trở về trường học tìm mấy người lão ngũ lão lục thương lượng bước kế tiếp của công ty đi như thế nào đã.

"Trên đường cẩn thận một chút." Diệp Dĩ Mạt qua cửa sổ xe chăm sóc nói một tiếng, nhìn xe rời đi mới đi vào cầu thang.

Còn chưa đi vào nhà, điện thoại di động đã rung lên, "A lô, Tử Thần." Diệp Dĩ Mạt còn chưa nghĩ ra nói với anh như thế nào, ngược lại anh đã gọi điện thoại tới.

"Tiểu Mạt, ở nhà à?"

"Còn chưa có vào nhà đâu, anh chờ chút, em lấy cái chìa khóa."

Tất Tử Thần nghe bên đầu điện thoại kia sột sột soạt soạt, khóe miệng nâng lên nụ cười nhàn nhạt."Này, đang nghe sao?" Diệp Dĩ Mạt đi vào nhà, bỏ giày cao gót trên chân ra, cả người đều ngã xuống ghế sô pha.

"Ở đây, mệt chết đi?"

"Cũng may, chỉ là giày có chút hơi chật." Một tay xoa lòng bàn chân, một tay nghe điện thoại.

"Về sau có thể không đi giày cao gót thì đừng đi." Tất Tử Thần nghĩ đến lần đầu tiên lúc bọn họ gặp mặt cô cũng bị đôi giày cao gót kia cho hành hạ đến đủ thảm hại: "Em ngâm chân trong nước nóng, sẽ tốt hơn đấy."

"Dạ, đợi lát nữa đi." Diệp Dĩ Mạt nghẹo đầu tựa vào trên ghế sa lon: " Gần đây em cũng không có ngày nghỉ, nếu không sẽ đi qua thăm anh"

Tất Tử Thần cười khẽ: "Dù sao cũng không xa, chủ nhật qua cũng được mà." Dừng một chút, lại nhẹ giọng cười nói: "Anh đã nộp báo cáo kết hôn lên trên rồi, Chính ủy Triệu nói sẽ mau chóng trả lời lại, đúng rồi, phòng ốc trong đơn vị cũng đã phân cho


Disneyland 1972 Love the old s