The Soda Pop
Trọn Đời Có Duyên

Trọn Đời Có Duyên

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325653

Bình chọn: 9.5.00/10/565 lượt.

nh là cô tùy tiện vừa hỏi thôi, sao lại giống như hỏi ra kẻ thù như vậy? Chẳng lẽ vị bạn học này cùng huấn luyện viên có thù không đội trời chung sao? Ô oa oa, cô không muốn xen vào! Mẹ, cô phải về nhà ~ đại học thật là đáng sợ ~~

Diệp Dĩ Mạt không có gì hình tượng lau mồ hôi, bây giờ cô là sinh viên chịu huấn luyện, không phải giáo viên, cho nên không cần hình tượng ―― Cô giáo Diệp đã tự cam chịu như thế rồi.

"Không có gì, chính là xuyên thấu qua hiện tượng nhìn bản chất mà thôi, bạn học sao này các bạn cũng sẽ học được." Cô giáo Diệp nháy mắt, tâm tình rất tốt nhìn một đoàn nữ sinh đối diện ngây ngốc. Ưmh, đùa giỡn các nữ sinh trẻ cái gì, quả nhiên chơi rất khá.

"A, a nha. . . . . ." Một đám nữ sinh ở đối diện cũng gật đầu tựa như đã lĩnh giáo được, vì không biết nha, họ chính là cảm thấy vị bạn học này rất thâm trầm, ưmh, đúng, thâm trầm.

Nói nhảm, so với các cô đã sống lâu hơn chừng mười năm, chẳng lẽ là sống vô ích? Bốn năm đại học hai năm nghiên cứu sinh lại thêm ba năm công việc, những năm này cô ăn cơm cũng có thể nuôi sống hai trăm đầu heo rồi.

Thật là muốn uống nước. . . . . . Đùa giỡn các cô nữ sinh trẻ xong, cô giáo Diệp bắt đầu buồn bã rồi. Cô quên mang nước.

Nhìn các bạn ‘đồng học’ sớm đã có chuẩn bị lương khô uống nước, cô giáo Diệp tạm thời được xếp vào lớp liền cực kỳ muốn cho Chính ủy Triệu tại phía trại lính xa kia râu ria mọc thêm hai đường (cái này không rõ lắm), thật không có phong cách trưởng bối ~ muốn chết khát cô!

Còn là huấn luyện viên, có nước miễn phí uống ~ cô giáo Diệp ‘đói khát’ mà nhìn các huấn luyện viên ngồi vây chung một chỗ, bên chân Tất Tử Thần còn để một chai nước suối mới vừa mở ra .

Lấy điện thoại di động ra ――― cô giáo Diệp cực kỳ may mắn Chính ủy Triệu chưa nói cho người ta đem điện thoại di động của cô tịch thu lại. Ngón tay thật nhanh nhấn bàn gõ, Diệp Dĩ Mạt gửi tin nhắn cho doanh trưởng Tất: em chết khát rồi TAT. Còn phụ thêm một vẻ mặt khổ sở.

Diệp Dĩ Mạt không hề chớp mắt mà nhìn chằm chằm vào anh, xa xa xác định anh lấy điện thoại di động ra, sau đó đứng lên, hướng những chiến hữu khác bên cạnh cười cười xin lỗi, nhìn chung quanh, cuối cùng đưa ánh mắt khóa đến nơi này của cô.

Nhìn nha đầu này hai mắt sáng lên nhìn anh, không đúng, là nhìn chai nước trong tay anh, Tất Tử Thần bất đắc dĩ. Trước huấn luyện là cô nói không muốn đi cùng anh, nói sẽ khiến cho hiểu lầm cái gì, nhất định một mình vào đội trước thời gian, muốn cô mang nước cũng không kịp nói ra khỏi miệng. Lúc này thì hay lắm, gieo gió gặt bão đi.

"Ừ, cầm." Đem nước đưa cho cô, Tất Tử Thần thuận thế thì ngồi vào bên cạnh cô.

Diệp Dĩ Mạt đỏ mặt nhận lấy, không muốn người chung quanh nhìn thấy lại có ánh mắt hiếu kỳ. Cô sai lầm rồi, cô vốn là muốn che giấu chút gì, vào lúc này giống như có tác dụng ngược lại rồi.

Vừa thấy huấn luyện viên trai đẹp ngồi tới đây, nam sinh nữ sinh xung quanh tất cả đều phần phật một cái xông tới, huấn luyện viên già huấn luyện viên trẻ, ánh mắt vẫn không quên tò mò rơi vào trên người nữ sinh bên cạnh huấn luyện viên, người kia là ai đây? Huấn luyện viên tự mình lấy nước cho cô, chẳng lẽ là em gái? Nghĩ như vậy, nam sinh có lá gan lớn liền hỏi ra lời : "Huấn luyện viên, vị bạn học này là em gái thầy sao?"

‘phốc’, cô giáo Diệp một ngụm nước thiếu chút nữa phun ra ngoài. Chẳng lẽ cô ngụy trang được thành công đến thế này? Bọn họ thật không cảm thấy cô so với bọn hộ lớn hơn nhiều? Giả bộ nai tơ có thể đến tình trạng này, doanh trưởng Tất, anh thật chiếm tiện nghi rồi !

Nhất là nhóm nữ sinh kia nghe qua Diệp Dĩ Mạt ‘hào phóng nói như vậy ’, càng thêm tò mò đến không được, vốn cho là kẻ thù, thì ra là anh em, khó trách, em gái đối với anh trai nha, tóm lại là trong lời nói có điểm thân mật. Ưmh, hoá ra là như vậy , họ đã hiểu ~

Tất Tử Thần vốn cũng không tính toán che dấu cái gì, làm lính cũng có thể có bạn gái chứ? Làm lính cũng có thể có vị hôn thê chứ? Làm lính cũng có thể huấn luyện vợ của mình chứ?

"Các em đã đoán sai rồi." Tất Tử Thần cười liếc mắt nhìn học sinh chung quanh, mắt đẹp nhếch miệng lên nụ cười dịu dàng, kéo vừa tay của người, ánh mắt rơi vào trên người cô, êm ái như Bạch Vân. Mười ngón tay đan xen, giọng điệu dịu dàng không thay đổi: "Đây là vị hôn thê của tôi."

‘ phốc. . . . . . ’ đây là tất cả đồng học đang uống nước cùng chung phản ứng. Huấn luyện viên thầy xác định thầy không có lừa gạt thiếu nữ vị thành niên chứ?

Gương mặt cô gái mặt tròn càng thêm đả kích, chỉ là chợt hiểu ra, lẩm bẩm nói: "Khó trách thầy giảng dạy mặt người dạ thú rồi. . . . . ."

Diệp Dĩ Mạt che mặt, sinh viên thời nay năng lực lý giải cũng tốt như vậy?

Nhìn mọi người sáng tỏ mà cười mập mờ, nụ cười cô giáo Diệp bình tĩnh không nén được giận, doanh trưởng Tất càng thêm cười đến rực rỡ: "À? Chúng ta mặt người dại thú?" Nha đầu này, đợi lát nữa cố ý tìm giáo huấn đây?

Cô giáo Diệp vội vàng đứng lên, giả bộ không nhìn thấy ánh mắt người khác chứa đầy ẩn ý, hướng về phía các bạn học khẽ mỉm cười: "Chào mọi người, tôi là đàn chị khóa trên của các em, Diệp Dĩ Mạt, mọi