Trọn Đời Có Duyên

Trọn Đời Có Duyên

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325575

Bình chọn: 7.00/10/557 lượt.

c, đợi lát nữa đi với anh đến ký túc xá, anh có đồ cho em." Nếu cũng biểu lộ mình không có ý nghĩ đối với Tiểu Mạt, bây giờ là không phải nên đi à? Làm kỳ đà cản mũi sẽ bị thiên lôi đánh đấy! Doanh trưởng Tất mắt như đao, bắn thẳng đến Hướng Dương ở đối diện.

Hướng Dương cười khổ, vẫn là tranh thủ thời gian đi đi, người đàn ông này quá đáng sợ."Tiểu Mạt, buổi chiều anh còn có lớp, vậy anh đi trước đây." Anh giúp giáo sư hướng dẫn hai học sinh, buổi chiều còn phải giúp các cô ấy sửa luận văn đấy.

"Được, trưởng lớp gặp lại sau ~"

"Ăn từ từ thôi." Đi ra hơn 10m, Hướng Dương còn có thể nghe được âm thanh Diệp Dĩ Mạt giận trách, nha đầu này nha, đối với người trong lòng mình chính là không giấu được tính tình.

Dùng tốc độ bị cô gái nhỏ kia khinh bỉ ăn cơm xong, Tất Tử Thần liền không kịp chờ đợi lôi kéo người trở về túc xá. Trường học cung cấp chổ ở cũng không tệ lắm, là ký túc xá giáo viên công chức, các huấn luyện viên đều là hai người một phòng, chỉ có anh là một người độc chiếm một phòng, như vậy cũng tốt, có nha đầu này ở đây, đến lúc đó không tránh khỏi có chút chuyện ‘không thể nhìn thấy’, tránh người là điều tốt, không thể ảnh hưởng hình tượng Giải Phóng Quân trong quần chúng nhân dân!

"Có đồ vật gì đó cho em à?" Vừa vào cửa, Diệp Dĩ Mạt vừa mới nói một câu nói, liền bị một tên con trai đè ở trên cửa hôn lên. Chiều cao chênh lệch, thể lực không địch lại, khiến Diệp Dĩ Mạt trừ thuận theo, không còn cách nào.

Anh nhớ muốn chết rồi ! Hai ngày không thấy, trong tâm can anh đều quấy nhiễu muốn cô, cô còn tốt hơn, còn có bạn trai đầu ở cùng với, không trừng phạt cũng không được ....!

Cái hôn ướt át, theo cằm đi xuống, cổ áo chữ V, lúc này thành trợ thủ tốt nhất gây án tốt nhất của anh. Hôn qua xương quai xanh mảnh khảnh, bàn tay đã sớm thuận thế vỗ về bộ ngực đẫy đà của cô: "Tiểu Mạt. . . . . ."

Diệp Dĩ Mạt thở hổn hển tựa vào bộ ngực của anh, hai chân hoàn toàn không có hơi sức, người đàn ông này đến tột cùng là ăn lộn thuốc gì! Vừa mới gặp mặt đã như vậy một cái! Thuần túy nghĩ buồn bực chết cô!

"Tiểu Mạt, anh nhớ em lắm. . . . . ." Tất Tử Thần đáng thương mà đem đầu vùi ở đầu vai của cô, giọng nói buồn bã, này có vợ cùng không có vợ vẫn là không đồng dạng như vậy, doanh trưởng mỗi ngày về nhà cũng có thể ăn được món ăn nóng cơm nóng chị dâu làm, còn có cả con gái bảo bối có thể đem ra khoe khoang, nhưng anh đây? Bị vội vã gọi về bộ đội, còn không kịp cùng bạn gái hảo hảo thân thân mật mật đấy.

Kết quả anh hào hứng tới gặp cô, lại thấy bạn trai đầu tiên của cô!Con bà nó! Anh thừa nhận, anh chính là ghen, nhất là thấy đối phương còn là một người đàn ông xuất sắc như vậy.

Như Tử Nghiêu lại nói, anh giống như thần tiên ấy, vẫn luôn không thấy anh biến sắc mặt qua. Hiện tại anh nghĩ nói cho Tử Nghiêu, anh của nó cũng là người phàm đấy, thấy chị dâu của cô đứng bên cạnh người đàn ông không chút nào thua kém anh trai của cô, trong lòng anh giống như có một cái bình lão dấm chua lên men, rất khó chịu.

"Được rồi, nói chuyện đàng hoàng không được sao?" Diệp Dĩ Mạt cũng nói không ra lời nói nặng, khe khẽ đẩy ra, muốn đem người này đẩy cho ra, ôm chặt như vậy, rất nóng 诶.

"Tiểu Mạt, chúng ta kết hôn đi." Tất Tử Thần chợt toát ra một câu như vậy, nóng bức bên trong phòng trong khoảnh khắc lâm vào không khỏi an tĩnh, hai người ôm nhau, cũng không có ai nói nữa.

Hô hấp thở ra, tất cả đều giống như bất động, giống nhịp đập trái tim Tất Tử Thần. "Tiểu Mạt, " ở bên trong hoàn toàn yên tĩnh, Tất Tử Thần khó khăn mở miệng, không tiếng động yên lặng làm cho anh vốn cũng không nhiều lòng tin càng thêm giải tán, lời kia vừa thốt ra là anh biết mình đã kích động, quen biết chỉ mới hai tháng, trở thành một cặp càng thêm chỉ có mấy ngày, cưới chui cũng không nhanh như vậy. Nhưng anh chính là nhận định cô, đã như vậy, biết là một tháng mà như là một năm, có sai biệt sao?

". . . . . ." Diệp Dĩ Mạt xoay mặt, không dám chống lại mắt của anh. Cô có chút loạn, chuyện như vậy không phải một đôi lời là có thể quyết định, hơn nữa, một chút nhắc nhở cũng không cho, người đàn ông này cứ như vậy thích chơi tập kích bất ngờ? Chẳng lẽ, làm lính thích nói thẳng?

Tất Tử Thần ôm cô, nhẹ nhàng vỗ vỗ bả vai của cô, trì hoãn giọng nói: "Anh nói đùa thôi, chuyện như vậy đương nhiên là phải từ từ rồi." Ngoài miệng nói như vậy, nhưng trong lòng không khỏi âm thầm hạ quyết tâm, nhìn dáng dấp phải từ mặt bên tiến công.

"Tử Thần." Đưa tay lau mặt của anh, Diệp Dĩ Mạt ngẩng mặt lên nhìn lên anh, đường cong khóe miệng ôn hòa: "Cho em chút thời gian suy nghĩ một chút, có được hay không?" Cô thích anh, cô có thể khẳng định. Nhưng mà hôn nhân không phải chuyện đơn giản như vậy, hôn nhân cho tới bây giờ thì không phải là chuyện hai người, cô muốn suy nghĩ cho thật kỹ, ví như, sau khi cô và anh cưới nhau, là muốn tiếp tục chia cắt hai nơi hay theo quân tốt hơn? Cô không yên tâm về ba và dì Trần.

"Được, không nói cái này, anh cho em xem cái mấy này." Tất Tử Thần lôi kéo cô ngồi xuống, từ trong bao lấy ra một chiếc nhẫn giản bạch kim, không có kim


Old school Swatch Watches