người có thể gọi tôi là Diệp sư tỷ, hoặc là cô giáo Diệp cũng có thể. Ưmh, tôi đã tốt nghiệp tám năm rồi, không ngờ còn có thể cùng mọi người cùng nhau xem cuộc sống đại học, thật đúng là duyên phận, sau này vẫn còn xin mọi người chăm sóc nhiều hơn ~"
Nghe Diệp Dĩ Mạt tự giới thiệu mình, mấy nữ sinh hoạt bát sáng sủa đã sớm cười lên rồi, mỗi một người đều gật đầu nói phải, cũng không phải nói ở nơi xa không thiếu nam sinh hối tiếc thở dài: "Lại là sư tỷ! Còn là bạn gái huấn luyện viên ai!" Nhưng vì sao so với bọn họ nhìn không khác nhiều lắm? Hắn vốn đang mong đợi tới một đoạn tình yêu xinh đẹp trong thời đại học đây này? Đây là tiếng lòng của một vị thiếu niên, chỉ là, chống lại nụ cười của huấn luyện viên nhìn như vui vẻ kì thực giấu giếm ánh mắt sát khí, tất cả các thiếu niên đều thông minh lựa chọn hành quân lặng lẽ, cùng huấn luyện viên giành vợ cái gì, kẻ đần mới làm!
Tất Tử Thần khóe miệng giật giật, được, lúc này mới một ngày thôi, tại sao lại có không ít ‘tình địch’ rồi?
"Tốt lắm, mau dậy, huấn luyện bắt đầu!" Mười phút nói dài cũng không dài lắm, bảo ngắn cũng không ngắn lắm.
Mọi người vội vàng tập họp, tiếp tục huấn luyện vừa rồi. Vừa đứng đến trong thao trường, Tất Tử Thần lại khôi phục khuôn mặt nghiêm túc, Diệp Dĩ Mạt rõ ràng đều nhìn thấy cô gái đứng bên cạnh thỉnh thoảng hướng tới cô ánh mắt hâm mộ vừa đáng thương rồi.
Đáng thương cái gì? Cô giáo Diệp 囧 rồi. Chẳng lẽ đồng tình cô có bạn trai công và tư rõ ràng này sao? Khụ khụ, đây không phải chứ.
Còn có hơn một tiếng đồng hồ nữa mới kết thúc. Huấn luyện tiếp theo, Diệp Dĩ Mạt lại thật sự có chút theo không kịp, người ngồi lâu dài thiếu hụt vận động, vận động lớn nhất cũng chính là đánh cầu long một chút, đi tản bộ, nếu không phải là cùng Tiểu Thụy nhi cùng nhau luyện tập thân thể bằng cách chạy bộ, lần này thả vào bên dưới ánh nắng mặt trời gay gắt này, váng đầu hoa mắt chắc là không cần phải nói, mất nước vô lực mới là thật khổ sở.
Một tiếng còi vang lên, rốt cuộc cứu vãn cô giáo Diệp thiếu chút nữa mệt mỏi rời chân."Cuối cùng kết thúc . . . . . ." Chung quanh vang lên một mảnh âm thanh than thở.
"Tạm được?" Tất Tử Thần cởi xuống cái mũ, đi tới vịn cô gái nhỏ cũng sắp ngã xuống, Diệp Dĩ Mạt cũng không có khách khí, trực tiếp đem toàn bộ trọng tâm đều dựa trên người anh. Về phần những thứ ước ao ghen tị còn là đồng tình than thở tiếc kia, cô không có cái đó tinh lực đi quản, chỉ có cảm giác mình chân cũng sắp đứt ra rồi!
Tất Tử Thần cau mày nhìn cô gái nhỏ khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, mặt hồng như vậy, đôi môi lại có chút không bình thường, vừa sờ cái trán, quả nhiên có chút nóng, không phải là trúng gió rồi chứ? Đã sớm nói với cô, không tiếp tục kiên trì được thì ra khỏi nhóm là được rồi, đã có nhiều cái nữ sinh xin nghỉ ngơi, cô lại cứ sĩ diện.
"Có chút bị cảm nắng, trước tiên anh đưa em trở về đã." Bên chỗ anh có thuốc cảm nắng.
"Ừm." Do anh đỡ, Diệp Dĩ Mạt từng bước một đi qua.
Dì quản lý ở ký túc ánh mắt kinh ngạc nhìn, Tất Tử Thần bình tĩnh nửa ôm nửa đỡ một cô gái nhỏ lên lầu.
Đỡ cô ngồi xuống dựa vào giường, Tất Tử Thần động tác rất nhanh lấy ra thuốc cảm nắng và nước, đút cho cô uống, lại thay cô bỏ đi đồ huấn luyện dầy cộm nặng nề, cầm khăn lông thay cô lau mặt và cổ, thấy cô yên ổn ngủ thiếp đi, mới xoay người đi đến căng tin.
Mệt mỏi một buổi chiều, đợi lát nữa nha đầu này tỉnh lại nhất định rất đói. Chỉ tội cái dạ dày này, bị uất ức lớn như vậy, không ăn nhiều để bồi bổ lại mới đáng trách đấy.
Diệp Dĩ Mạt mê man, đợi lúc tỉnh lại khắp nơi đã sáng đèn. Vừa mở mắt, thấy chính là người đàn ông ngồi an tĩnh đọc sách bên giường. Cởi đi bộ đồ huấn luyện màu xanh lá, anh mặc áo màu trắng tay, tóc ngắn lưu loát nhẹ nhàng khoan khoái sạch sẽ, mặt mày dịu dàng ở dưới ánh đèn cũng ấm áp vững vàng, thấy cô tỉnh lại, vội vàng để sách trong tay xuống, ngồi gần lại giống như muốn đỡ cô dậy.
"Đã tỉnh rồi hả ? Có dễ chịu hơn hay không?" May mắn chỉ là bị cảm nắng nhẹ, không nghiêm trọng lắm, uống thuốc nghỉ ngơi sẽ tốt, trong bộ đội thường sẽ có binh lính như vậy, anh đã quen rồi. Chỉ là, vừa nghĩ tới người nằm suy yếu ở kia chính là cô, trong lòng anh liền đặc biệt lo lắng. Biết rõ không có vấn đề gì lớn, nhưng mà một bước cũng không dám rời khỏi cô.
"Ừm, tạm được." Diệp Dĩ Mạt dựa vào giường, buông lỏng bả vai ê ẩm một chút, mở ánh mắt nửa mê man, hít thở một cái, liền không nhịn được cau mày, thế nào lại thúi như vậy? Nha, là cô! Phơi một buổi chiều, trên người tất cả đều là mồ hôi, không thúi mới là lạ chứ!
"Em muốn tắm. . . . . ." Diệp Dĩ Mạt đỏ mặt, nhỏ giọng lầm bầm. Vừa thối vừa đau, thật không chịu nổi. Cũng chỉ anh không ngại, còn áp sát như thế.
"Được, trước mặc kệ đi, dầu gội đầu cái gì cũng đều ở bên trong đây." Cho nên nói một người độc chiếm một gian tốt, có thể cho bạn gái ngủ lại mà.
Diệp Dĩ Mạt lúc này mới phục hồi lại tinh thần, giương mắt liếc nhìn trên tường, thế nhưng đã hơn mười một giờ. Cô ngủ lâu như vậy? Tất cả đồ của cô đều ở trong nhà khách của trường học, tắm thì lấy đồ ở đâu được? Quy củ trường h
