Pair of Vintage Old School Fru
Trọn Đời Có Duyên

Trọn Đời Có Duyên

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325613

Bình chọn: 7.5.00/10/561 lượt.

cương, không có hoa văn phức tạp, chính là đơn giản đến đơn điệu như vậy.

"Chiếc nhẫn này là lúc năm ngoái khi anh về nhà theo em gái anh đi dạo phố mua, nha đầu kia bảo là muốn đưa cho chị dâu sau này, bây giờ, tặng cho em." Anh không có nói đúng lắm, ở phía bên trong chiếc nhẫn, anh dùng gần một buổi tối, tỉ mỉ khắc lên tên viết tắt của cô và anh, B&Y.

Nắm cánh tay nhỏ bé của cô, chậm rãi đeo chiếc nhẫn lên trên ngón trỏ, mặt mày cong lên, Tất Tử Thần cười đến rất dịu dàng: " Ngón trỏ của em đẹp mắt nhất, nên đeo nơi này đẹp mắt." Ngón tay gần trái tim nhất, anh chỉ muốn vì cô đeo lên.

"Rất đẹp mắt ~" Diệp Dĩ Mạt duỗi ngón tay ra, mắt to trong sáng khom thành đẹp mắt đường cong, đứng dậy, nhẹ nhàng nhàn nhạt hôn lên khóe miệng của anh: "Em rất thích ~"

"Thích là tốt rồi ~" Tất Tử Thần dịu dàng cười một tiếng, cưng chiều vuốt vuốt tóc của cô, hôm nay cô đem một đầu sáng mềm tóc dài đơn giản buộc lại, lộ ra cổ trắng noãn nhỏ nhắn, trắng nõn đẹp mắt.

Nhón chân lên, Diệp Dĩ Mạt ôm cổ của anh, cắn cắn môi, giống như là xuống quyết tâm cái gì, ngượng ngùng chớp mắt, sau đó, đưa ra cái lưỡi tinh xảo, theo môi của anh, phác họa không biết bao nhiêu lần, cho đến nghe được tiếng hít thở của anh càng ngày càng nặng, mới thuận theo mặc cho anh ôm mình tương cứu trong lúc hoạn nạn. Gắn bó như môi với răng, anh ẩn nhẫn cùng dây dưa, đau khổ đủ điều.

"Lại quyến rũ anh, cũng đừng trách anh không khách khí!" Vừa hôn xong, doanh trưởng Tất khổ não cúi đầu liếc mắt nhìn tiểu huynh đệ của mình từ từ thức tỉnh, hung tợn hướng về phía cô gái nhỏ cười đến hả hê uy hiếp nói.

Diệp Dĩ Mạt mới không sợ anh, toét miệng cười đến cực kỳ giảo hoạt, một bước nhanh, liền chạy tới một bên bàn làm việc đi, nhẹo đầu, mặt buồn cười nhìn bộ dáng anh tiến lùi không được.

Buổi chiều còn có huấn luyện, Tất Tử Thần trừ xông vào tắm nước lạnh không còn biện pháp khác. Lần nữa hung hăng sử dụng ánh mắt uy hiếp xuống người nào đó cười đến giống như cẩu hồ ly, doanh trưởng Tất xoay người vọt vào phòng tắm.

Diệp Dĩ Mạt nhìn cửa phòng tắm khép chặt, bụm mặt cười cũng không nổi nữa rồi, lật bàn a! Lực tác dụng hỗ trợ lẫn nhau đấy, hôn cũng là tác dụng cũng lẫn nhau đó! Hiện tại cô cũng rất nóng!

Dội nước lạnh hai cái, cô giáo Diệp lần nữa hung hăng khi dễ mình, một lần lại một lần bị mỹ nam hấp dẫn, loại cuộc sống này, lúc nào thì là mới hết đây?

Buổi chiều, quân huấn bắt đầu ngày thứ nhất, Diệp Dĩ Mạt vốn là muốn yên tĩnh ở trong ký túc xá chờ bọn họ kết thúc, chỉ là, dường như cô cũng có nhiệm vụ?

Phó Kiệt cười ngây ngô đưa cho cô một phong thư, nghe nói là Chính ửy Triệu tự mình viết.

Nghi ngờ mở ra lá thư, Diệp Dĩ Mạt đọc nhanh như gió.

Đợi nhìn rõ ràng nội dung bức thư, cô giáo Diệp mặt đen. Cái gì gọi là thân là tương lai gia đình quân nhân phải khắc sâu thể nghiệm chân lý gian khổ phấn đấu chứ? Cái gì gọi là thân là gia đình quân nhân phải có quyết tâm đồng cam cộng khổ chứ? Cái gì gọi là nhớ lại thời gian tốt đẹp lúc đại học, ôn lại thời gian quân huấn chứ? Chính ủy Triệu ngài không hổ là làm hành chính, tài văn chương rất nổi bật mà!

Lưu loát nói một hồi, không phải là một cái ý tứ, Tiểu Mạt à, cô cũng đừng có nhàn rỗi, đi theo bọn sinh viên cùng nhau đi quân huấn đi ~ để cho Tất Tử Thần tự mình huấn luyện cô đi ~

Tất Tử Thần bất đắc dĩ lộ ra cười khổ, anh biết sáng nay khi xuất phát Chính ủy Triệu và đoàn trưởng Trương hướng về phía anh cười đến hòa ái dễ gần như vậy là có mục đích mà, quả nhiên! Chỉ là, nha đầu này chịu ngoan ngoãn nghe lời sao?

"Chị dâu, Chính ủy Triệu nói rồi, ông ấy đã cùng lãnh đạo trường học nói rồi, thêm một người không có chuyện gì ~"

Diệp Dĩ Mạt cắn răng, trường học không có việc gì, nhưng cô có chuyện! Mặt trời lớn như vậy, thuần túy là muốn thiêu chết cô! Cô không có chút nào muốn nhớ lại thời gian quân huấn đại học cái gì đâu ~ cô muốn tránh ở trong phòng điều hòa gặm dưa hấu cơ ~ ô ô ô ~ đây là khi dễ người!

"Chị dâu, thư này em cũng chỉ có nhiệm vụ đưa đến, em đi trước đây ~" Phó Kiệt vội vàng nháy mắt cho Mã Kiêu, anh em, rút lui, còn lại giao cho trại phó giải quyết!

Tất Tử Thần cười khổ lắc đầu một cái, lôi kéo nha đầu này bộ mặt miễn cưỡng ngồi xuống, đưa tay véo chóp mũi của cô một cái, thử thăm dò nói: "Nếu không anh gọi điện thoại cho Chính ủy Triệu, anh không đi?"

Diệp Dĩ Mạt buồn bã trừng anh, Chính ủy Triệu là có ý tốt, muốn cho bọn họ tiếp xúc nhiều hơn, làm sao cô không biết! Nhưng mà, cô thật lòng không muốn đứng dưới mặt trời huấn luyện đâu ~ cô cũng gần tuổi băm rồi, thể lực này làm sao có thể giống các cô gái mười tám mười chín tuổi được chứ? Mấu chốt là, người ta trẻ tuổi, thành mới thay thế được, nắng ăn đen, một hai tháng liền trắng trở lại, cô là gái già rồi, chỉ cần phơi nắng một lần, trong ba năm rưỡi cũng không khôi phục được!

Chu miệng lên,cô giáo Diệp thút tha thút thít: "Em nói, nếu như mà em biến dạng rồi, anh có còn thích nữa không?"

Doanh trưởng Tất nghẹn lời, đây là cái vấn đề gì? Cái này với biến dạng hay không biến dạng gì chứ? Lòng của phụ nữ như kim dưới đ