̉u Huy, anh nói Lão
Tam mang ví tiền đến, lấy ra một tờ hai trăm đưa cho cô, “Đi mua một bó
hoa, bó kiếm lan kia của cô cũng nên thay rồi.”
“Tôi có rồi.” Cố Hạ
từ chối.
“Với tiền lương ít ỏi
của cô, cứ giữ lại cho mình đi. Tôi cũng không phải người lừa bịp
tống tiền người khác, ngày làm việc không cò nhiều thời gian thì
cũng không cần hầm canh, nhớ rõ mỗi buổi chiều tan ca mua một bó hoa
đến là được rồi.” Triển Thiểu Huy lại kiếm cớ bổ sung vào, “Hoa
trong phòng cần phải thay thường xuyên.”
“Đại ca, không phải
chỉ cần đặt cửa hàng hoa mỗi ngày giao đến là được rồi sao?” Trâu
Nhuận Thành ghét bỏ nói, “Để cho Cố Hạ đi mua, lại đến mấy cửa
hàng rẻ tiền, tục chết đi mất.”
“Tiểu Ngũ…” Ánh mắt
lạnh lùng của Triển Thiểu Huy đảo qua Trâu Nhuận Thành, lại cúi đầu
giả vờ như đang sửa ống tay áo, “Cậu không thể thành thật ngốc
nghếch như lão Tam được sao? Hôm nay tôi nói cái gì cậu đều chen vào
vài câu, bình thường lúc họp ở công ty sao không nhìn ra cậu lại tích
cực như vậy.”
Trịnh Giang Hà ngồi
trên ghế salon nhìn Trâu Nhuận Thành cười khinh bỉ, Trâu Nhuận Thành
nghe thấy giọng điệu lạnh lùng của đại ca, nhìn thấy anh có chút
không kiên nhẫn, sờ sờ mũi, sửa lại lời nói: “Thật ra cũng rất tốt,
dù sao cũng chỉ là để trang trí, sau hai ngày lại ném đi, mắc quá
thật đúng là lãng phí.”
Từ đó chiều nào Cố
Hạ sau khi tan ca cũng chạy đến bệnh viện một chuyến, mua một bó hoa
tươi mang đến, những loại hoa sang trọng quý hiếm kia bị đổi hết.
Triển Thiểu Huy cũng gọi người mang thêm một phần cơm tối đến, màn
đêm vừa buông xuống, Cố Hạ ở trong phòng bệnh loay hoay cắm hoa, khi
đó nét mặt cô nhất định là vô cùng chăm chú, đường cong bên mặt nhu
hòa, khóe miệng hơi cong lên, một chiếc áo khoác không quá dày ôm lấy
thân hình mảnh khảnh, đến khi cô loay hoay xong, cô sẽ nghiêng người,
giọng trong veo như tiếng chuông đổ, cười nói: “Triển thiếu, anh xem có
đẹp không?”
Nếu Triển Thiểu Huy
nói một tiếng “Rất đẹp”, khóe miệng cô nhất định sẽ mỉm cười thật
tươi, dương dương đắc ý, ngọn đèn trên trần nhà rọi vào đôi mắt đen
của cô, sáng ngời giống như ánh sao chiếu trên cánh đồng bát ngát.
Triển Thiểu Huy cũng
sẽ thường xuyên phát biểu một chút ý kiến chê bai, “Cắm quá dày”,
“Nhìn không hợp nhau lắm”….vân vân như thế. Cố Hạ sẽ lấy ra, mười
ngón tay thon dài xuyên qua mấy cành hoa đủ mọi màu sắc, rõ ràng là
một cô gái rất bình thường, nhan sắc trung bình, nhưng rơi vào mắt
lại tạo nên cảnh đẹp ý vui như vậy.
Có lúc anh nói hơi nhiều,
Cố Hạ không kiên nhẫn, khẽ cau mày, sẳng giọng: “Sao anh lại kén chọn
như vậy?”
Giọng điệu có vẻ đang
nén giận, có rất ít người nói với anh như vậy, nhưng Triển Thiểu Huy
lại nở nụ cười, giọng điệu có ý trêu chọc, “Vốn chính là do tay
nghề cô không tốt.”
Cố Hạ đặt bình hoa
kia xuống bên cạnh, cô cũng không muốn sống nói: “Chê tôi tay nghề không
tốt vậy sao anh không đi mà mời người cắm hoa chuyên nghiệp về đây?”
Lúc cô nói ra lời này
thì đôi môi dỏ mọng hơi nhếch lên, ngây thơ tức giận, khóe môi Triển
Thiểu Huy càng tươi cười, thỏa hiệp: “Được rồi, được rồi, tùy cô
đấy.”
Cố Hạ lầm bầm vài
câu, tùy ý làm tiếp, cũng không biết lớn nhỏ gì, đi thẳng vào trong
toilet.
Triển Thiểu Huy vừa
quay đầu lại đã nhìn thấy Trịnh Giang Hà ngồi trên ghế salon dùng
ánh mắt ngạc nhiên khó hiểu nhìn anh, anh nói: “Biểu lộ của cậu là
sao đây?”
“Đại ca…” Mặt Trịnh
Giang Hà tràn đầy nghi hoặc, cho tới bây giờ cũng chưa từng thấy đại
ca cười tươi với phụ nữ như vậy, cảm giác dịu dàng lại hơi kiêu căng,
“Em cảm thấy…Anh đối với Cố Hạ…”
Anh ta không biết phải
nói thế nào, lời nói phun ra nuốt vào mãi, Triển Thiểu Huy trừng
mắt liếc anh ta, “Làm sao vậy?”
“Không có, không có
gì.” Trịnh Giang Hà cũng không dám lắm miệng, “Đại ca, anh vui là tốt
rồi, anh cứ xem như em không tồn tại đi.”
Thân thể của Triển
Thiểu Huy đã khôi phục hoàn toàn, cộng thêm tĩnh dưỡng tốt nên sắc
mặt ngày càng tốt lên, anh vốn không thích ở trong bệnh viện, lần
này lại ngoan ngoãn ở trong bệnh viện 10 ngày. Sau khi xuất viện,
Trịnh Giang Hà nhìn thấy anh suốt ngày vất vẻ trong công ty, sợ vết
thương của anh chưa khỏi hẳn, đề nghị anh về nhà nghỉ ngơi, về sau
lại dứt khoát nói: “Đại ca, anh mới ra viện, đừng nên vất vẻ như
thế, hay là nghỉ ngơi dài hạn đi ra ngoài thư thả một thời gian đi.”
Triển Thiểu Huy từ
chối đề nghị nghỉ phép đi ra ngoài, đã gần đến c
