́ địa vị
cùng thành tựu thế nào tại thành phố C chứ? Nếu người khác chọc
đến anh, anh sẽ tìm cơ hội phá họ. Nhưng mà nhớ tới thái độ chẳng
hề để ý đến của Cố Hạ, lúc ấy thật muốn đem bó kiếm lan vứt đi
thật xa, về sau lại nhịn được, nhớ tới hình ảnh cô loay hoay cắm hoa
đặt trên tủ đầu giường, ánh nắng chiều xuyên qua cửa sổ, thân hình
mảnh khảnh của Cố Hạ hòa vào ánh nắng nhàn nhạt chung quanh.
Tự nhiên như vậy, tựa
như hai người quen thân nhau, không hề có cảm giác ngột ngạt.
Cố Hạ rất bận rộn,
mỗi ngày đều đều phải chạy đến bệnh viện một chuyến, chủ nhật hôm
đó cô mang canh tới, tinh thần Triển Thiểu Huy hôm nay không tệ lắm,
lúc chiều, Cố Hạ ngồi vào chiếc ghế bên cạnh giường anh nói chuyện
phiếm với anh. Sau khi mấy người anh em của anh tới, Cố Hạ cầm một
quả táo lên gọt vỏ, vỏ quả táo bị gọt sạch từ đầu đến chân, không
bị đứt giữa chừng, tạo thành một đường dài, Cố Hạ nhặt vỏ lên,
khoe khoang trước mặt Triển Thiểu Huy: “Kĩ thuật của tôi cũng không
tồi nhỉ?”
“Cũng không tệ.” Giữa
hai hàng chân mày của Triển Thiểu Huy thoải mái vui vẻ giãn ra, lại
khinh bỉ nói: “Nhưng mà loại tay nghề này lại không dùng được!”
Cố Hạ bĩu môi, “Tự
mình không chịu làm, gọt táo cho anh mà anh còn nói mỉa.”
Ngoài miệng thì nói
thế nhưng Cố Hạ vẫn giúp anh cắt thành từng miếng nhỏ, đặt trong
đĩa, “Cho anh, ăn nhiều hoa quả một chút, bổ sung vitamin.”
Trịnh Giang Hà vào
phòng không lâu nhìn thấy bọn họ ở chung rất hợp nhau thì dùng cùi
chỏ húc Trâu Nhuận Thành một cái: “Sao dạo này cô gái này luôn đến
đây vậy?”
Trâu Nhuận Thành trêu
tức nói, “Đại ca dưỡng bệnh nhàm chán nên muốn trêu chọc cô ta!”
Trịnh Giang Hà nửa tin
nửa ngờ, thích trêu chọc người khác chính là Tiểu Ngũ, đại ca cùng
lắm cũng chỉ là người ngoài cuộc xem người khác bị trêu chọc mà
thôi, khi nào bị nhiễm tính của Tiểu Ngũ vậy? Nhưng đây cũng không
phải là chuyện mà bọn họ quan tâm, bọn họ càng quan tâm đến tâm tình
của Triển Thiểu Huy thế nào, thân thể khôi phục ra sao, mấy người đàn
ông này đều bận rộn công việc, cũng không thể canh gác ở bệnh viện
mỗi ngày, có Cố Hạ ở bên cạnh nói chuyện phiếm, đại ca hẳn cũng
không đến mức quá nhàm chán. Anh ta hỏi: “Đại ca, hôm nay cảm thấy
thế nào?”
“Khá tốt, các cậu
đều bận rộn nên cũng không cần phải đến đây mỗi ngày.” Triển Thiểu
Huy nói, hiện tại anh đang dưỡng bệnh, chuyện của công ty đều do các
anh em xử lí, chạy hai đầu từ bệnh viện rồi lại công ty, gánh nặng
của bọn họ cũng không nhẹ.
“Cũng không bận rộn
nhiều việc lắm.” Trịnh Giang Hà trả lời.
“Sắp đến cuối năm
rồi, phải đẩy mạnh tiêu thụ, đến cuối năm hẳn là mấy hợp đồng phải
kí cho năm sau đều chồng chất, thu hồi lại sớm một chút, trọng điểm
của tháng sau chính là tình hình tiêu thụ cùng thẩm tra tài vụ.”
Triển Thiểu Huy cầm lấy một miếng táo, chậm rãi bỏ vào trong miệng.
Trịnh Giang Hà ngẩng
đầu lên, “Em biết rồi, đã thông báo đến tất cả các giám đốc cùng
giám đốc thị trường của công ty ngày mai họp.”
Triển Thiểu Huy mở TV
lên, đưa điều khiển từ xa cho Cố Hạ, bảo cô cứ xem TV, còn anh cùng
Trịnh Giang Hà bàn chuyện công việc.
Cố Hạ tìm một tiết
mục giải trí, TV đang truyền hình trực tiếp tiết mục của Tô Linh, đây
là ca sĩ mà Cố Hạ rất thích, giọng hát linh hoạt kì ảo rất đặc
biệt, mặt cũng rất xinh đẹp, không chỉ có thế, Tô Linh còn là một cô
gái tài ba nổi danh, những bài hát của cô ấy đều là tự mình sáng
tác, tuyệt đối là một thần tượng thuộc phái thực lực. Người dẫn
chương trình đang nói chuyện với Tô Linh về album mới, sau đó, cô gái
dẫn chương trình trẻ tuổi hỏi: “Tô Linh, các fan hâm mộ đều quan tâm
đến cuộc sống cá nhân của cô, không biết cô có từng nghĩ người đàn
ông tốt sẽ là như thế nào không?”
“Trước mắt trọng tâm
của tôi là ca hát, tạm thời không nghĩ nhiều như vậy.” Tô Linh cười
một tiếng, “Nếu như nói đến người đàn ông tốt, vậy thì nhất định
là phải giống như Triển thiếu rồi.”
Miệng của người dẫn
chương trình lập tức há ra, “A? Trước kia cũng từng có lời đồn giữa
cô và nhà tài phiệt Triển thiếu chạm tay vào cũng có thể bỏng ở
thành phồ C, bây giờ quan hệ của hai người…” Vẻ mặt người dẫn chương
trình tò mò cười, nhìn vào ca sĩ đang được phỏng vấn.
“Chúng tôi chỉ là bạn
tốt.” Tô Linh yêu kiều cười trả lời, hai chữ “bạn tốt” nói ra rất dễ
dàng, mang theo một hương vị mập mờ không rõ ràng.
Ngh
