ắng thua cũng là của tôi, cho nên đừng có
áp lực, coi như đi chơi là tốt rồi, ăn cơm trước đi.”
Một cái đèn nhỏ trên bàn,
khéo léo tinh xảo, ngọn đèn bị cái chụp đèn màu nâu đỏ quây lại, chiếu ánh sáng
vào thức ăn, càng hiện ra màu sáng trên thức ăn. Triển Thiểu Huy chọn nhà hàng
đúng là không tồi, dường như anh thường xuyên đến đây, bồi bàn đều rất kính
trọng, mùi vị của thức ăn cũng vô cùng tốt, Cố Hạ ăn thức ăn ngon sẽ không phải
kiềm chế như thế, nghĩ tới nếu đánh bài thì coi như làm nền đi, tận lực làm cho
Triển Thiếu Huy tự mình đánh, thua cũng không thể trách mình.
Giữa bữa cơm Từ Lộ Lộ gọi
điện đến, hỏi cô xong việc hay chưa, vẫn giục cô đi qua ăn cơm. Cố Hạ xin lỗi
nói: “Tới không được, vẫn còn việc, các cậu ăn không hết gì lấy bao gói về,
mình cũng nếm thử mùi. À, hôm nay anh Quý mang phiếu làm đẹp tới rồi, ngày mai
chúng ta cùng đi.”
Cô cúp điện thoại, Triển
Thiểu Huy ở đối diện cầm thìa ưu nhã ăn canh, liếc cô một cái, ra vẻ tùy ý hỏi
“Quý Phi dương cho cô cái gì?”
“Hai phiếu làm đẹp, đưa
cho tôi với Từ Lộ Lộ” Cố Hạ thuận miệng đáp.
Triển Thiểu Huy chợt
liếc mắt: “Tôi vẫn chưa từng thấy qua phiếu của thẩm mỹ viện, cho tôi xem một
chút.”
“Đàn ông các anh không
cần đâu.” Cố hạ nhìn anh thật sự muốn xem, buông đũa, lấy ra một tấm phiếu đưa
cho anh “Có phải anh cũng muốn chuẩn bị hai tấm tặng cho người khác?”
Khi Triển Thiếu Huy nhận
lấy, ý bảo cô đem một phiếu kia cho anh xem, tiếp nhận rất thản nhiên nhìn lướt
qua, tiện tay đem hai tấm phiếu bỏ vào trong túi tiền của mình, đối với ánh mắt
nghi nghờ của Cố Hạ nói rất đương nhiên “Đợi cho cô.”
“Tại sao?” Cố Hạ trừng
mắt lớn hỏi anh.
“Tôi cũng chuẩn bị vài vé
tặng người khác, đợi trước tiên đưa cho trợ lý nhìn hình dạng một chút anh ta
mới biết nên làm kiểu phiếu như thế nào.” Mắt Triển Thiểu Huy hơi trầm xuống
“Làm sao, cô cảm thấy tôi có thể thèm muốn món đồ gì của cô sao?”
Cố Hạ cũng không suy nghĩ
nhiều tiếp tục ăn cơm. Sau khi ăn xong Triển Thiểu Huy mang cô đi gặp anh em
của anh, trong phòng lớn như thế, trên tay Trịnh Giang Hà bưng một đĩa điểm
tâm, chầm chậm nuốt mang theo vài phần say mê, Mục Bằng tóc ngắn cầm một bộ bài
tú lơ khơ ở bên cạnh chơi đùa, động tác cực nhanh, xếp xếp mở mở tự nhiên ở
trong tay, như là hoa thức biểu diễn, một bên lại nói chuyện với Trâu Nhuận
Thành. Cố Hạ đi vào khiến bọn họ vuốt cằm một chút, bọn họ chỉ nhìn cô một lát,
chỉ có Trịnh Giang Hà rời đầu khỏi đĩa bánh gật đầu với cô, ánh mắt cười như
không cười.
Triển Thiểu Huy đi vào,
ý bảo Cố Hạ Tùy ý ngồi xuống, nói với những người khác “Đêm nay nếu không có
việc gì thì anh em ta đánh bài đi.”
“Có Tứ ca ở đây, chúng ta
đánh bài gì?” Trâu Nhuận Thành nói, “Em lại không thể thắng được Tứ ca.”
Mục Bằng ở Las
Vegas nhiều năm, kỹ thuật đánh bài siêu
việt, mạt chược tú lơ khơ đều chơi được, các sòng bạc củaLas Vegas đều là
Mục Bằng phụ trách, chưa bao giờ lo lắng có người đến để phá thế trận. Đối với
kiểu đánh bài bình thường, Mục Bằng dường như cũng không thích thú. Anh ta vẫn
chơi đùa bên cạnh, chán ghét nói: “Em không đánh theo kiểu 5 người.”
Chỉ còn lại Trịnh Giang
Hà không tỏ thái độ, Cố Hạ như trút được gánh nặng, ở bên cạnh nhỏ giọng bổ
sung “Đã như vậy, Triển thiếu, hay là không cần đánh nữa.”
Triển Thiếu Huy không
nhìn Cố Hạ, dựa vào ghế sao lon, “Tôi lấy chiếc xe vừa mới chuyển tới được hai
ngày bằng đường hàng không đánh cược.”
Trịnh Giang Hà vươn tay
bỏ đĩa điểm tâm lên bàn “Em muốn đánh, đại ca, có phải anh để Cố Hạ đánh thay
không? Thật đúng là không tiếc, vậy em đây sẽ không khách khí nữa.”
Anh ta nhìn sang người
bên cạnh, vỗ vai Mục Bằng: “Lão Tứ, không được phép dùng thủ đoạn đổi bài, mọi
người phải dựa vào tài năng thực sự.”
Ngay cả ánh mắt của Trâu
Nhuận Thành cũng giật giật.
Mục Bằng vẫn là miễn
cưỡng, đưa tay lên bài, ném đến bên cạnh “Em mà thắng các người lại nói không
công bằng, hơn nữa với emmà nói, rất không có tính khiêu chiến.”
“Tôi sẽ quan sát xem Lão
Tứ có dùng thủ đoạn hay không. Đều là anh em, lại là lễ noel, chơi vui là tốt
rồi.” Triển Thiếu Huy nói với người bên cạnh đem mạt chược trên bàn sửa lại
thật tốt. nói với Mục Bằng đang ngồi trên so lon không muốn đứng dậy: “Tôi
biết cậu muốn đánh với ai, qua hai ngày nữa mình gọi Long Trạch ra mặt cùng
đánh với cậu.”
“Thật sao?” Mục Bằng lập
tức xoay qua nhìn Triển Thiểu Huy, bây giờ anh ta đã nghĩ qua một chút thi
chiêu cùng cao thủ, lúc rảnh rỗi thì cầm bài luyện một chút tốc độ “Em cũng
muốn nghiệm chứng xem Long Trạch có lợi hại như trong truyền thuyết hay không,
lần đó trong song bạc gặp phải anh ta, anh ta cũng đánh cược được không lớn, có
đôi khi lại thua, rất khó tin! Anh ta lại không muốn so tay với em, hôm nay gọi
điện thoại tiếp tục hẹn anh ta thì anh ta lại đánh mạt chược với bác gái, bây
giờ mình thật hoài nghi ở lần chứng kiến trên Tivi có phải anh ta hay không,
hoặc là có người ở phía sau màn giúp anh ta giở trò.”
“Tôi sẽ cho cậu cơ hội
kiểm chứng, tôi sẽ