hiêu công chúa là bào muội của nhị hoàng tử, hiện giờ, ở thời điểm nhạy cảm này chúng ta đều có chút hoài nghi.”
Dừng một chút, tiếp tục nói, “Nhưng Tiêu Lịch đã gặp qua, biên thư nói tướng mạo hình dung giống nhau như đúc, không hề có dấu vết dịch dung. Tiểu thư, chúng ta nghĩ, cho dù muốn giả cũng không thể hoàn toàn giống nhau như vậy, cũng có thể là lão tướng quân trên trời linh thiêng, đã bảo vệ Lục công tử.”
Nhìn lên tiểu Thất, gương mặt ngăm đen có điểm hưng phấn, “Nói như vậy, tiểu thư bị khi dễ, Lục công tử nhất định sẽ thay tiểu thư đòi lại công bằng, mà không phải giống như chúng ta ngày đó chỉ biết trơ mắt nhìn tiểu thư bị oan, lại không biết phải làm gì mới khiến cho tiểu thư hạnh phúc.”
Trong mắt lộ vẻ áy náy, Tiêu Vinh xoa xoa tay, đau lòng nhìn nàng. Trường Khanh và Tiêu Phú mấy người cũng vây lại, hốc mắt ai cũng đỏ hồng.
Kỳ An hấp hấp cái mũi, chỉ cảm thấy hôm nay ánh mặt trời phá lệ chói mắt.
Tiêu Thất a, ngươi thật sự, thật sự hạnh phúc!
Nàng chớp chớp mắt, “Kỳ thật, sinh làm Tiêu Thất, là chiếu cố lớn nhất của ông trời, bởi vì có các ngươi mới làm cho nhân sinh của Tiêu Thất thỏa mãn, tiêu sái được như thế. Tiêu gia quân, thật là một đoàn quân tinh nhuệ tình thâm nghĩa trọng, làm người ta được kiêu ngạo.”
Nhìn thấy ánh mắt mọi người, tâm đã trở nên ấm áp.
Nếu như ông trời làm cho nàng khổ sở nhiều như vậy chỉ vì để nàng lĩnh hội một chút hạnh phúc khi làm Tiêu Thất thì nàng nghĩ, rất là xứng đáng.
Bởi vì có bọn họ, cho nên lúc trước nàng quyết ý rời đi, dù mất đi sự che chở của Lạc gia, nàng cũng biết nàng sẽ tuyệt không cô đơn. Chính vì có thêm những người này cho nên mới cảm thấy an tâm, có thể tùy tâm sở dục tùy hứng.
Nàng thở dài một hơi, “Nhưng vì các ngươi tình thâm nghĩa trọng như vậy, ta mới càng lo lắng.”
Tiêu Vinh và Tiêu Phú nhìn nhau. Tiêu Vinh mỉm cười, “Tiểu thư, lão tướng quân năm đó cũng đã nói, bắt đầu từ ngày Tiêu gia quân trở thành quân đội, thì vận mệnh của chúng ta là vì cả vương triều. Cho dù là hắn, hay là ai, nếu như có tư cách lãnh đạo, chúng ta tự nhiên nghe theo, còn nếu hành vi lệch lạc, chúng ta nhất quyết không thể theo. Nếu Tiêu gia quân vì một người mà làm mất lòng tin của thiên hạ, Tiêu gia quân sẽ không còn là Tiêu gia quân nữa.”
Hắn nói rất nhẹ rất chậm, nhưng từng câu từng chữ thốt ra như phun châu nhả ngọc.
Làn gió sớm lặng yên thổi tới, yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy cả tiếng tim đập.
Trường Khanh đột nhiên bước về phía trước, thân hình thon dài phủ bóng lên nàng, “Tiểu thư, đã phơi nắng lâu rồi, quay về phòng rồi hãy nói đi.”
Kỳ An ngẩng đầu nhìn hắn. Gương mặt thanh tú không thấy rõ thần sắc dưới ánh mặt trời.
Nàng lẩm bẩm nói, “Trường Khanh, ta…”
Một đôi tay tự nhiên giữ ống tay áo nàng, nhẹ dắt vào bóng râm, Trường Khanh ánh mắt trong trẻo, cước bộ vững vàng, “Tiểu thư, ngươi chỉ cần làm mình vui vẻ là được, những việc khác cứ giao cho ta và mấy vị thúc thúc.”
Tới dưới mái hiên, tầm mắt hắn đảo về phía Trường Lan, “Tỷ tỷ ở bên trong.”
Kỳ An nhìn hắn, ánh mắt chợt lóe lên, “Trường Khanh dường như đột nhiên trưởng thành rồi!”
Thần sắc lạnh nhạt của Trường Khanh rốt cục cũng nổi lên biến hóa, hơi hơi đỏ lên. Hắn hơi cúi đầu, “Trường Khanh vốn lớn hơn tiểu thư.”
Kỳ An rốt cục không nhịn được, cười ra tiếng, “Trường Khanh như vậy thật đáng yêu!”
Sắc mặt kia càng thêm hồng, mấy người Tiêu Vinh nhìn thấy, bất đắc dĩ lắc đầu, trên mặt lộ ý cười sủng nịnh.
Hiên Viên Sam không tới. Hắn chỉ kêu Khinh Ngũ đến đưa một phong thư.
Hắn hỏi, hắn bảo vệ Lãng nhi, còn nàng, có thể vì hắn bảo vệ một lòng không?
Kỳ An đưa tay đặt lên ngực trái, chỉ cảm thấy nơi đó đang đập vang dội.
Trước ánh mắt chờ mong của Khinh Ngũ, nàng nhếch miệng, cầm lấy bút lông. Trường Khanh kinh dị mở to hai mắt, nhìn nàng như nhìn một chuyện không thể tưởng tượng.
Có trời biết, ngay cả việc dạy Lãng nhi viết cũng là công lao của Trường Khanh hắn, muốn nàng chấp bút quả là khó như lên trời.
Nàng còn nói, trong chiến loạn tay phải cầm thương, chấp bút không tiện. Trên thực tế, là do nàng ngay cả viết bằng bút máy còn không đẹp, làm sao có thể hy vọng viết ra chữ đẹp bằng bút lông?
Nhưng, nàng vẫn kiên trì viết,
“Định không phụ, tương tư ý!”
Gấp lại đưa cho Khinh Ngũ, Khinh Ngũ liền nổi giận, “Cô nương, ngươi viết vậy thôi sao?” Hắn không nhìn lầm chứ? Nàng chỉ viết có vài chữ! Vương gia nhà bọn họ viết đi viết lại, tới tới lui lui từ sáng sớm mới được một phong thư gửi tới đây, nàng cứ như vậy, được vài chữ đã xong rồi? Dựa vào cái gì mà Vương gia nhà bọn họ lại phải oan uổng như vậy, trái lo phải nghĩ rồi nhận lại một lá thư tùy tùy tiện tiện thế này?
“Không được, viết lại!” Khinh Ngũ đỏ bừng mặt lên.
Kỳ An hồ nghi, “Ta đã viết tốt lắm rồi!”
“Ta mặc kệ, ít như vậy sao được?”
Kỳ An dở khóc dở cười, vài chữ kia đã hao tổn của nàng bao tâm lực, mà ý tứ của nàng đã được biểu đạt đầy đủ trong đó rồi!
“Cho dù viết lại, ta cũng sẽ chỉ viết như vậy thôi.”
Thấy nàng không hề động tâm, Khinh Ngũ liền cầm tờ giấy kia xé toạc ra, “Giờ thì ngươi có thể viết lại
