Trời Đất Tác Thành

Trời Đất Tác Thành

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328654

Bình chọn: 8.5.00/10/865 lượt.

Arthur xuất hiện như ảo thuật tại gian phòng này.

Vô số viên đạn bay tới, Arthur từ đầu đến cuối vẫn mỉm cười trở người trượt xuống dưới bàn, trong nháy mắt cái bàn đã bị bắn thành tổ ong vò vẽ, anh ta bản lĩnh nhanh nhẹn, không hao tổn một cọng lông nào.

Một trong mười sát thủ giỏi nhất trên thế giới, quả nhiên xứng đáng với danh tiếng.

Mà lúc này Doãn Bích Giới nhìn thấy, Kha Khinh Đằng vốn bị trói hai tay ra sau lưng đã khôi phục hoạt động như thường, cầm khẩu súng trong tay không biết khi nào thì Arthur đưa cho anh, chạy trong phòng bắn trả với đặc công liên bang.

Cạnh cô ban đầu chỉ có Cảnh Trạm và hai gã đặc công khác, hai gã kia đã gia nhập bắn bọn Kha Khinh Đằng, mà một mình Cảnh Trạm kéo cô đi, vừa dùng thân thể bảo vệ cô rút lui về phía một góc tối không người, vừa quát to, “Tựa vào sau người anh!”

Mỗi một giây di chuyển, suy nghĩ của cô kéo căng, trong ánh mắt dường như không nhìn thấy gì cả, chỉ nhìn thấy người đàn ông tóc đen khuôn mặt lạnh lùng cầm súng, quần áo tả tơi không che hết với sát khí kinh người.

Mà bên kia, Trịnh Đình và Trịnh Ẩm quỳ trên mặt đất đã được Arthur thả tự do, anh em họ Trịnh từng người lấy súng trong tay thi thể của đặc công đã bị bắn chết trên mặt đất, hai người dùng tốc độ nhanh nhất một trái một phải bảo vệ bên cạnh Kha Khinh Đằng.

Doãn Bích Giới nhìn lướt qua gian phòng, đoán chừng có hai tổ đặc công, khoảng 20 người, mà bọn Kha Khinh Đằng chỉ có bốn người, vũ khí không nhiều, bởi vậy tuyệt đối không thể đánh lâu dài, chỉ có thể dựa vào đột phá mới có thể giành được một đường sống.

“Đưa súng cho em!” Tình thế cấp bách, Doãn Bích Giới hoạt động gân cốt một chút, nhìn Cảnh Trạm nói, “Mau!”

“Bây giờ em không thể dùng súng.” Cảnh Trạm ngăn cản cô muốn lấy súng trong tay, khuôn mặt âm trầm, tốc độ nói cực nhanh, “Bây giờ điều duy nhất em có thể làm là đứng ở đây đừng nhúc nhích, anh sẽ tìm cơ hội dẫn em ra ngoài.”

“Em muốn đi giúp bọn họ.” Ngoài cửa phòng truyền đến tiếng xô cửa, đặc công ngoài cửa nghe bắn nhau rõ ràng cũng muốn đi vào giúp đỡ, cô gấp đến độ mi tâm nhíu lại, gằn từng tiếng, “Cảnh Trạm, đưa-súng-cho-em!”

Cảnh Trạm nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm, “Em không phải đã quên lập trường của anh rồi chứ?”

Cô ngẩn ra, trong lòng đột nhiên nghĩ tới, ở trong tiềm thức của mình đã phân chia ranh giới với anh ta.

Thế nhưng, người này ở trước mặt cô mang mục đích tiếp cận cô nhiều năm trước, không hẳn là đứng bên phía kẻ thù của cô, sớm đã không phải là bạn bè của cô sao?

Tuy rằng cô có thể cảm giác được, anh ta vẫn như trước thật sự cố gắng bảo vệ cô.

Trầm mặc vài giây, cô cụp mắt, khoé miệng cong lên nụ cười thản nhiên, “Thật xin lỗi, xem em này, đã quên lập trường của anh, như vậy, cảm ơn ân huệ đã không giết của anh.”

Nói xong, cô liền muốn chộp lấy khẩu súng bên hông anh ta, nhưng lại bị anh ta dùng sức giơ tay giữ cánh tay cô.

“Anh làm gì?!” Bốn mắt nhìn nhau, cô lạnh lùng nói.

“Doãn Bích Giới, em biết không,” khuôn mặt Cảnh Trạm lãnh đạm, “Hiện giờ em đang mang thai.”

Sáu chữ.

Bên tai mưa bom bão đạn không ngừng, nhưng sáu chữ đơn giản này lại khiến mạch suy nghĩ của cô trở nên trống rỗng, trong nháy mắt cô không nghe được gì cả.

Cô…mang thai.

“Ở trong phòng thẩm vấn Kha Khinh Đằng chính miệng nói cho anh biết, hiện tại em đang mang thai đứa bé của hắn, mới được một tuần.” Cảnh Trạm vừa chú ý tình hình xung quanh, vừa lớn tiếng nói với cô, “Mang thai ba tháng đầu tiên là thời kỳ nguy hiểm nhất, nhất là hiện tại, vì vậy cho dù em không lo lắng cho bản thân, nhưng phải lo cho đứa bé ở trong bụng!”

Tầm mắt của cô dần dần trở nên có chút mơ hồ, vẻ mặt lo lắng của Cảnh Trạm gần trong gang tấc cô cũng không thấy rõ.

Tuy rằng trước đó có đủ loại dấu hiệu sớm đã khiến cô bắt đầu nghi ngờ có khả năng này, hơn nữa, không ai rõ ràng cơ thể của cô bằng chính mình, nhưng khi tất cả chứng thực, vẫn đủ để cảnh tỉnh đầu óc của cô đánh trúng một cú đau đớn.

Đứa bé.

Trong cơ thể cô hiện tại đang có một sinh mệnh nhỏ, một sinh mệnh bé nhỏ này thuộc về cô và Kha Khinh Đằng.

Trái tim đập kịch liệt, tựa hồ là nhịp đập của hai trái tim trùng lặp nhau, ở bên tai cô càng lúc càng vang, càng lúc càng rõ ràng.

“…Cho nên bây giờ hãy đi theo anh, chúng ta chạy lên boong tàu trước chờ bọn họ!”

Thừa dịp cô vẫn còn ngỡ ngàng, Cảnh Trạm đã đối diện với ánh mắt của Kha Khinh Đằng đang hướng về bọn họ cách đó không xa, Kha Khinh Đằng nhìn cô một cái thật sâu, gật đầu với Cảnh Trạm, anh ta liền giơ tay phá cửa sổ trong phòng, ôm cả người cô, xuyên qua cửa sổ để cô trượt xuống hành lang.

“Đuổi theo!” Đặc công trong phòng nhìn thấy Cảnh Trạm dẫn cô chạy ra khỏi phòng, vài người trong đó lập tức đuổi theo sau.

Ra khỏi phòng, đúng là mưa to vô hạn đầy trời.

Mặt biển đen và sâu thẳm trào dâng từng đợt sóng, giống như lỗ đen có thể thôn tính mọi thứ, mà cơn mưa vô tình ập trên người bọn họ từ bốn phương tám hướng.

Cảnh Trạm nắm chặt cánh tay của Doãn Bích Giới, hướng về phía boong tàu, cô vừa giơ tay lau nước mưa ở trước tầm mắt, vừa cố gắng nhận ra phương hướng bọn họ chạy


Pair of Vintage Old School Fru