Trách Em Thật Quá Xinh

Trách Em Thật Quá Xinh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329420

Bình chọn: 8.00/10/942 lượt.

i cứng, kinh mạch khó có thể

thông suốt được.”

Mạc Hướng Vãn nói đùa một câu: “Mỗi ngày làm việc hơn

mười tiếng, bận đến mức tối mắt tối mũi, không ngờ kinh mạch còn khó lưu thông,

đúng là cơ thể chẳng nể mặt chủ nhân chút nào.”

Cô nhân viên cũng bật cười: “Bởi vì, áp lực lớn quá

nên cơ thể đang đưa lời cảnh báo cho chị đấy. Phụ nữ phải đối xử với bản thân

mình tốt một chút, chị xem, hai vị khách vừa nãy, ý nghĩ thông thoáng biết

bao!”

Ha ha! Không ngờ nhân viên Spa cũng là những bà tám

thứ thiệt, có điều sau câu đó, cô ấy liền kéo chuyện về đúng đề tài chăm sóc

bản thân. Bọn họ cũng có đạo đức nghề nghiệp đấy chứ!

Mạc Hướng Vãn cũng không suy nghĩ nhiều về những

chuyện đã gặp phải lúc nãy. Cô nhân viên ngày càng gia tăng thêm lực ở tay, cô

cảm thấy vô cùng thỏai mái.

Ngày hôm nay thật sự kỳ quái, cô không kịp về nhà,

nhưng lại chẳng phải lo lắng đến Mạc Phi. Cậu bé đã có một người đáng tin cậy

lo liệu cho, vậy nên cô cũng yên tâm mà chăm sóc bản thân.

Hoặc có lẽ chính quan hệ huyết thống giữa con trai với

Mạc Bắc đã ảnh hưởng đến cô. Thậm chí, Mạc Hướng Vãn còn cảm thấy quyết định

sáng nay của mình là vô cùng sáng suốt. Lúc bước ra khỏi phòng Spa, cô bất ngờ

gặp lại vị Mạc phu nhân ban nãy, bà liền gọi cô: “Tiểu cô nương, thật trùng hợp

quá!”

Câu chào hỏi này khiến Mạc Hướng Vãn giật nảy mình,

ngoài Quản Huyền ra, không hề có ai xưng hô với cô như vậy hết. Cô đột nhiên

bừng tỉnh, thì ra vì bản thân đang lo lắng cho Quản Huyền nên mới phản ứng như

vậy.

Cô liền đáp lại Mạc phu nhân: “Bác Mạc, chào bác.”

Mạc phu nhân mỉm cười: “Trí nhớ của cô đúng là rất

tốt, con người cũng vậy.”

Đúng lúc ấy, một chiếc taxi tiến lại gần, Mạc Hướng

Vãn liền vẫy rồi mở cửa cho Mạc phu nhân. Bà Mạc nhìn thấy cô lễ phép, ngoan

hiền như vậy nên rất có thiện cảm: “Hôm nay, thật sự cảm ơn cô.”

Mạc Hướng Vãn cũng vui vẻ đáp lại: “Bác Mạc, bác khách

khí quá, cháu có làm gì đâu ạ.”

Bà Mạc liền hỏi: “Hai người đó đều là người quen của

cô sao?”

Mạc Hướng Vãn không muốn nói chuyện riêng tư của mình

cho người xa lạ, nên chỉ khẽ gật đầu. Bà Mạc nhìn thấu được tâm tư của cô,

trong lòng thầm nghĩ, cô gái nhỏ này cư xử rất chừng mực, tuy rằng bề ngoài có

vẻ lạnh lùng nhưng trái tim lại ấm áp, nhiệt tình, đúng là hiếm có.

Bà còn muốn hỏi thêm một vài câu nữa, nhưng chỗ này

thật sự không thích hợp. Cô gái kia cũng không có vẻ sẵn lòng cho lắm, nên đành

kìm nén những thắc mắc đang hiện lên trong đầu mình, ngồi vào trong taxi và nói

lời tạm biệt cô gái trẻ tốt bụng.

Mạc Hướng Vãn tiễn chân bà Mạc xong liền vội vàng đi

tới trạm tàu điện ngầm, lúc về nhà, cô nhìn thấy Mạc Bắc đang ngồi đọc văn kiện

trên bàn làm việc của cô. Mạc Hướng Vãn liếc nhìn đồng hồ treo tường, bây giờ

mới tầm chín rưỡi, bất giác cảm thấy yên tâm hơn nhiều.

Mạc Bắc thấy Mạc Hướng Vãn quay về, liền gấp tài liệu

trên tay lại, kẹp vào bên nách chuẩn bị “giao ban” cho Mạc Hướng Vãn rồi trở về

phòng.

Trước khi ra về, anh còn nói với Mạc Hướng Vãn: “Phi

Phi đi ngủ rồi. Tôi đã tắm cho thằng bé, bữa tối cũng xong xuôi. Bài tập của

Phi Phi không cần phải kiểm tra nữa đâu, cô đọc qua rồi ký tên vào là được.”

Anh trao đổi vô cùng cặn kẽ, kỹ càng, Mạc Hướng Vãn

nghe khẽ khàng “ừm” một tiếng.

Anh làm tốt như vậy, chăm sóc Mạc Phi chu đáo đến thế,

nhưng cũng không hề vượt quá giới hạn mà cô cho phép. Anh còn hỏi cô: “Cô đã ăn

tối chưa?”

Lúc này, Mạc Hướng Vãn mới cảm thấy đói, nhưng cô

không nói ra, chỉ trả lời qua loa: “Tôi ăn rồi.”

Mạc Bắc liền nói: “Thế thì tốt, tôi có làm thức ăn,

cũng mua ít đồ ăn sẵn để trong tủ lạnh. Nếu như buổi tối hai mẹ con đói thì có

thể làm nóng lại mà ăn.”

Mạc Hướng Vãn gật đầu theo phản xạ, Mạc Bắc lại nói

thêm: “Cô nên để ý quan tâm đến bản thân mình đôi chút, như bây giờ trông ổn

lắm.”

Mạc Hướng Vãn nghe xong chẳng biết nên ảo não hay là

nên mỉm cười, cô đành nói một câu chẳng có gì mới mẻ: “Tôi biết rồi.”

Sau khi Mạc Bắc rời khỏi, Mạc Hướng Vãn bước vào phòng

vệ sinh, nhìn hình ảnh phản chiếu trong tấm gương, sắc mặt hồng hào, thần thái

khỏe mạnh, đôi mắt của cô đã có thần hơn nhiều, trông trẻ ra mấy tuổi liền,

thảo nào mà bà Mạc lại gọi cô là “tiểu cô nương”.

T¬T

Con người một khi đã giảm được đôi chút áp lực, cơ thể

cũng giống y như bộ máy được tra thêm dầu mỡ, vận hành sẽ trơn tru, thuận lợi

hơn rất nhiều.

“Phụ nữ nên đối xử tốt với bản thân đôi chút”, câu nói

của cô nhân viên Spa không sai chút nào.

Cô lại khẳng định thêm lần nữa quyết định sáng suốt

của mình, ít nhất là bây giờ Mạc Bắc hoàn toàn khiến cô cảm thấy an tâm, thỏai

mái.

Sau khi tư tưởng thông suốt hơn, mộng mị cũng ít đi,

Mạc Hướng Vãn thầm nghĩ, có lẽ từ nay sẽ ngủ ngon hơn trước.

Kể từ khi Mạc Bắc gánh vác đỡ đần cô vấn đề đưa đón

Mạc Phi ở trường và chuẩn bị bữa sáng, thời gian rảnh rỗi của cô cũng nhiều lên

đôi chút, không những có thể ôn tập bài vở ở trường tốt hơn mà ngay cả công

việc nhà cũng ít hẳn đi. Thì ra, có thêm một người trợ giúp, gánh nặng trên vai

cũng giảm nhẹ đôi phần.

Mạc Phi lại c


Disneyland 1972 Love the old s