, rạng rỡ được.
Khi đến công ty, cô tình cờ nghe được Chu Địch Thần
đang nói chuyện với lễ tân về một thẩm mỹ viện nào đó rất hiệu quả, uy tín. Cô
liền hỏi lại vài câu, Chu Địch Thần lập tức nhiệt tình giới thiệu: “Tôi quen
thân với một cô nhân viên trong thẩm mỹ viện đó, tay nghề tuyệt lắm, biết cách làm
mất đi quầng thâm mắt đấy. Cô cả ngày làm việc vất vả mệt nhọc như vậy, tốt
nhất nên làm thêm gói thoa tinh dầu sau lưng nữa”. Chu Địch Thần đã làm thẻ hội
viên, nói sẽ cho cô mượn dùng.
Mạc Hướng Vãn liền gọi điện cho thẩm mỹ viện mà Chu
Địch Thần giới thiệu, đặt thời gian trước với họ, sau đó đi đến phòng luyện
tập. Vừa bước vào, cô thấy Tề Tư Điềm đang học thuộc lời thoại.
“Tại sao em không tìm một bóng râm nào, mà đứng trơ
trơ dưới ánh mặt trời thế này, có đáng hay không?”. Có lẽ, đây là lời thoại
trong bộ phim lịch sử mà Tề Tư Điềm mới nhận, nhưng khi Mạc Hướng Vãn nghe thấy
Tề Tư Điềm đọc lên liền cảm thấy vô cùng kinh ngạc.
Có đáng hay không?
Cô vẫn có thể đứng được tại đây hơn nữa còn có thể
đứng một cách vững chãi, có lẽ thế là đáng.
Con gái thời nay làm gì có ai là không hiên ngang đứng
dưới ánh mặt trời gay gắt chứ?
Mạc Hướng Vãn đứng thẳng lưng, tự thưởng cho mình một
nụ cười mãn nguyện.
Tề Tư Điềm nhìn thấy Mạc Hướng Vãn đứng ngoài cửa mỉm
cười một mình liền lên tiếng chào hỏi trước. Mạc Hướng Vãn vừa mở cửa bước vào
vừa hỏi: “Tại sao hôm nay em lại tới đây?”
Tề Tư Điềm vui vẻ đáp: “Tối nay có một buổi tiệc, Trâu
Nam báo em tới.”
Mạc Hướng Vãn cau mày, tại sao chuyện do Trâu Nam
truyền đạt vậy mà cô lại không hề hay biết gì.
Thế nhưng, chỉ năm phút sau, Trâu Nam đã đi tới báo
cáo lại cho cô, đây là một buổi biểu diễn quy mô nhỏ mà Vu Chính mới nhận. Trâu
Nam nói: “Thời gian rất gấp, người ta muốn mười Tề Tư Điềm với Tương Tương đến,
vậy nên em phải báo ngay cho hai người này biết. Có cả người cùng ngành ở Hồng
Kong đến tham dự nữa.” Báo cáo xong, cô lại nói thêm: “Vu tổng nói mười một giờ
trưa nay có một cuộc họp gấp.”
Mạc Hướng Vãn đưa tay lên nhìn đồng hồ, vẫn còn khoảng
hai mươi phút nữa. Trong khoảng thời gian này, cô liên tục nhận điện thoại, đều
liên quan tới việc thông báo thay người, đổi người hoặc hủy hợp đồng.
Cuộc họp lần này Vu Chính triệu tập hết tất cả Giám
đốc các bộ phận, thậm chí có cả Trương Bân, Giám đốc nhân sự mà trước nay chẳng
can thiệp đến chuyện nghiệp vụ. Bởi vì “trên trời đột nhiên rơi xuống một chiếc
bánh lớn”, nên gần đây Vu Chính đang hô hào, động viên mọi người thử tiếp nhận
làm các chương trình quy mô lớn. Lần này, Vu Chính đã giành được quyền tổ chức
lễ khai mạc chương trình nghệ thuật tại Quảng trường Thế kỷ của Thành phố.
Đây không chỉ là niềm vui bất ngờ mà còn khiến cho tất
cả mọi người thở phào nhẹ nhõm, nhanh chóng gạt hết tức giận vì thời gian gần
đây công ty bị “cấm vận” mọi đường và cả những uất ức do Mai Phạm Phạm gây ra.
Chính vì vậy, Mạc Hướng Vãn quyết định chuẩn bị sẵn
sàng dồn sức lực để bắt đầu “chiến đấu”, xem hết lại một lượt tất cả các nghệ
sỹ trong công ty, nghĩ mọi cách để nghệ sỹ nhà mình có được vị trí biểu diễn
thuận lợi và tốt đẹp nhất.
Trong phương án do Tống Khiêm đề ra, muốn tìm một đứa
trẻ hát chính để làm một kết thúc thật ấn tượng. Kỳ Lệ không hề có bất cứ nghệ
sỹ nhí nào cả, Tống Khiêm liền đề nghị: “Không phải thành phố đang tổ chức cuộc
thi tuyển chọn tiếng hát thiếu nhi hay sao? Chúng ta có thể mượn người ở bên
họ.”
Đây cũng là một ý tưởng hay, Mạc Hướng Vãn nhanh chóng
liên hệ, cố gắng để hôm nay có thể tan ca càng sớm càng tốt, còn đến thẩm mỹ
viện chấn chỉnh lại nhan sắc của mình đôi chút.
T¬T
Quả nhiên, nơi mà Chu Địch Thần giới thiệu là một địa
điểm chuyên dành cho giới thượng lưu, cái Spa này thuê mặt bằng đúng ba tầng
trong tòa nhà vàng nổi tiếng của thành phố. Tay nghề nhân viên ở đây thật sự
tuyệt hảo, hơn nữa tấm thẻ của Chu Địch Thần có thể được giảm đến bảy mươi phần
trăm.
Khi Mạc Hướng Vãn tới nơi, khách hàng xếp trước cô vẫn
còn chưa làm xong dịch vụ, có đến ba người khách nữa đang chờ đợi. Mạc Hướng
Vãn đưa tay lên nhìn đồng hồ, cô thầm nghĩ, có lẽ đi vào ngày cuối tuần sẽ hợp
lý hơn. Đang lưỡng lự nên đi về hay tiếp tục ở lại chờ, bỗng nhiên di động của
cô vang lên, không ngờ Mạc Bắc lại gọi tới.
Anh lấy được số điện thoại của cô từ lúc nào chứ?
Cô vẫn còn chưa nghĩ ra vì sao thì Mạc Bắc ở đầu dây
kia đã dùng giọng nói thương lượng làm ăn hỏi cô: “Tối nay, tôi muốn đưa Mạc
Phi đi chơi xe điện. Lần trứơc, tôi đã hứa nếu như thằng bé có thể đạt hai điểm
tuyệt đối, tôi sẽ đưa nó đi chơi. Lúc nãy, Phi Phi gọi điện báo cho tôi đã đạt
được hai điểm một trăm.”
Xem ra, số điện thoại di động của cô chắc cũng do Mạc
Phi cung cấp rồi. Kể từ khi quen biết anh, đứa trẻ này lúc nào cũng muốn dính
lấy anh, điều này khiến cho Mạc Hướng Vãn cảm thấy hơi lạc lõng, buồn bã. Mạc
Phi đạt được hai điểm một trăm, vậy mà người đầu tiên nó gọi điện báo tin vui
lại là Mạc Bắc, tâm tư của Mạc Phi thế nào cô cũng đành lực bất tòng tâm.
Mạc Hướng Vãn không đắn