̣c Phi tưởng đang ngủ rất say liền mở to đôi
mắt sáng long lanh, thần thái vô cùng tỉnh táo, cậu bé nói: “Bố ơi,
sinh nhật của con sau sinh nhật bố mười ngày đấy.”
Mạc Bắc búng vào trán con trai mình một cái khá
kêu rồi nói: “Bố biết rồi. Nếu tâm trạng mẹ vui vẻ, bố với Phi Phi
đều sẽ có bánh ga tô sô cô la để ăn đấy.”
T¬T
Tâm trạng của Mạc Hướng Vãn thật sự rất tuyệt.
Tuy rằng bây giờ đang là mùa đông, vạn vật đáng lẽ phải khô cong héo
tàn, thế nhưng trông cô lại tươi mới, mơn mởn, tràn đầy sức sống.
Vào mấy ngày cuối cùng làm việc tại Kỳ Lệ,
mấy người bạn kết giao khá thân trong ngành đều đến chia tay, tiễn
biệt. Tề Tư Điềm và Chu Địch Thần nhất nhất đòi mời được cô đi ăn
mới chịu thôi.
Bộ phim lịch sử Tề Tư Điềm đóng hiện đang rất
hot trên thị trường, ngay cả một kênh truyền hình bên Bắc Mỹ cũng đã
đề nghị mua bản quyền. Mạc Hướng Vãn vui vẻ chúc mừng thành công của
Tề Tư Điềm.
Chu Địch Thần nhấp một hớp rượu xong liền mắng
Mạc Hướng Vãn: “Cô dứt áo ra đi không làm nữa, sau này tôi biết tìm ai
sắp xếp lịch trình hoạt động cho đàn con của mình đây?”
“Đương nhiên sẽ có người thay thế vào vị trí
đó ngay thôi.”
“Cô đúng là vừa gặp được tình lang là đã
chẳng còn chút bản lĩnh nào nữa.”
Mạc Hướng Vãn mỉm cười, lặp lại thừa nhận: “Tôi
đúng thật là chẳng còn chút bản lĩnh gì.”
Tề Tư Điềm uống rượu hơi quá chén, lè nhè
nói: “Đi rồi cũng hay, ngành này quá phức tạp. Diệp Hâm khó khăn lắm
mới nổi tiếng được, vậy mà nói giải nghệ là phải giải nghệ ngay.
Em nhớ Tương Tương quá…”. Tiểu cô nương vừa nói vài câu, đôi mắt đã đỏ
lên, diễn viên đều là những con người sống cảm tính, dễ xúc động.
Chu Địch Thần theo đà mà kêu than một trận: “Vu
tổng từ lâu đã người một nơi, lòng một nẻo rồi, nghe nói công ty
riêng bên ngoài đang làm ăn cực kỳ ổn định, phát đạt, Trương Bân và
Tống Khiêm đã sang đó đảm nhiệm trọng trách rồi, cổ đông còn là
người bên phía Hồng Kông nữa.”
Rồi chị quay sang Mạc Hướng Vãn: “Đừng nói là
cô cũng đi theo sang đó đấy.”
Mạc Hướng Vãn giơ hai tay lên: “Tôi tuyệt đối không
liên quan gì đến bọn họ.”
“Vu tổng lúc nào thì mới rời khỏi chức vị? Bây
giờ tất cả mọi việc chính sự đều do Chúc nương nương một tay quản
lý hết cả.”
Mạc Hướng Vãn uống một ngụm rượu rồi nói: “Chúc
tổng là một người mạnh mẽ.”
Chu Địch Thần đột nhiên hỏi: “Cô đã gặp lại
Quản Huyền chưa?”
Bởi vì đã một thời gian khá dài không nghe
thấy cái tên này, Mạc Hướng Vãn phải ngây người đi một lúc rồi mới
định thần lại được, sau đó cô lắc lắc đầu.
Đương nhiên là cô không hề đi tìm gặp Quản
Huyền, Quản Huyền cũng không chủ động đi tìm cô.
Có nhiều lúc cô nghĩ, đoạn tình cảm chị em
giữa cô và Quản Huyền có lẽ cũng chỉ đến thế này thôi.
Sóng gió dù lớn đến độ nào thì cũng qua đi,
bởi vì cuộc sống là đại dương bao la có thể dung nạp tất cả mọi
thứ.
Trâu Nam vào ngày cuối cùng làm việc ở Kỳ Lệ
đã mời Mạc Hướng Vãn cùng mấy người đồng nghiệp một bữa cơm. Mạc Hướng
Vãn biết rằng Trâu Nam vẫn tiếp tục làm trong ngành, có một vài
người sau này vẫn thường xuyên phải chạm mặt, thậm chí hợp tác, nên
đề nghị cô nên mời thêm một số người khác nữa.
Những đồng nghiệp ở Kỳ Lệ đều là những người
thích náo nhiệt, vui vẻ, có người mời đi dùng cơm, hát hò, đương
nhiên là nhiệt tình hoan nghênh. Lúc đi ngang qua, Chúc Hạ nghe thấy
cuộc thảo luận của mọi người liền nói: “Mọi người đi đâu thì tính
thêm tôi một phần nữa nhé.”
Tất cả mọi người đột nhiên im lặng, còn Chúc
Hạ dường như không nhận ra, nhanh chóng quay về phòng làm việc của
mình.
Trâu Nam cảm thấy hơi căng thẳng, liền hỏi Mạc
Hướng Vãn: “Hàng ngày Chúc tổng đều đến những nơi cao cấp, chỗ chúng
ta chọn đều là những nơi bình thường, liệu có ổn không hả chị?”
Mạc Hướng Vãn nhanh chóng nói: “Nhập gia tùy tục
thôi, nếu như chị ấy đã đưa ra lời đề nghị này thì đương nhiên sẽ
không làm khó mọi người đâu.”
Từ trước đến nay, Trâu Nam luôn tín nhiệm Mạc
Hướng Vãn, nên vẫn tiến hành theo đúng kế hoạch ban đầu. Trước tiên
đặt bàn tại nhà hàng Tứ Xuyên nổi tiếng tại Thượng Hải, sau đó còn
đặt một phòng hát karaoke. Thế nhưng, lúc đặt phòng hát tại quán
karaoke, Trâu Nam vẫn thận trọng đôi chút, đặt căn phòng khá là sang
trọng.
Quả nhiên, Chúc Hạ không có bất cứ ý kiến gì
trước kế hoạch này, lại còn nhanh chóng hòa nhập với cấp dưới, lúc
dùng cơm còn buôn đủ mọi thứ chuyện từ chuyện trong ngà