ắn than dài.
T¬T
Tang lễ lần này, tất cả mọi người đều biết được cao
trào sẽ nằm ở ai. Ngay lúc La Phong mặc lễ phục màu đen, đeo kính đen bước vào
hội trường, con đường phía trước, sau anh đều đều bị chặn đến không còn một khe
hở, phải chờ đến khi đội vệ sỹ của anh cùng các nhân viên trong Kỳ Lệ ra quân
mở đường thì mới đi vào trong được. Điều khác với Diệp Hâm chính là anh không
hề nói bất cứ lời nào với phóng viên, khuôn mặt lạnh như băng, nhanh chóng tiến
vào phía trong.
Người quản lý của anh đã nói chuyện trước cùng với Chu
Địch Thần, yêu cầu khi La Phong vừa bước vào trong hội trường thì sẽ đóng cửa
lại để tránh làm ảnh hưởng đến vong linh người đã khuất. Đến khi La Phong bước
vào, Sử Tinh liền ra hiệu cho nhân viên bảo vệ khép cửa lại, tất cả mọi ánh đèn
flash đều bị chặn lại phía ngoài.
Cuối cùng, La Phong đã có được không gian tự do cho
bản thân, anh đứng nghiêm nghị trước di ảnh của Lâm Tương. Tình xưa người cũ,
có biết bao nhiêu nhân duyên, tình cảm, kỷ niệm của những ngày tháng bên nhau,
đến nay mỗi người chia cắt chân trời, chỉ có ba cái cúi đầu, có lẽ đây chính là
cả một kiếp người giữa hai người họ.
Trâu Nam lại được Mạc Hướng Vãn phái vào chăm sóc bố
mẹ của Lâm Tương, không thể để bố mẹ cô đột ngột xuất hiện vào lúc này. Nếu gặp
mặt La Phong, chắc chắn là họ sẽ căm hận đến mức muốn xẻ thịt rút xương anh ta
mất.
Sau khi cúi đầu ba cái, La Phong đứng trước di ảnh của
Lâm Tương một hồi lâu rồi quay người lại, anh đi thẳng tới chỗ Mạc Hướng Vãn
đang đứng.
Anh nói với Mạc Hướng Vãn: “Mary, tôi có thể nói
chuyện cùng cô một lát được không?”
Mạc Hướng Vãn nhìn anh với ánh mắt lạ lẫm, khuôn mặt
anh tràn đầy thành ý, xen lẫn cả sự khẩn cầu. Sử Tinh là người mẫn cảm, nhìn
thấy cảnh này liền nói luôn: “Phía bên trái có một gian phòng nhỏ”. Cô nhìn La
Phong gật đầu.
Cạnh căn phòng đó chính là gian phòng nơi bố mẹ Lâm
Tương đang ngồi nghỉ ngơi. La Phong vừa bước vào đã nghe thấy tiếng khóc thảm
thương, đau xót của bố mẹ cô, anh liền cau chặt đôi mày lại.
Mạc Hướng Vãn bắt đầu ngay: “La Tiên sinh, có việc gì
thế?”
La Phong lấy một tấm ngân phiếu từ trong túi lễ phục
ra đưa cho cô rồi nói: “Mary, khi Tương Tương còn sống đã từng nói, những người
trong ngành giải trí này đều rất phức tạp, trong công ty các người có lẽ chỉ có
mình cô là thật lòng chăm sóc, quan tâm đến cô ấy mà thôi.”
Mạc Hướng Vãn nhận lấy, đấy không phải là một con số
nhỏ, vậy nên cô lại càng cản thấy kinh ngạc.
La Phong tiếp tục nói: “Phiền cô hãy đổi tấm ngân
phiếu này thành tiền mặt rồi đưa cho bố mẹ cô ấy. Cô ấy mua căn nhà cho bố mẹ
vẫn còn một khoản sau cùng chưa trả nốt”. Anh nhìn thấy nét mặt nghi hoặc, xen
lẫn đôi chút hoang mang của cô. “Tôi tin rằng việc này chỉ duy nhất mình cô
chịu nhận và hoàn thành một cách chân tâm. Thực lòng, tôi không còn mặt mũi nào
mà gặp bố mẹ cô ấy.”
Cô nắm chặt tấm ngân phiếu, tâm trạng vô cùng hoảng
loạn, xen lẫn thêm nỗi sầu muộn vô danh. Thì ra, Lâm Tương đã tin tưởng, tín
nhiệm cô đến vậy.
Cô không giấu nổi tò mò: “Xin cho tôi mạo muội hỏi một
câu, La tiên sinh, rốt cuộc chuyện giữa anh với Tương Tương là thế nào?”
La Phong nhìn cô mỉm cười: “Không phải tất cả mọi
người đều coi tôi là một phụ tình lang bạc bẽo, phải chịu trách nhiệm trước sự
ra đi của Tương Tương hay sao?”
Nhìn thấy khuôn mặt nghiêm nghị của Mạc Hướng Vãn, anh
cũng nghiêm túc nói tiếp: “Tôi với Tương Tương đã chia tay nhau từ ba năm
trước. Cô ấy vẫn luôn bị mắc chứng trầm cảm. Lúc ban đầu, khi mới bên nhau, hai
chúng tôi gặp rất nhiều khó khăn, tôi làm người mẫu quèn ở Bắc Kinh, còn cô ấy
đi hát cho các quán bar. Những người như chúng tôi, trong lòng đều cho mình là
một nghệ sĩ không gặp thời, không có cơ hội, không có lối thoát, nên thường cảm
thấy day dứt, khó chịu. Sau đó, tôi đưa ra lời chia tay và cô ấy đồng ý. Ngay
lúc cô ấy mới nổi danh, chúng tôi đã chia tay, thế nhưng, để tuyên truyền cho
bản thân, nên trên danh nghĩa mới treo mãi cái mác người yêu. Cô ấy hoàn toàn
không có ý định đi chữa bệnh, cô ấy nói mình không mắc phải chứng thần kinh,
nên không đi khám tại khoa Thần kinh. Tất cả những biểu hiện ngạo mạn, kiêu
căng trước các fan hâm mộ đều do căn bệnh đó đã phát tác.”
“Tôi vẫn luôn cho rằng cô ấy rất kiên cường.” Mạc
Hướng Vãn cất lời nói thêm.
La Phong cũng buồn bã: “Tôi cũng nghĩ rằng cô ấy là
người mạnh mẽ, cho tới khi những bức ảnh thân mật giữa tôi và cô ấy bị lộ, rồi
cô ấy tự sát. Tôi nghĩ cô ấy đã thật sự có ý muốn đó, thế nhưng, tất cả mọi
người lại đều cho rằng cô ấy đang giả bộ. Công ty các cô đặt rất nhiều tình cảm
vào cô ấy, vừa hay gặp cơ duyên, sự nghiệp của Tương Tương cũng có khởi sắc
vượt bậc, tôi những tưởng cô ấy đã ổn hơn rồi.”
Mạc Hướng Vãn liền hỏi tiếp: “Chẳng phải cô ấy đã đến
gặp anh vào ngày hôn lễ của anh sao?”
La Phong liền giải thích: “Cô ấy tới là để mượn tiền
tôi.”
“Cái gì?” Mạc Hướng Vãn hoàn toàn kinh ngạc. Mức lương
của Lâm Tương không hề thấp, lại còn có thể mua nhà cho bố mẹ, chưa bao giờ
nghe cô ấy
