ị Phi Phi.
Nghe xong, Mạc Bắc đưa ra hướng giải quyết một cách
đầy dứt khoát: “Em có một lựa chọn, đó là hoàn toàn đứng ngoài vụ việc. Trong
việc này, em không phải là người quan trọng.”
Mạc Hướng Vãn đang suy ngẫm, anh biết được cô đang
nghĩ những gì.
Anh liền nói thêm: “Cô gái họ Lâm đã tự sát cũng không
phải là trách nhiệm của em.”
Mạc Hướng Vãn khẽ thở dài một tiếng. Anh nắm chặt tay
cô: “Chuyện của Phạm Mỹ cũng chẳng phải lỗi của em.”
Cô liền đáp: “Đúng vậy.”
“Thế nhưng uy hiếp tống tiền không chỉ phạm pháp mà
cũng vi phạm vào điều cấm kỵ trong ngành của bọn họ.”
Mạc Bắc kéo cô lại, nhẹ nhàng, dịu dàng đặt lên trán
cô một nụ hôn.
“Hôm nay, em còn rất nhiều việc phải làm, làm cho thật
tốt công việc của mình là quan trọng nhất, đừng suy nghĩ quá nhiều đến những
chuyện linh tinh. Mạc Hướng Vãn, hãy chuyên nghiệp một chút.”
Mạc Hướng Vãn liếc nhìn anh rồi nói: “Từ trước đến
nay, em vẫn luôn rất chuyên nghiệp.”
Mạc Bắc bước ra khỏi xe, mở cửa cho cô đi xuống. Hai
người đứng giữa bầu trời đầy nắng, anh nhẹ vỗ lên đôi vai cô: “Năm giờ chiều
phải tan làm đúng giờ, nếu không tất cả các thứ rau quả tươi ngon trong chợ sẽ
hết mất, cho dù chịu bỏ ra bốn đồng cũng chẳng thể nào mua được bó rau cải ngon
đâu.”
Dù thế nào đi nữa thì mấy lời nói của Mạc Bắc
cũng khiến Mạc Hướng Vãn trấn tĩnh ít nhiều.
Tối hôm qua, sau khi nhận điện thoại của Mai Phạm
Phạm,cô hoảng loạn,
sợ hãi, tâm trạng rối bời, bây giờ,
trước khi bước vào công ty, tất cả mọi
thứ đều đã bình ổn trở lại.
Sau khi nói ra tất cả, mọi việc chẳng qua cũng chỉ có
thế.Vào trong thang máy, cô sửa sang lại đầu tóc trang phục, khi cửa thang máy
mở ra, đối mặt với tất cả mọi phong ba bão táp, cô vẫn có thể giữ vững được trạng
thái tinh thần ổn định nhất.
Đoạn quá khứ đau khổ nhất đã trôi qua rồi, không trốn
tránh, không dằn vặt, đó mới là nguyên tắc làm người của cô, nhờ
thế mà tám năm nay cô
đã kiên định trụ vững trước bao nhiêu sóng cuộc
đời, không phải sao?
Mạc Hướng Vãn tự hỏi mình như vậy rồi ngẩng cao đầu
bước ra khỏi thang
máy.
Lễ tang của Lâm Tương, tất cả các nhân viên trong Kỳ
Lệ đều có mặt làm công tác hậu cần.
Ngôi sao đang nổi trên bầu trời bỗng dưng rơi xuống,
dùng cách thức kết liễu cuộc đời mà người khác chẳng thể cứu chữa nổi để vĩnh
biệt nhân gian, khiến cho bố mẹ cô đau như cắt từng khúc ruột.
Ở hội trường tổ chức tang lễ, Trâu Nam luôn ở bên cạnh
bố mẹ Lâm Tường, đưa khăn giấy cho họ, an ủi, động viên họ, nhưng tất cả mọi
thứ đều chẳng ích lợi gì. Kể từ khi đến thành phố tham dự đám tang của con gái,
hai người chưa giây phút nào thôi tuôn dòng lệ thương xót.
Trâu Nam cũng nghẹn ngào, nức nở nói: “Lâm Tường nhất
mực hiếu thảo, tháng nào cũng gửi tiền về cho bố mẹ, gần đây còn mua một căn
nhà rất đẹp…”. Quá xúc động, Trâu Nam chẳng thể nào nói tiếp được nữa, lấy
chiếc khăn giấy che lên mặt rồi òa khóc thành tiếng.
Mạc Hướng Vãn lau nước mắt cho cô rồi nhắc nhở: “Một
lúc nữa là phóng viên sẽ tới đây đấy.”
Trâu Nam vừa khóc nấc vừa gật đầu.
Thế nhưng, ở phía ngoài hội trường đã có một vài phóng
viên đến, đặt chân máy quay vào góc đẹp nhất. Những chuyện động trời như thế
này trong làng giải trí rất hiếm gặp, vậy nên họ vẫn còn cãi cọ mãi không thôi
để có được một góc đứng thuận lợi nhất.
Mạc Hướng Vãn ngồi phía trong nhìn ra, đột nhiên nhìn
thấy Kim Thanh, cô phóng viên vài ngày trước đã trực tiếp phỏng vấn về vụ tự sát
của Lâm Tương xuất hiện giữa đám đông. Dáng người của cô phóng viên này không
cao lắm, lại ôm một chiếc máy ảnh to đùng, sau đó để tranh một vị trí tốt, còn
quay sang cãi nhau với một anh phóng viên cao lớn bên cạnh.
Những phóng viên này đều là những người hùng tâm tráng
chí, nhận được nền giáo dục cao khi đi theo ngành, chuyên tâm vào những việc u
tối nhất, xót xa nhất trong làng giải trí vẫn cảm thấy vui vẻ, không mệt mỏi,
cả năm không nghỉ ngơi phút giây nào. Liệu có bị coi là vì đạo đức nghề nghiệp
mà lương tâm con người đều biến mất hết rồi chăng?
Mạc Hướng Vãn càng nghĩ càng cảm thấy hãi hùng.
Đột nhiên, bên ngoài im ắng hẳn, tất cả máy ảnh đều
được sắp đặt đâu vào đấy, chuẩn bị lóe sáng. Thật không ngờ, một người lạ mặt,
ăn mặc rất bình thường đang bước vào.
Mạc Hướng Vãn cũng cảm thấy kinh ngạc, ngay cả Sử
Tinh, người phụ trách lễ tang cũng thắc mắc hỏi cô: “Đây là ai vậy?”
“Bác sỹ Châu, người đã khám bệnh cho Lâm Tương trước
kia.”
Bác sỹ Châu bước vào trong, nhìn vào quyển sổ ký tên tham
dự, cau chặt đôi mày, lắc đầu, biểu thị ông không muốn ký. Sử Tinh thấy đó
không phải người trong ngành giải trí nên cũng không miễn cưỡng, chỉ bảo trợ lý
đưa ông lên trước, tiễn đưa Lâm Tương chặng đường cuối cùng.
Mạc Hướng Vãn nhìn thấy ông cúi đầu ba cái, khuôn mặt
nghiêm nghị.
Bác sỹ Châu cũng nhìn thấy Mạc Hướng Vãn, liền bước
lại gần chào hỏi.
“Tôi cảm thấy vô cùng tiếc nuối vì chuyện này”. Ông
ngậm ngùi.
Mạc Hướng Vãn nhìn
thấy nỗi xót xa,
tiếc nuối trên khuôn của ông, nhẹ nhàng đưa lời
khuyên giải: “Xin ông đừng nhưvậy,
đây là chuyện