thoại có
thể nghe thấy hơi thở của người còn lại, cứ như thể hơi thở của chính bản thân
mình, chẳng ai nỡ dập điện thoại trước, cho đến khi đèn đỏ trên điện thoại lóe
lên, Mạc Hướng Vãn đành nói: “Em có cuộc điện thoại khác.”
Mạc Bắc cố nói một câu “Tạm biệt” rồi mới tắt máy.
T¬T
Người gọi điện thoại đến là Tần Cầm.
Tần Cầm gọi điện đến để tạm biệt Mạc Hướng Vãn, chị
nói: “Chị đã nộp Đơn xin thôi việc ở Đài truyền hình rồi.”
Mạc Hướng Vãn hoàn toàn ngây người.
Tần Cầm không nghe thấy phản ứng gì từ cô liền lên
tiếng nói tiếp: “Hướng Vãn, mặc dù sự việc rất đột ngột, nhưng em đừng lo lắng
quá, không phải vì chuyện mà em đang nghĩ trong đầu đâu.”
Mạc Hướng Vãn chỉ biết gọi tên Tần Cầm. Đột nhiên
trong tim cô ngập tràn nỗi cô đơn, buồn đến vô tận.
Tần Cầm bật cười: “Nói cho cùng, em vẫn chỉ là một
tiểu cô nương mà thôi.”
Mạc Hướng Vãn lại luyến tiếc gọi tên chị thêm lần nữa.
Tần Cầm khẽ ho một tiếng rồi nói tiếp: “Chuyến bay
mùng năm tháng sau, nơi chị bay đến chính là Amsterdam, nghe nói môi trường ở
Hà Lan rất tuyệt, thích hợp làm nơi dưỡng già. Chị đã học tiếng Pháp một thời
gian dài rồi, cuối cùng cũng có cơ hội để sử dụng.”
Mạc Hướng Vãn nhẹ nhàng nhích người sang một bên, cảm
thấy mọi việc xảy ra quá đột ngột, tất cả mọi thứ đều bất ngờ, khiến cô có cảm
giác như đang ngồi trên bàn chông vậy.
“Từ lâu rồi chị đã có ước mơ là đến khi tròn ba mươi
tuổi, đi ra ngoài sẽ không phải ngồi lên chiếc xe công vụ, lúc tròn bốn mươi
tuổi, phải có đủ tiền bạc để đi ra nước ngoài, tìm một nơi không có người biết
đến mình để dưỡng lão, tịnh thân. Chị còn muốn nuôi hai chú thỏ, một con tên là
Đoàn Đoàn, một con tên là Viên Viên. Nếu như may mắn đôi chút thì có thể lấy
một anh Tây đẹp trai, lập gia đình, nếu như sống với nhau không thoải mái thì
sẽ ly hôn, không có gánh nặng về con cái.”
Chị vừa nói vừa bật cười, Mạc Hướng Vãn cũng cười
theo.
“Chị Tần, giấc mộng của chị nhất định sẽ thành hiện
thực.”
“Tất nhiên là vậy, đã thành sự thật rồi, cho nên chị
chẳng buồn so đo tính toán với những chuyện thị phi ở nơi này nữa.” Tần Cầm còn
nói thêm: “Hướng Vãn, chị không giống em, em vẫn còn khát vọng đối với gia
đình, dù phải liều mạng cũng quyết nuôi Phi Phi khôn lớn. Từ nhỏ chị đã hoàn
toàn tuyệt vọng với hai chữ gia đình, chị chỉ mong cả cuộc đời này được tự do
tự tại sống thảnh thơi, hạnh phúc mà thôi.”
“Chị Tần, em chúc chị mãi mãi được tự do tự tại.”
Tần Cầm nhận lời chúc của Mạc Hướng Vãn, ngậm ngùi
nói: “Hướng Vãn, chị cũng đành tự do tự tại mà thôi, tình yêu đã chết trong chị
từ lâu lắm rồi.”
Vào tối hôm đó, lần đầu tiên Mạc Hướng Vãn lắng nghe
đầy đủ chương trình Lắng nghe lúc đêm khuya của Tần
Cầm, nghe chị dốc bầu tâm sự về câu chuyện của chính bản thân.
Vị hôn phu trước kia của Tần Cầm là một phóng viên ở
Tân Hoa Xã, một tài tử Khoa Trung văn trường Đại học Thanh Hoa danh giá, đã
từng viết vô số lời bài hát cho các ca sỹ dòng nhạc dân ca trong trường đại học
vào những năm chín mươi của thế kỷ trước. Anh đã từng viết những câu ca ám ảnh
thế này: “Sau khi tuổi thanh xuân dần dần héo úa,
sầu muộn không còn nơi nào trút bỏ, tình yêu của chúng ta sẽ đi đâu về đâu? Có
phải em vẫn luôn đi tìm kiếm?”
Anh mang theo tình yêu của Tần Cầm đến đất nước Cô
Oét, nơi chiến tranh khốc liệt, tên bay đạn lạc, rồi chẳng bao giờ quay lại
nữa.
Tần Cầm đã phát mãi đoạn cuối khúc ca đó - “Tình
yêu vĩnh viễn không bao giờ chết đi, trong trái tim em trở thành vĩnh hằng. Nếu
như có một ngày tình yêu đó biến thành một bông hoa, hãy để anh thành tâm thành
ý chúc em hạnh phúc.”
Tần Cầm nói với Mạc Hướng Vãn: “Nếu như có một ngày
trái tim em nở nụ hoa của tình yêu, thì chị sẽ thành tâm thành ý chúc em hạnh
phúc.”
Nghe vậy, nước mắt của Mạc Hướng Vãn từ từ chảy xuống.
“Chị không phải là kẻ ngốc, sẽ không chờ đợi anh ấy cả
cuộc đời, nửa cuộc đời còn lại chị nhất định sẽ sống thật thoải mái, hạnh
phúc.”
“Đúng đấy chị.”
“Cô bé ngốc, đừng có khóc nữa, con trai em mà nhìn
thấy nhất định sẽ cười cho đấy.”
Mạc Phi đã nhìn thấy mẹ vừa nghe điện thoại vừa khóc,
cậu bé cầm giấy ăn đến nhét vào tay mẹ, lo lắng ngồi bên cạnh nhìn mẹ. Mạc
Hướng Vãn nhẹ nhàng vuốt lên mái tóc của Mạc Phi, ra hiệu cho con mau đi làm
bài tập về nhà.
Mạc Phi rất ngoan, tất cả mọi việc đều nghe theo lời
cô nói, biết được ý của mẹ, cậu bé liền đi vào phòng ngay.
Mạc Hướng Vãn nhìn con vô cùng hài lòng. Cô nói với
Tần Cầm: “Thằng bé sẽ không cười em đâu.”
Tần Cầm cười vui vẻ, chị nhắc nhở cô: “Nếu như em muốn
rời khỏi ngành này thì đó là một quyết định vô cùng sáng suốt. Sự chăm sóc mà
Quản Huyền dành cho em cũng chỉ có hạn mà thôi, bao nhiêu chuyện thị phi trong
ngành này không có mắt đâu, em không biết nó, nó cũng chẳng cần biết em là ai.
Thế nhưng, nhiều khi vì lợi ích cá nhân nó sẽ tìm đến em thôi”. Sau đó, chị lại
nói thêm: “Chị biết rằng, nhiều khi giúp đỡ người khác em không cần người ta
phải báo đáp, nhưng trước hết cứ chăm lo cho bản thân thật tốt đi rồi hãy nghĩ
đến c