h Lộ để lại một mẩu giấy trong phòng khách, rồi cùng
tôi lặng lẽ rời khỏi khách sạn.
Cơn mưa
bụi lan khắp các ngóc ngách của thành phố, Trình Lộ ngồi trong xe tôi nghe đài,
từ đầu đến cuối không nói lời nào.
Vì tối
qua không về nhà, cô ta vẫn mặc bộ sơ mi trắng váy đen hôm qua. Màu đen kết hợp
với màu trắng càng làm cho thân hình cô ta thon thả hơn, cách ăn mặc giản dị
nhưng vẫn hiện rõ khí chất phi phàm của cô ta.
So với
hôm qua, cô ta có hai điểm khác biệt chính là mái tóc búi lên hôm qua hôm nay
đã thả tự nhiên. Còn chiếc vòng ngọc trai hôm qua, hôm nay đã đổi thành sợi dây
chuyền kim loại, trông rất thời trang. Tuy chỉ có hai thay đổi nhỏ, nhưng cho
tôi hai cảm giác khác hẳn nhau.
“Phụ nữ
các cô, có phải thường mang theo rất nhiều đồ trang sức nhỏ không?”. Tôi hỏi cô
ta.
“Ý anh
là chiếc vòng ngọc trai và dây chuyền kim loại hả? Anh cũng tinh mắt đấy”.
Trình Lộ giơ tay lên sờ sợi dây chuyền trên ngực, “Phụ nữ bọn tôi không giống
các anh, không thể lúc nào cũng trang điểm giống nhau. Có khi một ngày phải gặp
đến mấy khách hàng, hoặc là gặp một khách hàng mấy lần trong cùng một ngày,
không có thời gian thay quần áo, lấy dây chuyền, hoa tai mang theo trong túi ra
thay cũng tiện”.
Tôi
cười, không hỏi thêm gì nữa.
“Cho dù
thế nào, cảm ơn anh về chuyện hôm qua”. Đột nhiên Trình Lộ nói.
Tuy cô
ta cảm ơn, nhưng tôi cứ cảm thấy cô ta không mấy thành khẩn.
“Cầm
tiền của người thì phải giúp người trừ họa. ờ, tôi nói trước, sau này nếu có
bảo trì, giá tăng gấp đôi”. Tôi nói.
“Anh là
ăn cướp à!”. Trình Lộ hét lên.
“Hi hi
hi, ăn cướp thì sao nào, hay là đến lúc đó cô tìm người mới thế vào”. Tôi cố ra
vẻ gian tà, nhìn cô ta.
“Đồ cầm
thú!”. Cô ta nghiến răng nghiến lợi nhả ra ba tiếng.
Tôi
càng đắc ý, cười to hơn, cô ta thì vẫn tức giận, nhưng không làm gì được tôi.
Chiếc
xe tiến vào bãi đậu xe bên trong tòa nhà một cách thuận lợi. Tôi và Trình Lộ
ngủ với nhau một đêm, thấp thỏm sợ hãi trong lòng, bèn tách nhau ở thang máy,
kẻ lên trước người lên sau.
Có lẽ
vì chuyện tối qua, từ lúc đến công ty, cho đến tận lúc hết giờ Trình Lộ không
nói với tôi câu nào.
Hôm qua
tôi và Trình Lộ ăn cơm bên ngoài, không được thưởng thức tài nghệ nấu nướng của
Tô Tô, hôm nay tôi không muốn lỡ mất tài nghệ nấu nướng của Hiểu Ngưng nữa.
Hơn
nữa, tôi nghĩ chắc chắn họ cũng nóng lòng muốn biết tình hình của tôi và Trình
Lộ hôm qua ra sao, thế là tôi vội vội vàng vàng thu dọn đồ đạc, nghỉ sớm.
Trình
Lộ không hề vội vàng, cô ta chậm rề rề, như không muốn đi về cùng với tôi,
nhưng lại cứ đi theo tôi.
Đến bãi
đậu xe dưới tầng hầm, tôi dừng bước, quay lại nhìn cô ta, “Cô đi theo tôi làm
gì?”.
“Biểu
hiện của anh hôm nay rất tốt, cho phép anh đưa tôi về nhà”. Trình Lộ nhìn tôi,
hỉnh mũi, nói.
Đột
nhiên, tôi nhớ ra hôm qua tôi đã thu hết toàn bộ tiền của cô ta, hôm nay trên
người cô ta chắc chắn không còn một cắc nào.
Tôi
cười, móc ra hai tệ, ném cho cô ta.
“Cái gì
đây?”. Trình Lộ nghi ngờ hỏi.
“Cho cô
để phòng thân, lỡ chẳng may thẻ xe bus bị hỏng cũng không phải lưu lạc đầu
đường xó chợ”. Tôi giơ tay ra vuốt má cô ta, rồi ngồi vào BMW, lái xe đi.
Trong
kính chiếu hậu, tôi thấy Trình Lộ không thèm để tâm đến hình tượng thục nữ, chỉ
tôi chửi rủa. Ai bảo bình thường cô ta ra vẻ cao ngạo không thèm ngồi xe tôi,
bây giờ lại muốn đi nhờ xe á, hi hi, còn lâu nhé.
Trời
bỗng tối sầm, lúc này ba giờ chiều mà cứ như bảy tám giờ. Tôi biết lại sắp mưa rào.
Nhưng theo tính toán, giờ này chắc Trình Lộ đã ngồi yên vị trên xe bus rồi.
Bộp bộp
bộp...
Tôi
đang nghĩ thế thì cơn mưa rào đổ ụp xuống. Các xe trên đường đều mở đèn pha,
tốc độ xe chạy cũng giảm dần.
Toàn
thành phố bỗng chốc bị những hạt mưa trắng xóa bao trùm, tôi cho xe rẽ phải, đỗ
xe tại một bãi đỗ xe bên đường gần nhà sách Bình Hải, rồi cầm ô, sang đường,
bước vào nhà sách.
Bây giờ
là ba giờ chiều thứ ba, ai còn đi học thì phải đi học, ai đã đi làm thì phải đi
làm, nhà sách không đông người lắm, cả một tòa nhà rộng lớn trở nên vắng vẻ.
Tôi đi
thẳng lên khu bán sách văn học nước ngoài và văn học Trung Quốc trên tầng hai,
thăm dò xem gần đây các nhà xuất bản lớn có tác phẩm nào hay, thăm dò phong
cách và đề tài của mấy cuốn sách bán chạy, rồi thăm dò xem lượng tiêu thụ của
cuốn sách mới ra nào là mạnh nhất.
Xem
từng cuốn từng cuốn một, thời gian cứ thế trôi đi.
Bỗng
nhiên, khi tôi đang bước chầm chậm cúi đầu chọn sách, không cẩn thận va vào một
người.
Tôi
ngoái đầu, kinh ngạc phát hiện người va vào tôi không phải ai khác, chính là
Trình Tư Vy.
“Sao
anh lại ở đây, không đi làm à?”. Trình Tư Vy cũng hơi ngạc nhiên nhìn tôi.
“Hôm
nay tôi về sớm, đang đi nghiên cứu thị trường”. Tôi vừa trả lời, vừa nhìn cô
ấy.
Hôm nay
Trình Tư Vy mặc áo kẻ sọc sát nách, trông rất dịu dàng thoải mái mà vẫn phóng
khoáng. Chất lụa nhẹ nhàng cắt may theo phong cách búp bê rộng rãi, làm tăng
thêm nét đáng yêu, lanh lợi trong khí chất trang nhã của cô ấy. Một chiếc quần
bó bó sát người, tôn lên những đường nét hoàn