chuyện Đại Bính có thể gặp được người phụ nữ có ý với cậu ta cũng
không dễ dàng gì, cũng hơi mềm lòng.
Đại
Bính tướng mạo bình thường, nhưng lại rất trượng nghĩa, không bao giờ để bụng.
Càng đáng quý hơn là cậu ta chưa bao giờ để lộ gia thế, nếu không phải đã quen
cậu ta hơn ba năm, tôi cũng không biết nhà cậu ta rất giàu có, vì thế nếu có cô
gái nào để ý đến cậu ta, tuyệt đối không phải nhằm vào tiền của cậu ta.
“Được
rồi, rời xa tớ, cậu hãy mau đi tìm lấy người đàn ông của cậu đi!”. Đại Bính vỗ
mạnh vào vai tôi, nói to.
“Còn
nói tớ đồng tính là tớ giận đấy!”. Tôi hét về phía cậu ta. Trong lòng nghĩ đến
chuyện phải tìm một căn phòng khác, cảm thấy hơi bực mình, lại thêm việc Đại
Bính trêu đùa kiểu đó, càng khiến tôi không vui.
“Ai
đồng tính cơ?”.
Đột
nhiên, từ cửa vọng lại giọng nói êm dịu của một cô gái.
Tôi và
Đại Bính đồng thời nhìn ra cửa.
“Tô Tô,
sao hôm nay em lại đến đây?”. Đại Bính lập tức đổi thành bộ mặt cười thân
thiện, quay về phía cô bé hỏi.
Tôi
nhân cơ hội săm soi cô bé tên Tô Tô đó.
Cô bé
mặc một chiếc váy liền thân màu xanh da trời cổ rộng làm nổi bật những đường
cong xinh đẹp mềm mại ở thân trên, còn thân dưới bó sát hông trông vô cùng nhỏ
nhắn, đáng yêu. Chiếc áo hai dây màu xám và quần tất màu đen khiến cho cô bé
đầy vẻ hoạt bát, trẻ trung hấp dẫn. Đôi bốt bẻ cổ màu vàng nâu kết hợp với đống
dây chuyền đồng xu nhiều lớp trông sống động vô cùng.
Mục
tiêu của Đại Bính chắc không phải là cô bé này chứ. Tuy cậu ta cứ một điều mỹ
nữ, hai điều mỹ nữ, nhưng người xinh đẹp cỡ cô bé này mà thích Đại Bính thì
chắc trời sập quá.
Trong
lòng tôi rất kinh ngạc.
“Hôm
nay được nghỉ học, nên em đến đây thăm anh. Em mang cho anh bánh trứng đấy, em
mua trên đường đến đây vẫn còn nóng”. Tô Tô tiến lại, mở hộp ra, để lộ chiếc
bánh thơm phưng phức vẫn còn nóng hôi hổi.
Thảo
nào trông cô bé nhí nhảnh đáng yêu thế, thì ra vẫn đang là sinh viên... Không
đúng! Có thể có một cô sinh viên thích cái tên Đại Bính này sao?
Tôi
càng nghĩ càng thấy kinh ngạc.
“Anh ấy
là ai thế ạ?”. Tô Tô hỏi Đại Bính.
“À, một
người bạn của anh, là gay, đến đây để giải quyết vấn đề tâm lý ấy mà. Lương Mân,
nói ra thì Tô Tô là bạn học cùng trường với cậu đấy, cô bé cũng là sinh viên
Học viện Thương mại Hoa Đông”. Đại Bính nói.
“Gay
á?”. Tô Tô chớp chớp đôi mắt long lanh, hiếu kỳ nhìn tôi.
“Tống
Đại Bính, cậu đừng có quá đáng!”. Lúc đầu tôi không hiểu được gay là cái gì,
đợi đến khi hiểu ra tôi lập tức đập bàn thật mạnh, chiếc bánh trong hộp cũng
nhảy lên nửa mét.
Tô Tô
vẫn tò mò nhìn tôi, hỏi tiếp Đại Bính, “Anh ấy thực sự là gay?”.
“Thật
mà, thật mà. Anh nói phải là phải”. Đại Bính vừa nói vừa lủi ra sau, sự tôi
đánh cậu ta.
Tôi
đang định cầm chiếc bánh trứng còn nóng hổi lên ném vào mặt Đại Bính, đột nhiên
bị một bàn tay mềm mại giữ lại.
“Anh
thật sự là gay? Tốt quá rồi!”. Cũng không biết đầu óc cô bé Tô Tô này có vấn đề
gì, tự nhiên lại vui sướng, kéo tôi chạy ra khỏi phòng khám.
“Bác sĩ
Tống, lần sau em lại đến thăm anh nhé!”. Tô Tô vừa lôi tôi chạy ra ngoài vừa
ngoảnh đầu lại hét to.
Lúc này
tôi mới biết Tô Tô chỉ là một người bạn bình thường của Đại Bính chứ không phải
bạn gái cậu ta. Tôi thở phào vì nếu không, thế giới này quá không công bằng.
Tôi nhìn thấy Đại Bính đứng trong phòng khám vừa cười vừa lắc lắc đầu, chỉ vào
tim, ý bảo tôi phải nắm bắt lấy cơ hội, quen biết cô bé Tô Tô này.
“Này,
em lôi anh đi đâu thế?”. Đi ra ngoài được mấy bước, tôi hỏi.
Tô Tô
ôm chặt lấy khuỷu tay tôi, cứ như sự tôi bay mất không bằng. Tuy bị cô tiểu mỹ
nữ này quyến rũ cũng không phải chuyện gì xấu, nhưng lý do mơ hồ cũng khiến
người ta lo lắng bất an.
“Đi coi
mặt!”. Tô Tô tươi cười, rạng rỡ như ánh mặt trời lúc mười giờ sáng.
“Coi
mặt gì chứ?”. Tôi lại hỏi cô bé.
“Đi
cùng em là biết ngay thôi mà! ở cách đây không xa đâu ạ!”. Tô Tô kéo tôi chạy
thật nhanh. Thật không hiểu nổi, cô bé chỉ cao khoảng hơn một mét sáu lại có
sức lực mạnh mẽ đến thế.
Cô bé
kéo tôi chạy mấy trăm mét rồi ép tôi bước vào một quán café và cùng tiến lại
một bàn bên cạnh cửa sổ, “Chị Linh Huyên! Chị Hiểu Ngưng! Em tìm thấy một người
rồi! Các chị xem có phù hợp không?”.
Cô bé
thở hổn hà hổn hển, đẩy tôi đến cạnh bàn.
Chỉ
thấy ngồi bên bàn là hai cô gái vô cùng xinh đẹp: một cô mặc bộ đồ màu đỏ cổ
điển, ruy băng trước ngực gợi cảm, làn da thoắt ẩn thoắt hiện, đầy cảm giác
ngọt ngào dịu dàng; một cô mặc bộ đồ màu trắng, bộ đồ được thiết kế đơn giản,
nhưng có lẽ không rẻ chút nào, lộ rõ vẻ sang trọng, thân váy trơn, không hoa
văn ẩn chứa một cá tính nhẹ nhàng, phần vai phủ ren lụa, lại mang chút yêu kiều
của công chúa, cho người ta cảm giác mát mẻ thoải mái.
Lại
thêm cô bé Tô Tô mặc bộ đồ màu xanh da trời như thiên thần này, đột nhiên tôi
bị ba mỹ nữ “tuyệt thế giai nhân” này bao quanh.
Xem
nào! Coi mặt! Ba cô gái này, tôi coi mặt với cô nào cũng không bị thiệt! Khi
tôi đang ngắm
nghía
ba cô gái thì họ cũng đang ngắm nghía tôi. Tô Tô cư xử với tôi như với một
người đã th