n nhân phóng đãng trước mặt mọi người, sau đó … sau đó …”
“ Sau đó thì sao ?” – Vương Vũ Hàn không kiển nhẫn lên tiếng.
Hắn bây giờ như trúng phải bùa mê, hoàn toàn tin những lời Lăng Tịnh Hy nói, mà hắn không nghi ngờ cũng phải, bởi đây là lần đầu tiên sau khi cô mất trí nhớ, cô tỏ ra ủy khuất trước mặt hắn vì thế làm sao hắn lại không tin ?
“ Cô ta nói … em và Tiểu Mẫn phải trước mặt bao nhiêu người, cởi hết đồ ra, còn phải ngay tại đây thỏa mãn dục vọng mấy tên kia, đến khi nào họ chơi chán mới được đi.”
Mọi người nghe xong thì kinh hoàng, cô gái này quả thật ác độc nha, tuy mới đầu bọn họ đồng cảm với cô vì cô là người bị hại nhưng bây giờ sự đồng cảm lại quay về phía bọn Candy … thật rất đáng thương nha.
Gia Tiểu Mẫn đứng kế bên chỉ biết lắc đầu, Lăng Tịnh Hy quả thật một ngày không tạo nghiệt chắc sẽ buồn đến phát chán nhưng tại sao lại kéo cô theo cùng ?
“ Là thật ?”
Câu này là của Dương Nghị, hắn nãy giờ cũng ẩn nhẫn rất lâu, khi nghe Lăng Tịnh Hy nói thế, hận không thể lập tức giết chết bọn cặn bã này nhưng ông chủ còn chưa ra tay, quân lính như hắn chỉ có thể nhịn đến khi hốt hàng phút chót.
Gia Tiểu Mẫn vì phóng lao nên phải theo lao, hết cách đành gật đầu nhận bừa, ngay lập tức trả lại cô là vẻ mặt như Phán Quan tái thế, làm cô cũng khiếp sợ theo, cô quả thật cũng tạo nghiệt rồi … A Di Đà Phật.
Về phía Candy, mặt đã đen hơn than, tay siết chặt vì tức giận, hận không thể cho cô ta thêm vài cái tát … con tiện nhân này dám nói thêm cho cô nhưng rốt cuộc cô ta là gì của Vương Vũ Hàn ? tạo sao hắn quan tâm đến thế ?
Nhìn lại Lăng Tịnh Hy, cô ta có gì hơn cô, xem khuôn mặt cũng coi như tạm được, ngoài ra chẳng có gì khiến đàn ông nổi thú tính, còn cô thì khác, muốn gì được nấy, cô không tin không đấu lại con tiện nhân kia.
Vội vàng đi tới ôm lấy tay Vương Vũ Hàn nhưng bị hắn nhanh tay hơn, cổ cô đã nằm gọn trong tay hắn, Candy hoảng sợ nhìn người đàn ông trước mắt.
“ Vương … Vương … Vương …”
Cảm giác cổ đang bị siết rất chặt, không khí mỗi lúc càng hiếm hoi, Candy trợn mắt nhìn hắn cố van cầu hắn nhưng không nói được, chỉ ú ở kêu được họ của hắn.
Mấy người khác nhìn thấy cảnh này, run sợ lui về phía sau, hôm nay cứ nghĩ đi xả Stress, không nghĩ gặp phải cảnh tượng này … bọn họ vẫn còn muốn sống nha.
Ngay cả đám Tony cũng lùi về phía sau, muốn tìm một cái lỗ nào đó chui xuống trốn ngay, bọn họ không chọc ai lại đi chọc đàn bà của Vương Vũ Hàn, thật không muốn sống nữa mà.
“ Vương Vũ Hàn, bỏ cô ta ra ngay.”
Lăng Tịnh Hy đơn thuần chỉ muốn cho cô ta một trận, không nghĩ tới Vương Vũ Hàn lại đi tới nước này, cô quả thật đã làm cho núi lửa phun trào rồi.
“ Thả ra ? … cô ta làm thế với em, em nghĩ anh sẽ dễ dàng tha cho cô ta sao ?”
Hắn bổng tăng thêm lực ở tay, mặt Candy đã chuyển sang tím, mắt cũng trợn ngược, nếu Vương Vũ Hàn còn không buông tay, e rằng sẽ có án mạng xảy ra.
Lăng Tịnh Hy kinh hoàng nhìn Vương Vũ Hàn, lòng cũng rất sợ hãi nhưng cô phải nhịn xuống, cô không muốn hắn giết người A … cô không muốn mang tội đồng phạm phải ở tù đâu nhá.
“ Đúng là cô ta sai nhưng hiện tại tôi đã không có gì rồi, anh thả cô ta đi.”
“ Được … nếu năm phút sau, cô ta vẫn còn sống, anh sẽ thả cô ta ngay lập tức.”
Vương Vũ Hàn phối hợp với lời cô nói, tay cũng bắt đầu tăng thêm sức.
Năm phút ? … Hazi, với sức trâu như hắn chỉ cần một phút thôi là cô ả sẽ đi gặp Mạnh Bà ngay lập tức.– Lăng Tịnh Hy trong lòng thở dài.
Bây giờ chỉ còn một cách … Lăng Tịnh Hy đi tới, tay nắm lấy bàn tay còn lại của hắn, giọng nhỏ dần, đôi mắt long lanh nhìn hắn.
“ Vũ Hàn, cô ta chết chỉ làm bẩn tay anh, mặc cô ta đi.”
Bàn tay đang siết chặt cổ Candy vì lời nói của cô mà buông lỏng, giọng điệu dịu dàng này hắn nghe xong cứ như ăn phải mật, đúng là chỉ có cô mới khiến hắn khổng chế được bản thân, cũng chỉ có cô mới khiến hắn đau lòng như thế.
Nhưng nghĩ lại đây không phải thời cơ tốt sao ? hắn muốn một chút lợi ít nha …
“ Nếu em hôn anh một cái, anh sẽ thả cô ta ngay.”
Mọi người chết đứng, mà Lăng Tịnh Hy thì phát giận, giờ này là giờ nào mà hắn còn nói đùa được chứ ? nhưng nhìn mặt thì nghiêm như tảng băng, cô thở dài.
“ Được, là anh nói đó nha ?”
Nói xong, cô nhướn người hôn lên má hắn, cái này cũng không phải tại cô, là do hắn bảo cô hôn nhưng không có nói hôn ở chỗ nào nha.
“ Anh đâu phải trẻ con.” – Hắn cau mày.
‘ Anh còn thua đứa con nít ba tuổi.’ – Cô thầm nhủ nhưng lời nói ra thì trái ngược.
“ Anh chỉ nói hôn thôi nha, không có nói phải hôn ở đâu ? bây giờ thả người đi, là đàn ông nói phải giữ lấy lời, đáng mặt đàn ông một chút A …”
Nghe xong, hắn còn nói được gì đây, lại nhìn Candy mặt đã trắng hơn tờ giấy, hừ lạnh một tiếng, hất cô ta xuống đất.
“ Á … khụ, khụ, khụ …”
Candy ho khan, cố hít không khí, mắt oán hận liếc Lăng Tịnh Hy, thù này không trả, cô thề không làm người.
“ Cô và người của cô đi đi.” – Lăng Tịnh Hy gằn giọng, sau đó nhìn mọi người phía sau, lòng rầu rĩ.
Ngày hôm nay coi như xong, không biết sau này họ còn đến ủng hộ quán cô không nữa ? tất cả đều tại cái tên biến thái nà