Old school Swatch Watches
Trả Thủ Tổng Giám Đốc Ác Độc

Trả Thủ Tổng Giám Đốc Ác Độc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3212485

Bình chọn: 7.00/10/1248 lượt.

y, đánh bọn họ một trận là được rồi, sao lại muốn giết họ làm gì không biết.

“ Xin lỗi tất cả mọi người, hôm nay xảy ra chút chuyện ngoài ý muốn, mong các vị đây thông cảm, ngày mai tiếp tục ghé quán ủng hộ chúng tôi nha.”

Mọi người gật đầu như giả tỏi, nếu thật không đến, nhỡ cô gái này tức giận có khi nào bọn họ sẽ bị người đàn ông này băm thành tỏi luôn không ? ngày mai dù sóng to gió lớn, bão lụt hoành hành, họ cũng chèo thuyền tới đây điểm danh A …

Sau khi gật đầu lia lịa, bọn họ từng người chạy trối chết, Lăng Tịnh Hy càng rầu rĩ thêm nhưng hết cách, lại quay sang Vương Vũ Hàn, thay đổi tính cách 180 độ.

“ Anh về đi, tôi còn dọn dẹp quán … Á … đồ biến thái, anh làm cái quái gì vậy hả ? … buông tôi ra ngay lập tức.”

Đang muốn đi dọn dẹp lại thì người bị hắn vác lên vai, cô ra sức giãy giụa, thật mất mặt hết biết, nhìn người đàn ông này khiến máu cô chỉ có trên não, mãi mãi cũng không xuống được, thật muốn một cước đá hắn bay khỏi vũ trụ cho rồi.

“ Mọi người ở lại thu dọn cho sạch sẽ.”

Hắn xem lời nói của cô như không khí, phân phó mọi người xong lại vác cô đi xe nhưng Lăng Tịnh Hy nào có để yên, cô tiếp tục hét lớn.

“ Vương Vũ Hàn, tên Vương bát đãng thối tha này, thả tôi xuống ngay, nếu …”

“ Bộp.” – Một tiếng nhỏ vang lên.

Cái này ngay lập tức khiến Lăng Tịnh Hy im bặt, mặt lập tức đỏ chín như quả cà chua, mắt oán hận nhìn tên nào đó đang cười gian ác.

“ Sao không mắng nữa đi ? … anh cảnh cáo em, nếu em còn hét lên nữa, anh không ngại ngay tại chỗ này vạch mông em ra mà đánh đâu ?”

Thì ra tiếng bộp khi nãy là do Vương Vũ Hàn đánh vào mông Lăng Tịnh Hy, cô lập tức ngậm chặt miệng, tên này là kẻ đại biến thái A … không nghe theo thì người xấu mặt chỉ có cô mà thôi … thật tức chết cô cho rồi.

Vương Vũ Hàn thấy Lăng Tịnh Hy ngoan ngoãn nghe lời, tâm tình vui vẻ hẳn lên, hắn vác cô lên vai đi y như bay ra khỏi quán Bar

Gia Tiểu Mẫn cùng Dương Nghị nhìn nhau một cái, lại nhìn về hướng cửa. – Lăng Tịnh Hy, cậu tự cầu phúc cho mình đi.

Bọn Candy và Tony thấy mình đã thoát khỏi nguy hiểm, vừa muốn chạy đi đã bị một nhóm người ngăn lại, Dương Nghị nhìn Gia Tiểu Mẫn, nhẹ giọng.

“ Em ra xe trước đi.”

Gia Tiểu Mẫn hiểu ý, cũng không muốn nói nhiều, dù không biết ông xã sẽ làm gì bọn họ nhưng là do bọn họ tự làm tự chịu, cô cũng không như Lăng Tịnh Hy mềm lòng mà nương tay.

Thấy Gia Tiểu Mẫn đã đi rồi, hắn nhìn bọn Candy, mắt lạnh, cười cũng lạnh, mà cả người cũng toát ra hàn khí mạnh mẽ.

Dám động đến bảo bối của hắn sao ? chết cũng không dễ thế đâu ? hắn biết Vương tiên sinh không làm gì bọn Candy cũng vì có mặt Lăng Tịnh Hy nên mới nhắm một mắt nhưng mắt còn lại vẫn muốn xem kết thúc của bọn họ sẽ ra sao ?

Vương Vũ Hàn biết rõ Dương Nghị sẽ không tha cho bọn họ, bởi bọn họ cũng muốn động đến Gia Tiểu Mẫn nên Vương Vũ Hàn mới yên lặng rời đi mà đương nhiên là Dương Nghị sẽ làm.

Candy thấy Dương Nghị không muốn cho mình đi, quát lớn.

“ Khốn kiếp … còn không mau tránh ra, Vương tiên sinh đã thả chúng tôi đi, anh không nghe thấy sao ?”

“ Tôi nhớ là Vương tiên sinh không hề nói câu đó ?” – Dương Nghị lạnh nhạt nói.

Candy giật mình, quả thật hắn không có nói A … vậy phải làm sao bây giờ ? chết tiệt thật … lại nhìn nam nhân trước mặt, hắn có thể dễ dàng tha cho bọn họ sao ?

“ Rốt cuộc ngài muốn gì ?” – Cô run rẩy hỏi.

“ Khi nãy cô nói muốn hai người họ dập đầu ba mươi cái, còn phải nói mình là tiện nhân phóng đãng, còn phải thỏa mãn dục vọng bọn thối tha kia … vậy cô nghĩ xem, tôi có nên làm như thế đối với cô hay không ?”

Candy khiếp sợ, cô mới ra giang hồ chỉ một năm, thế lực chỉ là tép rêu, làm sao chống lại được đây ? … hai chân mềm nhũn ngã ngồi dưới đất, miệng lẫm bẫm.

“ Không, không, không …. Tha cho tôi, tha cho tôi …”

Dương Nghị đảo một vòng, nếu tính luôn bọn người Tony, có khoảng hai mươi tên, hắn cười lạnh chỉ tay vào đám người Tony.

“ Tất cả lên hết đi.” – Rồi nhìn một tên vệ sĩ.

“ Khi nào xong thì dọn dẹp sạch sẽ, đừng để bất cứ một hạt bụi hay vết bẩn nào còn sót lại.”

Nhàn nhã nói một câu rồi đi ra cửa, về phần bọn người Tony, anh không cần nói thì thuộc hạ cũng biết nên làm gì, vì thế anh không bận tâm đến bọn chúng nữa.

Cánh cửa vừa đóng lại, chỉ có tiếng hét của người phụ nữ cùng tiếng cười hưởng lạc của bọn đàn ông, nghe thật điếc tai, tím mặt. Nguyệt Thự

Từ quán Bar trở về, Lăng Tịnh Hy như đứa trẻ ngoan im lặng để hắn vác về Nguyệt Thự, cô biết hắn nói được thì làm được, hơn nữa lần này cảm thấy mình đã làm sai nên mới ngoan ngoãn nghe lời nhưng không có thỏa hiệp nha.

Vừa về đến Nguyệt Thự, Vương Vũ Hàn đã thả cô xuống nhưng tay vẫn nắm chặt không buông, Lăng Tịnh Hy cố sức giãy nhưng cô dụng bất chợt thấy dì Phùng, cô cười cười nhìn bà.

Dì Phùng vừa đi ra đã thấy Lăng Tịnh Hy một thân chật vật, tuy đây không phải lần đầu thấy cô nàng có bộ dạng này nhưng hôm nay quả thật đã khiến bà phải khiếp sợ …

“ Chào dì Phùng, trễ rồi sao đi chưa ngủ vậy ?”

Dì Phùng nghe thế, thở dài trong lòng nhưng chưa kịp nói gì thì Vương Vũ Hàn đã trầm giọng.

“ Không còn sớm nữ