o cho mình đi, cuối tuần này sẵn sàng làm tế vật rồi chứ ?”
Vương Vũ Hàn lại châm chọc Mạch Quân Vỹ, đối với hắn ta và Man Cảnh Ân thì khi nói chuyện hắn tương đối thoải mới hơn một chút.
“ Ya, mình muốn an ủi cậu mà thái độ cậu như vậy là sao hả ? ”
Mạch Quân Vỹ bất mãn gác chân nên bàn, người ngã mạnh vào sofa.
“ Đừng chọc cậu ta nữa … Vỹ, mình chúc cậu sắp thoát khỏi kiếp trai tơ.”
Man Cảnh Ân nhàn nhạt nói, trên tay cầm ly rượu hướng phía Mạch Quân Vỹ nhưng đổi lại hắn là cái nhìn chết người của Mạch Quân Vỹ.
“ Không hơi đâu nói chuyện với các cậu … Hàn, đêm nay mình không vui, tặng cô ta cho mình giải khoay đi.”
Mạch Quân Vỹ chỉ tay về phía cô gái bóc lửa, cô nàng nở nụ cười mê quyến rũ như đồng ý nhưng vẻ mặt giả vờ áy náy với Vương Vũ Hàn.
Dù gì cũng là đàn bà bên cạnh Vương Vũ Hàn nhưng cô biết rõ giới hạn của mình sắp hết, tuy trong thời gian trước lợi lộc không ít nhưng cô vẫn muốn thêm nữa, cứ nghĩ sắp vuột con cá lớn ai ngờ lại có con cá lớn khác muốn cắn câu, dĩ nhiên cô cũng không muốn bỏ qua cơ hội tốt này rồi.
“ Tự nhiên.” – Hắn phun vài chữ rồi nhìn đồng hồ trên tay.
“ Mình có việc về trước, các cậu chơi vui vẻ. ” – Vương Vũ Hàn không đợi hai tên kia nói gì, tự mình đứng dậy bước ra khỏi cửa.
Cô gái lặp tức phất cờ trong bụng, thân hình ỏng ẹo đi qua Mạch Quân Vỹ, dùng chiêu bạch tuộc quấn lấy người hắn.
Người đẹp tự nhiên dâng hiến, Mạch Quân Vỹ cũng không từ chối, ôm chặt lấy cô hôn rối rít, tay cũng bắt đầu luồng vào váy cô, trước mặt bao nhiêu người, làm ra hành vi đầy ám muội.
Man Cảnh Vân thì ôm người đẹp đi vào phòng trong, ít ra hắn cũng không thích phô trương như tên hồ ly này.
_____________________________
Cuối tuần, quả nhiên Lăng Tịnh Hy bị Vương Thiếu Phong kéo đi dự tiệc.
Sáng hôm đó, Vương Thiếu Phong dẫn Lăng Tịnh Hy đi đến shop quần áo, liên tục chọn váy dự tiệc cùng trang sức cho cô.
Lăng Tịnh Hy từ lúc vào phòng thay đồ đã phát cáo, tên Vương Thiếu Phong này hết chọn bồ này đến bộ khác, mà bắt cô thử gần chục bộ, mệt muốn xỉu luôn nhưng hắn vẫn không vừa ý.
Cài gì là hở trước không được, hở sao cũng không, cái thì ngắn quá, cái thì mỏng quá … Lăng Tịnh Hy rất muốn hét lên.
‘ Sao không lấy cái chăn cho tôi quấn luôn đi.”
Nhưng nghĩ dù gì cũng là bạn gái hắn, lại nghe sắp ra mắt anh trai dù cô chúa ghét việc này nhưng cũng cố chịu đựng.
Hơn hai tiếng đồng hồ, rốt cuộc Vương thiếu gia cũng đồng ý với bộ lễ phục.
Bộ váy ren hai dây màu da người làm nổi bật làn da trắng mịn của cô, chân áo dài hơn gối, bên trên còn đính vài hạt kim cương tỉ mỉ tinh tế, kết hợp với sợi dây chuyền màu hổ phách trên cổ càng tôn lên vẻ đẹp cao quý khó tả nhưng thật sự khiến người ta dù đã nhìn qua vẫn phải quay đầu lại.
Vương Thiếu Phong nhìn cô không chớp mắt, hắn không nghĩ hôm nay cô lại có dáng vẻ đẹp mê người như thế ? tuy trên gương mặt chỉ trang điểm nhẹ nhưng hắn vẫn thấy trong cô có thứ sức quyến rũ khó tả khiến hắn không tự chủ được đi tới hôn nhẹ lên môi cô một cái.
“ Hôm nay em rất dẹp.”
Lăng Tịnh Hy khi nãy còn tức giận nhưng nghe hắn nói thế, cơn giận tiêu tan ngay, môi cười nhẹ, hai má cũng đỏ lên.
“ Chậc, em mà làm dáng vẻ này, anh sợ mình sẽ làm bậy mất thôi.”
“ Xì, anh dám sao ? ” – Cô lè lưỡi.
Hắn ngắt nhẹ mũi cô. – “ Đi thôi.” Buổi tiệc đính hôn của ông chủ tập đoàn Mạch thị đương nhiên không phải tổ chức qua loa, mà phải nói là một cách xa xỉ khiến người ta nhìn đâu cũng tặc lưỡi.
Bên trong, dưới ánh đèn pha lê được bày trí xa hoa, xung quanh được trưng bày hoa hồng đỏ thắm, ngoài ra các món ăn được bày trí đầy đủ màu sắc.
Về khách quý, đều là những nhân vật nổi tiếng trong giới doanh nhân, cũng có những minh tinh màn bạc, hoặc các hoa khôi đi theo kim chủ của mình.
Dưới ánh đèn chói mắt, Lăng Tịnh Hy kinh ngạc nhìn xung quanh.
Cô sống hơn 24 năm nhưng đây là lần đầu tiên được dự buổi tiệc sang trọng đến thế, xung quanh còn có cả phóng viên nữa chứ ? thật đúng là người giàu có khác.
Sự xuất hiện của Lăng Tịnh Hy cũng khiến mọi người kinh ngạc, một phần họ thích thú với dáng vẻ mê người của cô nhưng điều quan trọng hơn là người đàn ông đi bên cạnh cô … Vương Thiếu Phong, nhị thiếu gia tập đoàn Vương thị.
Ai cũng biết việc Vương Thiếu Phong về nước là để học tiếp ngành quản trị kinh doanh nhưng mặc khác họ cũng biết, tên Vương Thiếu Phong này về nước cũng vì tiếp nhận công ty WINDY.
Mới hơn 20 tuổi nhưng lại nắm giữ chức vị Tổng giám đốc khiến mọi người không khỏi ghen tỵ, một phần là vì năng lực của hắn, một phần là vì có anh trai là chủ tịch tập đoàn Vương thị chống lưng.
“ Thiếu Phong, lâu ngày không gặp, cháu đã trưởng thành hơn nhiều, nhìn xem càng nhày càng giống ba cháu …”
Một người trung niên từ đâu bước tới, bắt tay Vương Thiếu Phong, thấy thế hắn cũng lễ phép bắt tay lại.
“ Anh trai cháu giống ba cháu nhiều hơn, Chú Diêu dạo này vẫn khỏe chứ ? ”
“ Ta vẫn khỏe, chỉ có công ty gặp chút rắc rồi thôi … À, ta nghe nói con đang tiếp quản công ty WINDY thì phải ? ”
Lăng Tịnh Hy kế bên nghe thế giật mình, theo như cô biết, công ty WIND
