Tống Nhược Cốc, Tên Biến Thái, Em Thích Anh

Tống Nhược Cốc, Tên Biến Thái, Em Thích Anh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325051

Bình chọn: 8.5.00/10/505 lượt.

thực sự cho rằng tất cả thế giới này sẽ nhường cô ta sao, lão tử không đánh nhà cô, cô còn chưa biết tôi văn võ song toàn đúng không!

Cô gái này chắc có luyện võ một thời gian, thảo nào lại tự tin chạy tới đánh tôi.

Đáng tiếc cô ta hoàn toàn không phải là đối thủ của tôi, lúc này tôi cũng nổi giận, mấy ngày nay buồn bực ở trong lòng, giờ chuyển hết lên tay trút hết ra ngoài, sau khi đánh xong, vô cùng thoải mái.

Cô ta ngồi chồm hổm dưới đất khóc hu hu.

Thực ra tôi ra tay cũng không nặng, chẳng qua chỉ để cho cô ta một bài học, mặt tôi cũng không đề phòng bị cô ta đánh một cái, đau rát.

Cho nên tôi không làm những gì cô ta nghĩ, đánh xong thoải mái rời đi.

Hai ngày sau tôi nhận được điện thoại an ủi của Lão Lục. Hóa ra nữ sinh bị tôi đánh lai lịch không nhỏ, trong nhà rất được cưng chiều, sau khi bị đánh, kinh động không ít người.

Tôi ngáp một cái, “Sau đó thì sao?”

“Cậu yên tâm đi, cô ta đã bị bố mắng một trận, sẽ không có ai gây khó dễ cho cậu nữa.”

“Ừ, cảm ơn cậu.”

“Chẳng qua Tần Tuyết Vi nói sẽ báo thù cho cô ta, mấy ngày này cậu cẩn thận một chút.”

Tôi không khỏi cười nhạt. Tần Tuyết Vi này ra tay thật độc, đầu tiên kích động người ta đến đánh tôi, thấy không gây được khó khăn gì thì trên danh nghĩa vì bạn báo thù gây khó dễ cho tôi, như thế dù cô ấy có làm gì người ta cũng cho rằng cô ta trọng nghĩa, còn tôi xứng đáng bị thế.

Tôi thật sự không hiểu. Tuy rằng tôi không thể nào thích Tần Tuyết Vi này, nhưng theo hiểu biết của tôi, cô ấy là một nữ sinh chính trực, sẽ không cố tình gây sự như thế, trong chuyện này chỉ sợ có ẩn tình.

Rốt cục tôi đã quên mất chuyện gì?

Mặc kệ, trước đó thi cho tốt đã. Tôi tin rằng Tần Tuyết Vi là người học tập điên cuồng, mặc dù rất muốn trừng trị tôi, nhưng cũng sẽ để lại sau, cô ấy đang chăm chỉ chuẩn bị kỳ thi, không phải sao?

Nhưng lần này tôi lại đoán sai. Sáng hôm nay thi một môn chuyên ngành do chính giáo viên giảng dạy tự mình coi thi, vị giáo sư này họ Lệ, người cũng như họ, đối với sinh viên lạnh giá như mùa đông, cả một học kỳ chúng tôi chưa từng thấy nụ cười của ông ấy.

Sự nghiêm khắc này áp dụng vào cuộc thi lại càng tăng thêm vài lần, ông ấy là một trong bốn ác ma có tiếng, vô số oan hồn chết dưới tay, hơn nữa nếu có sinh viên bị ông ấy bắt được quay cóp, có thể sẽ bị đuổi học ngay lập tức.

Vì thế tôi dùng hết nhiệt huyết lúc ôn thi vào đại học, thấp thỏm cẩn thận học bài môn của ông ấy.

Nhưng trong thời gian làm bài thi lại xảy ra rắc rối.

Đề mở nên không được tính là khó, tôi làm có thể nói là thuận lợi. Còn một tiếng nữa là hết giờ,

Tần Tuyết Vi lên nộp bài thi. Tôi nghe thấy tiếng động, ngẩng đầu, thấy cô ấy đi ngang qua chỗ tôi, ngăn cản tầm mắt của hai giảng viên trên bục giảng.

Tôi cũng không chú ý, định lúi húi viết tiếp, đột nhiên thấy trên bàn có một tờ giấy.

Đây chỉ là tờ giấy vở bình thường, gấp làm đôi, bởi vì khá mỏng cho nên có thể thấy trên đó dấu vết chữ viết khá nhiều.

Tôi tò mò cầm nó lên.

Bóng dáng Tần Tuyết Vi đã đi xa, ánh mắt của giảng viên giám thị nhìn đến chỗ tôi.

Đầu óc tôi trống rỗng.

Giờ giấu đi cũng không còn kịp nữa, tôi cũng không có can đảm nuốt tờ giấy này, chỉ có thể trơ mắt nhìn vị lão sư mặt lạnh đi từ trên bục giảng xuống, đoạt lấy tờ giấy trong tay tôi, thuận tiện mời tôi ra ngoài.

Chuyện này xong đời.

Lệ giáo sư cầm một kẹp giấy ra ghi thông tin của tôi.

Bây giờ chỉ cần ông ấy viết hai nét lên thì tôi chắc sẽ lành ít dữ nhiều, vì thế lúc này tôi càng nóng ruột, “Giảng viên Lệ thầy hãy nghe trò nói, trò bị oan.”

Lệ lão sư chắc không ngờ người bị bắt được đang quay cóp còn có thể nói như thế, cho nên thầy ấy không kiên nhẫn liếc mắt tôi, “Họ tên, lớp.”

“Giảng viên Lệ, người vứt phao là Tần Tuyết Vi, cô ấy muốn hại trò.”

Hành lang trống trải, giọng nói của tôi bị khuyếch đại, chắc chắn sinh viên bên trong đều có thể nghe được. Lệ lão sư nhíu mày, kéo tôi đến chỗ cầu thang hẻo lánh, “Vì sao trò ấy phải làm như thế?”

“Ân oán cá nhân.” Tôi cũng vô cùng muốn biết sao cô ấy lại hận tôi như thế!

Trên mặt thầy ấy hiện lên vẻ mất kiên nhẫn và không tin, nhưng cho dù không tin thế nào, vẫn cần chứng cứ để bác bỏ. Thầy ấy trở lại lấy bài của Tần Tuyết Vi ra, so sánh chữ viết của phao và bài thi, sau đó vẻ mặt giễu cợt nhìn tôi, “Trò nghĩ đây là chữ của một người viết.”

Chữ viết trên bài thi và trên giấy phao hoàn toàn khác nhau, kẻ ngốc cũng có thể nhận ra không phải là cùng một người.

Tôi lại nghĩ đến một khả năng, “Cô ấy có thể đưa người khác viết, sau đó mang vào.”

“Vậy trò ấy để ai viết?”

“. . . . “ Tôi làm sao biết được cơ chứ!

“Tôi chỉ tin chứng cứ, không đưa ra được chứng cứ thì đừng nói.”

“Nhưng em hoàn toàn không nhìn!”

“Lệ lão sư, em sẽ bị thôi học sao?”

“Chuyện này phải chờ nhà trường xử lý, tôi chỉ phụ trách báo lên đúng sự thật,” thầy ấy ghi lại thông tin của tôi, rất bực mình nói, “Được rồi, trò về trước đi.” Nói cũng không nhìn tôi, quay người đi.

Tôi chán nản bám cầu thang, tâm trạng xuống dốc.

Làm sao bây giờ, làm sao bây giờ

Bây giờ tôi có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng k


XtGem Forum catalog