XtGem Forum catalog
Tống Nhược Cốc, Tên Biến Thái, Em Thích Anh

Tống Nhược Cốc, Tên Biến Thái, Em Thích Anh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325085

Bình chọn: 8.00/10/508 lượt.

chuyện vớ vẩn. Cho nên, cậu không giải quyết được đàn ông của mình là vấn đề của cậu, đừng hơi một tí là kéo tôi vào.

Tần Tuyết Vi tức giận đến nỗi mặt vặn vẹo, nhưng lần này cô ấy không mắng tôi, mà mang theo ánh mắt thăm dò về phía Tống Nhược Cốc.

Tống Nhược Cốc liếc tôi, ánh mắt không hề nhìn Tần Tuyết Vi, “Phải, tôi không thích cô ấy, cho nên sau này cậu không cần kiếm chuyện với cô ấy.”

“Cậu đừng cho rằng tôi dễ gạt giống cô ấy.” Tần Tuyết Vi để lại những lời này rồi xụ mặt rời đi.

Tôi sờ sờ mũi, thực ra trong lòng vẫn hơi lo lắng, lần này Tần Tuyết Vi ra tay quá độc ác, nếu sau này cô ấy cứ nhằm vào tôi thì tôi cũng không thể tránh được.

Trên mặt Tống Nhược Cốc lại có ý cười, “Kỷ Nhiên, lần này cậu định cảm ơn tôi thế nào?”

Lần này cậu ta đúng là đã giúp tôi ân huệ lớn, vì thế tôi hào phóng chưa từng có, “Ăn uống tùy cậu chọn.”

Cậu ta cười híp mắt, lấy ta một tờ poster, xem ra là đã sớm chuẩn bị.

Một năm tiền để dành của tôi trong nháy mắt khi cậu ta đưa ra tờ poster nhất định sẽ hết sạch.

Giải thích hai vấn đề:

1 .Tống Nhược Cốc không phải thích Kỷ Nhiên từ trước. Thực sự cậu ta cũng không biết từ chỗ nào đào ra ý tưởng ngu ngốc như thế. Nếu không sao có thể nói là người ngoài hành tinh. Hình thức cậu ta và Tần Tuyết Vi ở chung gần giống với cổ đại ép duyên, thế nhưng tính hai người không hợp nhau, cũng không làm chuyện người yêu nên làm. Nói cách khác, Tống Nhược Cốc với Kỷ Nhiên là, tình yêu đầu tiên.

2. Tần Tuyết Vi người này tuy cô ấy hại Kỷ Nhiên, nhưng nói thật tôi là tác giả, thực ra cũng không quá phản cảm với cô gái như thế. Ham muốn chiếm làm của riêng của cô ấy rất lớn, một ngày nhận định Kỷ Nhiên cướp người của cô ấy, tự nhiên sẽ ra tay dùng thủ đoạn. Từ góc độ của cô ấy nhận định Kỷ Nhiên là tiểu tam, nhưng là chụp mũ, không nói đạo lý, hợp với tính tình tiểu thư của cô ấy. Trách đi trách lại cũng chỉ có thể trách cô ấy và Tống Nhược Cốc tính không hợp nhau, thực sự không ở cùng một chỗ được, nếu không Kỷ Nhiên cũng không có chuyện gì

Dài dòng như thế, mong mọi người không ghét bỏ tôi

Chương 17:

Mấy năm gần đây thịnh hành trò chơi người thật CS, là một người đầu óc đơn

giản tứ chi phát triển, tôi cũng biết trò CS này, luôn khảo nghiệm cảm

giác kích thích khi bản thân trực tiếp tham gia trận chiến. Tiếc là mùa

đông tuyết rơi, loại trò chơi kiểu này chỉ có thể chơi trong nhà, mới

chơi một tí đã cảm giác gò bó chân tay.

Doanh nhân đầu óc rất

sáng suốt, nhanh chóng tạo trò chơi CS tuyết, bắn nhau trong mưa tuyết

ngập trời cũng là một điều thú vị. Tống Nhược Cốc có được tấm poster này cũng có thể nói đủ thủ đoạn. Tất nhiên nếu chỉ chơi CS tuyết thì cũng

không tốn nhiều tiền lắm, nhưng còn vấn đề là ăn dã ngoại trên tuyết,

cơm hải sản, khách sạn suối nước nóng đi kèm, dù sao cũng không để túi

tiền của bạn có thể nghỉ ngơi.

Ừ, đúng rồi, Tống Nhược Cốc còn có một điều kiện kèm theo: Không được mang theo Sử Lộ.

Tên nhóc này thật biến thái, chơi CS còn mang theo trang bị, hơn nữa còn

đầy đủ. Đương nhiên khoản này rất tốt, tôi mượn trang bị của cậu ta đối

chiến một lúc, kết quả...kết quả không nói được gì.

Cho nên lúc chia đội, tôi kiên quyết ở cùng một chiến tuyến với cậu ta.

Chúng tôi lần này chiến đấu đối kháng 30 VS 30, từ quy mô sân chơi và trận hình, câu lạc bộ này cũng thật rộng.

Bởi vì đều là khách đi một mình, cho nên trong khoảng thời gian ngắn như

rắn mất đầu, hai đội nhanh chóng đánh không có quy trình. Tôi và Tống

Nhược Cốc không hiểu sao đều bị rơi xuống, từ từ đi bộ ở sâu trong rừng

rậm.

Ông trời rất nể mặt để tuyết rơi, bay bay giống như ngọc lưu ly.Thân cây nâu, thẳng tắp chọc vào bầu trời, như là dùng mực màu vẽ

trên nền tranh tuyết trắng.

Đi trong khung cảnh như thế này khiến người ta có cảm giác không hề chân thât.

Tống Nhược Cốc mặc trang phục tác chiến màu trắng, đeo mặt nạ bảo hộ, kính

bảo vệ, trên người treo lủng lẳng bảy tám thứ, trông vô cùng khác biệt.

Cậu ta luôn chăm chú xem bản đồ, lại còn gấp làm đôi.

“ Tống Nhược Cốc, đưa bản đồ cho tôi xem nào, cậu dẫn đường sai thì phải.”

Cậu ta lạnh nhạt, “Không thể sai được.”

“Nhưng đi nửa ngày rồi cũng không thấy người, chúng ta đánh ai.” Tôi hơi khó

hiểu, trước đây không phát hiện ra cậu ta là người mù đường. Huống hồ

người này lại có chỉ số thông minh cao không lường được, cũng không thể

nhìn nhầm bản đồ đơn giản được chứ?

Cuối cùng Tống Nhược Cốc nói ra ý đồ của cậu ta, “Chúng ta phải tìm chỗ mai phục trước.”

Lời này dẫn đến việc chúng tôi làm tổ ở một sườn núi nhỏ hơn một tiếng. Tôi thật sự hối hận vì đã nghe ý kiến ngu ngốc của cậu ta.

Hiển

nhiên, Tống Nhược Cốc không nghĩ như thế. Tôi và Tống Nhược Cốc dựa chặt vào nhau, lột bỏ mặt nạ bảo hộ, nhắm mắt lại hít một hơi thật sâu, vẻ

mặt kia, giống như đạt tới cao trào, miễn bàn có bao nhiêu hưởng thụ. Gò má hoàn mỹ phối hợp với khí chất bên trong đôi mắt, cùng với vẻ mặt đó, tạo ra vẻ đẹp chấn động lòng người.

Tôi nhìn thất thần, “ Tống Nhược Cốc, cậu cắn thuốc à?”

Cậu ta mở mắt nhìn về phía tôi, đôi mắt không gợn sóng,