Tối Nay Khai Trai Sếp Thật Mạnh Mẽ

Tối Nay Khai Trai Sếp Thật Mạnh Mẽ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328231

Bình chọn: 7.00/10/823 lượt.

ong mắt cô, anh ta cũng vui mừng, chứ không phải ánh mắt hờ hững như không nhìn như vậy.

Trái tim vỡ nát của Mạnh Thiếu Văn lần nữa nhói lên theo bản năng, khóe môi anh ta cong cong, yên lặng cười khổ: "Ở trong lòng của em, anh chính là một người đàn ông như vậy?"

Không thể không thừa nhận, có lẽ sự thật chính là như vậy, nhưng anh ta vẫn không dám thừa nhận, anh ta sợ sau khi anh ta thừa nhận thì càng lúc càng xa cô. . .

Nhưng anh ta không biết, lúc anh ta nhìn nhầm Giản Uyển Linh thành Giản Uyển Như, đã định trước hai cuộc sống, hai con đường khác nhau sau này của bọn họ.

Đối mặt với Mạnh Thiếu Văn cứng đầu, Ngu Vô Song ngược lại nở nụ cười. Tầm mắt cô rơi vào trên người anh ta, khóe mắt cong lên như vẽ ra một nụ cười nhạt: "Anh vẫn còn để ý tôi?"

Giữa bọn họ đã trải qua nhiều sai lầm như vậy, đã sớm không thể giống như trước đây nữa, bây giờ anh ta còn cưỡng cầu cái gì? Chỉ tăng thêm phiền não mà thôi.

Nghe cô hỏi như thế, Mạnh Thiếu Văn liên tục gật đầu. Lúc này, anh ta biểu hiện như một người đàn ông bình thường, không còn là Mạnh tổng của Hằng Viễn ngồi tít trên cao: "Để ý, dĩ nhiên để ý!"

Ngu Vô Song nghe vậy, nhịn không được mà bật cười, cô vừa cười vừa lắc đầu, trên khuôn mặt thuần khiết khó nén tia giễu cợt lạnh lùng, thậm chí không nói ra câu trách cứ.

Vẻ mặt như thế, ánh mắt như vậy khiến cả khuôn mặt Mạnh Thiếu Văn nóng lên.

Anh ta không để ý tới mặt mũi nữa, vội vàng tiến lên trước kéo cổ tay trắng noãn của cô, nhỏ giọng khẩn cầu, nói: "Uyển Như, em mắng anh đi, bằng không em đánh anh mấy cái cho hả giận, anh thật sự không chịu nổi khi em không chú ý đến anh như vậy. Anh yêu em đã nhiều năm, chẳng lẽ em chưa tin anh?"

Lúc này, anh ta thậm chí không muốn nghĩ tại sao cô lại ở chung một chỗ với Hoắc Cố Chi, hiện tại anh ta chỉ có một mục đích, đó chính là có thể làm cho cô chú ý đến anh ta.

Ngu Vô Song cười nhạo, cụp mắt xuống, tầm mắt rơi vào bàn tay của anh ta đang giữ cổ tay cô, ánh mắt bi thương nhưng lạnh lùng: "Buông tay!"

Anh ta không nhúc nhích, ngược lại thâm tình nhìn cô, lại làm cho cô

Chán ghét, dạ dày sôi trào một trận.

“Cô ấy kêu cậu buông tay, tai cậu điếc rồi hả?”

Hoắc Cố Chi vẫn đứng bên ngoài yên lặng chờ đợi cũng không tính ra mặt, ân oán giữa cô và Mạnh Thiếu Văn nhiều năm như vậy, hiện tại đã đến lúc kết thúc, nhưng thấy anh ta vẫn dây dưa với cô không thả, lửa nóng trong lòng anh không thể áp chế nổi nữa. Không nói hai lời, Hoắc Cố Chi xông lên, đấm Mạnh Thiếu Văn một cái, anh là người luyện võ, đã từng ra chiến trường giết địch.

Mạnh Thiếu Văn không đề phòng, liền bị anh đánh ngã xuống đất, cằm truyền tới một trận đau đớn, anh ta còn chưa kịp suy nghĩ chợt ngẩng đầu lên nhìn.

Hoắc Cố Chi đứng trước mặt anh ta, từ trên cao nhìn xuống, trên gương mặt anh tuấn bức người đầy sự lạnh lẽo, so với Mạnh Thiếu Văn ngã xuống đất kêu rên, hình tượng của anh cao lớn hơn nhiều.

“Mạnh Thiếu Văn, nếu cậu còn là đàn ông thì đừng làm khó dễ một người phụ nữ. Cô ấy bây giờ là Ngu Vô Song, không phải Giản Uyển Như, Uyển Nhu của cậu vừa rồi đã bị cảnh sát bắt đi rồi.”

Hối hận?

Sớm biết hôm nay sao lúc trước còn như thế, đã là đàn ông thì nên có bộ dáng của một người đàn ông, bây giờ anh ta chỉ biết là trốn tránh trách nhiệm thì có tính là người đàn ông không?

Chẳng lẽ anh ta không biết hai ba lần sai lầm sẽ dẫn tới một sai lầm lớn hơn? Cũng không phải hai câu ba lời là có thể nói rõ ràng?

Nếu như nói vừa bắt đầu, thái độ hờ hững của Ngu Vô Song làm cho lòng anh ta phát lạnh, vậy thì thái độ bây giờ của Hoắc Cố Chi đã làm lửa giận của anh ta bùng lên.

Anh ta đứng dậy vụt một cái, quan sát anh bừng đôi mắt đỏ (giận dữ), từng chữ từng câu hung dữ nói: “Hoắc Cố Chi, đây là chuyện của tôi và Uyển Nư, liên quan gì đến anh? Anh đừng tự cho mình là đúng!”

Hai bàn tay rũ xuống của Hoắc Cố Chi lặng lẽ nắm chặt, cau mày cười lạnh: “Liên quan thế nào với tôi ư? Sao cậu không nghe cô ấy nói một chút, nghe cố ấy nói thế nào.”

Anh cứ như vậy mà dễ dàng vứt vấn đề cho cô, ánh mắt Mạnh Thiếu Văn trong nháy mắt rơi vào trên người cô.

Dù trong lòng đã biết đáp án, nhưng anh ta không chịu thừa nhận, anh ta thật sự không có cách nào đối mặt với sự thật này.

Một là trong lòng anh, đây là người phụ nữ mình vừa yêu vừa nợ nhiều năm, còn hai là anh (HCC) là chướng ngại vật lớn nhất trên con đường sự nghiệp của anh ta. Sự xuất hiện của anh vẫn luôn nhắc nhở anh ta, vị trí của anh ta ngồi không được ổn định, có lẽ chỉ cần anh đồng ý, ông nội rất có thể sẽ cho anh vị trí này.

Cục diện như thế, hai người như vậy, sao có thể làm anh ta yên tâm?

Hai người đàn ông này đều là nhân trung long phượng (*), giữa bọn họ, ánh mắt Ngu Vô Song lóe lên, nhìn người nào đó đã nắm chắc thắng lợi, đáy lòng cô không khỏi thở dài, không khỏi thầm nghĩ, chẳng lẽ người đàn ông này thích tuyên bố chủ quyền ngay lúc này?

*Rồng phượng trong loài người, có thể hiểu theo hạc trong bầy gà.

Cô mím môi đỏ mọng, trên mặt cũng không hiện ra cảm xúc gì, mà dùng một giọng nói vô cùng hờ hững nói ra sự thật: “Anh ấy nói khô


XtGem Forum catalog