XtGem Forum catalog
Tối Nay Khai Trai Sếp Thật Mạnh Mẽ

Tối Nay Khai Trai Sếp Thật Mạnh Mẽ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328472

Bình chọn: 9.5.00/10/847 lượt.

cãi nhau, bọn họ tới xem náo nhiệt làm cái gì?

Chỉ là Dư Bảo Trân từ trên xuống dưới quả thật khiến cho người ta ngạc nhiên, lúc nào thì bên cạnh lão tổng lại có một cô thư ký xinh đẹp thế?

Qua một lúc, bên trong phòng họp đã tụ tập rất nhiều các cổ đông lớn nhỏ, đối với đại hội cổ đông nửa năm tổ chức một lần thì những người ở không thể không chú ý.

Năm nay Giản An Dương còn chưa tới 60, người đàn ông hơn 50 tuổi chính là lúc tinh thần sung mãn nhất, nhìn đế quốc kinh doanh do chính mình xây dựng, trong lòng ông ta cuồn cuộn.

Ông ta ngồi ở vị trí đầu tiên nhẹ giọng nói, đè thấp âm thanh, trong giọng nói trầm thấp lộ ra ý cười: “Hôm nay mọi người đều tụ tập chung một chỗ, tôi rất vui mừng. Nhờ mọi người dẫn dắt, lợi nhuận của năm nay so với năm trước đã tăng lên không ít, đây chính là công lao của tất cả mọi người, ở đây tôi có báo cáo lợi nhuận sáu tháng đầu năm, mọi người có thể xem một chút.”

Trong tay Dư Bảo Trân ôm tài liệu, tiến lên đặt trước mặt từng người một.

Đại hội cổ đông lần này rất đơn giản, chính là chủ tịch và các thành viên trong hội đồng quản trị thông báo về lợi nhuận năm nay, rồi quyết định vấn đề nhân sự của vài người, sau đó là giới thiệu Mạnh Thiếu Văn cho mọi người biết.

Sau khi Mạnh Thiếu Văn cầm lấy tài liệu thì chăm chú xem xét, không giống với các cổ đông khác, đây là lần đầu tiên anh ta nhìn thấy tình hình kinh doanh của Giản thị, trên đó chính là ngành hàng mỹ phẩm mang lại lợi nhuận cao nhất, cũng chính là sản phẩm luôn mang tới cảm giác hứng thú cho phụ nữ.

Giản An Dương rất hài lòng đối với tình hình kinh doanh mấy năm gần đây, vẻ mặt hớn hở, sung sướng của đám cổ đông đều lọt vào mắt ông ta, ông ta âm thầm giương môi cười, nhưng lúc nhìn thấy bộ dạng suy nghĩ của Mạnh Thiếu Văn, ông ta theo bản năng cau mày, sắc mặt lạnh đi một phần.

Nếu không phải vì ban đầu muốn Mạnh Trăn Tỳ đồng ý hôn lễ này, có đánh chết ông ta cũng không muốn dâng lợi ích sát sườn của mình cho người khác, tất cả mọi người, bao gồm cả cô con gái kia đều cho rằng sau khi ông ta trăm tuổi sẽ để cho Mạnh Thiếu Văn tiếp quản.

Buồn cười, Mạnh Thiếu Văn cũng chỉ là con rể ông ta, không chung một họ, tại sao ông ta phải để cho người như thế nhúng chàm sản nghiệp của nhà họ Giản?

Đang lúc sắc mặt ông ta có chút trầm xuống, bên ngoài phòng họp truyền tới một hồi ồn ào huyên náo.

Âm thanh này quá mức vang dội, khiến cho những người ở trong phòng không khỏi kinh ngạc ngẩng đầu lên, Giản An Dương lạnh lùng liếc mắt về phía Dư Bảo Trân.

Dư Bảo Trân hiểu ý, vội vàng cung kính nói: “Chủ tịch, tôi ra ngoài xem một chút!”

“Ha ha, là hiểu lầm, hiểu lầm!” Rõ ràng là trong lòng tức hộc máu, nhưng Giản An Dương vẫn phải an ủi đám cổ đông này, trong lòng thì căm tức suy nghĩ, không biết là cái kẻ khốn kiếp không có mắt nào lại dám làm loạn bên ngoài phòng họp, lát nữa nhất định phải khiến kẻ đó cuốn xéo.

“Chủ tịch…..” Dư Bảo Trân đã trở về trong chốc lát, nhưng mà lần này trên mặt cô ta cũng không còn vẻ tự tin lạnh nhạt như lúc trước nữa, thay vào đó là nồng đậm kinh hoảng, cô ta thở hổn hển, kinh hoàng nói: “Chủ tịch….. Bên ngoài….. Bên ngoài…….!” Cô ta nói liên tiếp vài câu cũng không xong, lúc này Giản An Dương vốn đang bực bội, rốt cuộc nổi giận, ông ta vứt phịch tập lài liệu trên tay xuống mặt bàn hội nghị, lãnh khốc nói: "Rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Không biết là hôm nay công ty họp đại hội cổ đông sao? Vẫn có người làm loạn bên ngoài, có phải không muốn làm việc nữa hay không?"

Cho dù có là Dư Bảo Trân luôn luôn tràn đầy tự tin thì thời điểm này cũng không khỏi xanh mặt, cô ta vừa muốn giải thích, cửa chính dày cộp, nặng nề làm bằng gỗ cổ mộc đã bị người khác đẩy ra, đoàn người lớn như vậy lại tùy tiện đi vào, khiến cho những cổ đông đang ngồi trên ghế đều rối rít sợ ngây người.

Ngay cả Mạnh Thiếu Văn, Giản Uyển Linh cũng kinh ngạc một hồi, hoàn toàn không ngờ tới sẽ xảy ra chuyện như vậy.

Ngu Vô Song đứng trong đó, khuôn mặt thanh thuần, trên môi tô son đỏ tươi, quần áo cực kỳ đơn giản, lão luyện càng giúp cô gia tăng thêm khí thế lạnh lùng, hờ hững.

"Họp đại hội cổ đông? Sao tôi lại không được thông báo?"

Theo lời cô, đám người kia thức tỉnh trong nháy mắt, tiếng bàn luận nhất thời vang lên không dứt.

Giản An Dương càng thêm giận đến nổi đứng phắt dậy, ông ta giận dữ chỉ tay vào đám người, phẫn nộ nói: "Bảo vệ đâu? Bảo vệ đi đâu rồi? Những người này là do ai dẫn tới!"

Ông ta nói như vậy, rõ ràng là không thèm để câu nói lúc nãy của Ngu Vô Song vào trong tai.

Ngu Vô Song đã sớm bước lên trong nháy mắt, Giản Uyển Linh kinh ngạc trợn to hai mắt, đáy mắt tràn đầy vẻ bàng hoàng không tin nổi.

Không phải Lưu Quyền nói là đã làm xong chuyện sao? Tại sao cô ta vẫn còn sờ sờ đứng ở đó?

Nghĩ tới đây, cô ta thầm kêu không ổn, sắc mặt trắng bệch, vừa nghĩ cô đột nhiên xông tới đây có lẽ là tìm mình tính sổ, cô ta đã hoảng hốt đứng dậy đánh đòn phủ đầu: "Ngu Vô Song, tại sao cô lại đến đây? Tôi cho cô biết, hôm nay Giản thị chúng tôi họp đại hội cổ đông, buổi lễ quan trọng như thế này không phải là nơi