xuất sắc, thân thể
nhỏ gầy cũng không coi là đẹp, hơn nữa hắn trầm mặc ít nói, tính tình cô độc,
số tuổi lại lớn, không phải đứa trẻ hai ba tuổi, hoặc điều kiện người nhận nuôi
rất kém cỏi, hắn cũng không có nghĩ tới có thể bị nhận nuôi.
Hắn an phận sống trong cô nhi viện, trong thế giới của riêng mình, xung quanh
cùng hắn không liên quan, hắn cũng không quan tâm.
Nhưng Thạch Sắc Vi có thể nhìn trúng hắn thì thật là kỳ quái. Hôm đó hắn vẫn
trầm mặc như vậy, một câu cũng không nói, sao có thể được Đại tiểu thư đặc biệt
coi trọng đây? Nhưng vẫn được...
Nhiều đứa trẻ đáng yêu, hoạt bát, xinh đẹp, anh tuấn, các loại màu da đều có
nhưng cô lại cố tình chọn trúng hắn, hơn nữa còn rất rõ ràng. Vợ chồng Thạch
thị không nghĩ đến việc nhận con nuôi, bọn họ đã có con trai có con gái, lại
một lòng coi trọng huyết thống trong nhà, làm sao có thể đi nhận nuôi một đứa
trẻ mồ côi đây?
Nhưng Đại tiểu thư muốn, không có cách nào, chỉ có thể tiếp nhận. Ai bảo Thạch
gia mặc dù tài phú kinh người, đáng được học hỏi lại không nhiều con cái trong
nhà?
Đến đời này, chỉ có hai đứa con là Thạch Quân Nghị và Thạch Sắc Vi. Con trai
thì ưu tú, cần phải thừa kế gia nghiệp nên yêu cầu nghiêm khắc, mà đứa con gái
duy nhất dĩ nhiên là trân bảo phi phàm, tiểu công chúa này được sủng ái lên tận
trời, chỉ sợ cô không cần chứ không sợ cô muốn mà không có.
Vì vậy quan niệm gia phong cực kỳ nghiêm khắc như Thạch Kính Nhất cũng không
địch lại được tính tình la lối om sòm lại thích đùa bỡn của cô con gái yêu,
rốt cục nhường bước nhận nuôi Triệu Tử Hiển.
Triệu Tử Hiển không muốn sửa họ, vậy thì cũng tùy hắn, dù sao hắn cũng là trẻ
mồ côi căn bản không xứng với dòng họ Thạch cao quý, coi như là Thạch Sắc Vi
tìm bạn chơi.
Cứ như vậy Triệu Tử Hiển bị Thạch Sắc Vi kiên trì đưa vào Thạch gia, trở thành
đứa con thứ ba, nhưng chưa bao giờ được chính thức giới thiệu cho mọi người,
phần lớn mọi người thậm chí không biết Thạch gia có nhận nuôi một đứa trẻ.
Ở Thạch gia mười một năm, hắn biết rõ thân phận cùng địa vị của mình, tuân thủ
nghiêm ngặt quy củ. Mặc dù Thạch Sắc Vi thích sai bảo hắn, đi đâu đều muốn mang
hắn theo nhưng hắn biết ở Thạch gia này, chỉ có cô là người duy nhất quan tâm
đến hắn và cũng là người hắn thích nhất.
Vợ chồng Thạch thị cũng không nói gì, thờ ơ cũng là may rồi, xem như sắc mặt cũng
không không tệ lắm. Thạch Quân Nghị thì bù đầu học tập, thậm chí ngay cả mặt
cũng khó mà nhìn thấy nên tình cảm tự nhiên cũng không gắn bó nhiều.
Chỉ có Thạch gia Đại tiểu thư tính khí vô cùng tùy hứng, điêu ngoa lại giảo
hoạt nhưng lại đối với hắn thật lòng nhất. Ít nhất hắn hiểu trong lòng, những
người giúp việc đang cười nhạo hắn liền bị thanh âm cáu kỉnh của cô phản pháo
lại ngay, giọng có mấy phần chân tình. Đồng thời hắn cũng hiểu từ nhỏ đến lớn
bạn học có ý làm khó dễ liền bị cô lớn tiếng mắng không thương tiếc, hắn biết
trong đó có bao nhiêu kiên cường.
Cùng nhau lớn lên, cô đối xử tốt với hắn, hắn vẫn im lặng, không phải hắn không
hiểu, cô là người vô tình đã trở thành người quan trọng nhất trong cuộc đời hắn
tựa như một tầng lửa thiêu đốt thẳng vào, xinh đẹp mê người.
Khi Đại tiểu thư đến Pháp du học và yêu cầu hắn đi cùng thì hắn một chút do
dự cũng không có, cứ như vậy rời khỏi nước Mỹ quen thuộc đến Pháp học tập.
Vợ chồng Thạch gia cũng rất vui vẻ, so với để con gái bảo bối một thân một
mình sống ở Paris, có hắn ở bên cạnh chăm sóc cuộc sống thường ngày của con gái
để cho bọn họ yên tâm thì càng tốt, dù sao hắn đã chăm sóc Đại tiểu thư nhiều
năm như vậy, bọn họ cũng sớm đã thành thói quen.
Bên cạnh Thạch Sắc Vi có Triệu Tử Hiển, một đứa em trai là chuyện đương nhiên.
Sáu năm, bọn họ ở nước Pháp đã được sáu năm, đến bây giờ hắn sắp tốt nghiệp
trung học, sắp thi đại học, mà cô lại sắp tốt nghiệp đại học. Bởi vì hắn đi
học trễ một năm nên khoảng cách so với cô đã biến thành bốn năm.
Mở bàn tay ra, nhìn thấy chỉ tay rõ ràng nhưng đôi bàn tay này vẫn là hai bàn
tay trắng, không thể cho cô bất kỳ điều gì. Thậm chí học phí điều là Thạch gia
chi trả, mặc dù đối với họ mà nói đó là một khoản tiền lẻ không đáng giá để
nhắc tới, nhưng hắn cũng không muốn lấy.
Hắn bây giờ không chỉ có một mình, còn có cô, cô gái là thiên kim tiểu thư từ
ngày ra đời đã được tỷ mỉ nuông chiều, cha mẹ thương yêu, anh trai bảo vệ, cô
trời sinh chính là để tới hưởng phúc, người nào lại cam lòng để cho cô chịu
khổ?
Nhưng bây giờ lấy năng lực của hắn, còn rất xa xôi để làm được điều đó, hắn
thống hận cái cảm giác vô lực này.
Quan hệ của bọn họ được phát triển quá sớm, mà năng lực của hắn lại tiến triển
quá chậm.
Ngón tay từ từ nắm chặt, hắn muốn dùng hai tay của mình tự lập và chăm sóc cô
cả đời, nhưng bây giờ hắn không thể, ít nhất cũng phải đợi đến khi hắn học xong
đại học, nỗi khổ sở nồng đậm trong lòng tràn ra, hắn thống hận cảm giác này, vô
cùng thống hận.
Tiếng chuông tan học vang lên, cắt đứt suy nghĩ mông lung của hắn, thời gian
buổi trưa cứ như vậy trôi qua mà hắn hoàn toà
