n không để ý, thì ra thời gian
trôi qua đã lâu như vậy, cư nhiên cho tới trưa thời gian cứ như vậy qua, hoàn
toàn không có cảm giác, thì ra là những ký ức trước kia đã qua lâu như vậy,
đã dùng thời gian nhiều như vậy để suy nghĩ.
“Hi! Triệu, buổi trưa có thể cùng nhau ăn cơm không?” Gương mặt thanh thuần
ngọt ngào xuất hiện ở trước mặt hắn. Hắn biết cô, Elaine, bạn học cùng lớp, hai
năm học trung học vẫn vô cùng thân thiện với hắn, thường xuyên bắt chuyện cùng
hắn.
“Không cần.” Nhưng vẫn cự tuyệt, hắn nhanh chóng thu thập xong sách vở của mình
mà không để ý đến gương mặt thất vọng. Trên đời này trừ Thạch Sắc Vi, hắn có
thể cự tuyệt bất kỳ ai, hơn nữa tuyệt đối không vì thế mà đau lòng.
Đi ra khỏi phòng học vừa lúc điện thoại di động truyền đến tiếng tin nhắn, lấy
mở ra, “Bữa tối người ta muốn ăn tôm hùm đông lạnh, sườn cừu hầm nước dừa và
bánh putdinh.”
Giọng điệu quả đúng là Thạch Sắc Vi, trực tiếp ra lệnh, chưa bao giờ suy nghĩ
xem người khác có khó khăn hay không, không quan tâm đến mùa gì hay ở nước đó
có loại thức ăn này không. Nhưng, cô muốn ăn, vậy có vấn đề gì?
Một chiếc Ferrari mới lướt nhẹ nhàng băng trên đường phố Paris, không phải là
chủ nhật nên ba rưỡi chiều đường phố sá thoáng vô cùng. Thạch Sắc Vi ngồi ở ghế
lái xe, ngón tay xinh đẹp bóng loáng để trên vô lăng, ngoài xe từng giọt mưa
rơi tí tách, còn trong xe mở nhạc đầy mê hoặc của Helene Segara, cần gạt nước
đều đều gạt qua kính chắn gió, mưa ngớt dần.
Hôm nay tâm tình cô rất tốt, thiết kế trình diễn ở London được đánh giá cao và
được chú ý nhiều. Ngay cả ông thầy nghiêm khắc nhất là Marvin, nhà thiết kế của
công ty MG cũng mỉm cười với cô, lần này thực sự cô đã làm rất tốt.
Sự thật chứng minh, không có hào quang của Thạch gia Đại tiểu thư bao phủ, cô
vẫn hoàn thành xuất sắc. Tốn cả năm trời chuẩn bị, bao nhiêu đêm không ngủ để
chỉnh sửa rốt cục cũng có thành công hôm nay. Cô biết lần này thành công đối
với cô quan trọng đến mức nào, buổi trình diễn còn chưa kết thúc đã có nhiều
công ty lớn liên hệ với cô. Những cơ hội này sẽ có nhiều người mơ ước nhưng lại
không phải điều cô muốn.
Cô muốn sáng lập ra nhãn hiệu của chính mình, mở công ty, không cần phải làm
cho người khác. Cô là Đại tiểu thư của Thạch gia, còn có đống tiền bạc để hoàn
thành giấc mộng của mình, tại sao không? Cô thấy cầm tiền của nhà mình mở
công ty cũng không phải là điều gì sai trái, cô sinh ra trong gia đình có
tiền, vốn khởi điểm sẽ cao hơn người khác, có thể đi đường thẳng thì tại sao
lại phải đi vòng? Từ nhỏ cô đã ăn mặc, đồ dùng đều là thứ xa hoa tinh tế, thói
quen này chính là cách sống của cô, chưa bao giờ nghĩ đến việc tốn tiền. Dù sao
thì anh trai cũng kiếm tiền nhiều hơn cha cô, đời này cô coi như không làm cũng
thừa tiền tiêu.
Cô biết mình có tài, còn có tiền, tại sao lại không lợi dụng? Rõ ràng một năm
có thể thành công, tại sao phải kiên quyết đòi tự lập để rồi sau mười năm hay
vài chục năm sau mới thành công? Kiểu như vậy cô khinh thường. Cô là Thạch Sắc
Vi, là hòn ngọc quý trên tay nhà họ Thạch, cô có tư cách hưởng thụ vì sao lại
không cần?
Cuộc sống của cô không cần khổ cực, không cần vì tiền mà phiền não, tất cả đều
thuận theo tâm ý, muốn như thế nào đều cũng có thể. Những điều này đã tạo cho
cô cá tính phách lối, tự cao tự đại, nhưng cô lại biết có chừng mực, không bao
giờ dùng mọi thủ đoạn để đạt được. Cho nên từ nhỏ đến lớn, mặc dù cô có tính
khí Đại tiểu thư, nhưng bởi vì cởi mở thẳng thắn, bạn bè nhiều vô cùng, nhân
duyên cực tốt, nhất là duyên với người khác phái càng thêm tốt đến mức cho
người khác phải tặc lưỡi hít hà.
Từ tiểu học, học sinh nam theo cô nhiều vô số, bất kỳ là con nhà thế gia có
lòng cầu tiến, có khát vọng cũng đều bị nụ cười của cô trong nháy mặt đánh gục.
Nhưng cô không hề muốn họ, bất kỳ ai cũng không muốn.
Khi đèn giao thông chuyển sang màu xanh, cô gọn gàng rẽ sang con đường bên
phải.
Bắt đầu từ năm mười tuổi, trong mắt của cô cũng chỉ thấy thiếu niên trầm mặc
quật cường kia. Trong tiếng cười vui náo nhiệt chỉ có một mình hắn ngồi trầm
mặc ở đó, một mình yên tĩnh. Không giống như những đứa trẻ xung quanh cô, cũng
không giống như cảnh diễn trên TV hay trong tiểu thuyết, cố ý làm mình bất đồng
để gây sự chú ý. Hắn chỉ đắm chìm trong thế giới của chính mình không ai có
thể vào được, mà hắn cũng không muốn ra ngoài, chỉ có thể thấy qua đôi mắt đen
nhìn ra là người trưởng thành trước tuổi.
Trong nháy mắt cô thấy hắn, len lén quan sát hắn, cô phát hiện mình có cười
ngọt ngào hơn nữa thì hắn vẫn không thèm ngước mắt nhìn. Mặc kệ cô cùng bọn
trẻ chơi vô cùng hào hứng, hắn vẫn thờ ơ. Đến khi phát quà tặng, tất cả bọn
trẻ đều hưng phấn xếp hàng, thế nhưng hắn vẫn không thèm nhìn một chút.
Thế giới của hắn giống như chỉ có một mình hắn, không có người khác. Khiến cho
người từ bé đến giờ vốn là trung tâm không thể hiểu được, vì thế, thế giới của
hắn, cô cố tình muốn xông vào.
Lúc ấy, cô không hiểu vì sao cứ kiên quyết muốn nhất định là hắn, muốn hắ
