a cô. Cậu khẽ thở dài, vỗ vỗ đầu cô,
bụng nghĩ một đằng mồm nói một nẻo : “Không có gì”
“Này, đừng có vỗ đầu tôi như vỗ chó con
vậy! Chỉ có tôi mới có thể vỗ cậu!”
Tiểu Hạ cực kỳ bất mãn với hành vi của
Nhược Phi, nhảy lên định đập vào đầu cậu nhưng thế nào cũng không được nên tức
tối giậm chân bành bạch. Hoàn toàn không chú ý có một người đàn ông đứng ở một
góc siêu thị đang nhìn cô, vẻ mặt đầy phức tạp, khó hiểu.
“Thẩm Nhược Phi, cậu sao vậy?”
Tiểu Hạ nhìn thấy Nhược Phi đột nhiên
dừng trêu đùa nhìn về một góc siêu thị, cũng theo ánh mắt cậu nhìn sang. Nhược
Phi nhíu mày, nheo mắt, trong mắt lóe lên hàn quang, dường như trông thấy cái
mà không nên thấy vậy. Tiểu Hạ nhìn về bên đó hồi lâu nhưng chẳng nhìn thấy gì
hết, không khỏi kỳ lạ hỏi : “Thẩm Nhược Phi cậu đang nhìn gì vậy?”
“Không có gì………Dường như nhìn thấy một
tên cặn bã” Nhược Phi thu lại ánh mắt, mỉm cười nói.
Về nhà, Nhược Phi cặm cụi nấu nướng
trong bếp, còn Tiểu Hạ thì cùng ngồi xem phim với Trần Duyệt, chốc chốc lại bàn
về hàng hóa và mỹ phẩm ưa thích. Trần Duyệt liếc Nhược Phi đang tất bật trong
bếp, khuôn mặt xinh đẹp nổi hứng trêu chọc Tiểu Hạ: “Phan Tiểu Hạ, cậu tốt số
thật đấy!”
“Sao vậy?” Tiểu Hạ kỳ quái hỏi.
“Nhà có anh chàng culi đẹp trai tuấn tú,
body chuẩn không cần chỉnh, lại giỏi nội trợ, đúng là cực phẩm mà!”
“Cậu cũng ngắm vô số trai đẹp, sao lại
đánh giá tên nhóc Thẩm Nhược Phi đó cao vậy? Cậu đổi khẩu vị à? Thích thiếu
niên tràn đầy sinh lực hở?” Tiểu Hạ cười nhạo.
“Cậu biến đi! Thẩm Nhược Phi làm gì có
phải là thiếu niên tràn đầy sinh lực. Rõ ràng là một người đàn ông anh tuấn tỏa
ra mùi nam nhi đại trượng phu mà”
“Tớ chỉ nghe nói không tắm bốc mùi, chứ
chưa nghe thấy tỏa ra mùi nam nhi đại trượng phu bao giờ………”
“Phan Tiểu Hạ, nói thật đi, cậu có với
cậu ta………….”
“Có cái gì?”
Trần Duyệt ám muội cười cười, toan nói
tiếp thì Nhược Phi từ nhà bếp đi ra , phút chốc bày ra bàn toàn đồ ăn khiến
ngửi ngửi hít hít vào là thèm nhỏ dãi. Trần Duyệt nhìn những món ăn đẳng cấp
thượng thừa trên bàn, xúc động rơi lệ. Cô nhào bước tới trước mặt Nhược Phi,
uốn giọng,cười sáng lạn : “Nhược Phi~~~~~~ Cậu thật là tuyệt vời trên cả tuyệt
vời! Cậu có bạn gái chưa thế?”(* thượng thừa : rất giỏi,tuyệt vời )
“Trần Duyệt, cậu không thấy buồn nôn à?”
Tiểu Hạ nghe không nổi nữa rồi : “Nhược Phi~~~~~Ụa…….”
“Em vẫn chưa có bạn gái, chị Trần Duyệt
định giới thiệu cho em sao?” Nhược Phi mỉm cười.
“Tôi cũng muốn lắm nhưng lại sợ Tiểu Hạ
ghen!” Trần Duyệt miệng nói với Nhược Phi nhưng mắt lại liếc Tiểu Hạ.
“Được rồi! Cậu có cô nào thì giới thiệu
cho nó, tớ chỉ mong tên nhóc này kết hôn sinh con đẻ cái sớm thôi!”
“Cậu hi vọng anh chàng đẹp trai này kết
hôn như thế sao? Vậy cậu không có chút cảm giác gì với Nhược Phi của chúng ta
sao?” Trần Duyệt không thể tin nổi hỏi Tiểu Hạ.
“Phải có cảm giác gì?” Tiểu Hạ kỳ quái nhìn
Trần Duyệt.
“Hai
người trai tài gái sắc, lại là thanh mai trúc mã, tiến triển thêm bước nữa
thành một cặp uyên ương cũng là hợp tình hợp lý mà! Cậu thật sự chưa bao giờ
nghĩ tới điều đó sao?”
“Làm ơn
đi. Chúng tớ lớn lên cùng nhau, tớ nhìn thấy bộ dạng nó đóng bỉm, quấn tã; nó
cũng nhìn thấy thời kỳ bi thảm tớ bị bệnh đậu mùa, xanh xanh đỏ đỏ đầy mặt, cậu
nghĩ chúng tớ có thể tự dưng shock điện sao? Cậu sẽ bị điện giật với đứa em họ
đẹp trai tới không muốn sống này sao?”
“Tiểu
Hạ, họ hàng gần kết hôn đâu có bị dị nghị…….”
“Vậy
thì xong rồi!”
Tiểu Hạ
dùng mấy câu ngắn ngủn cốt để Trần Duyệt tin rằng tình cảm của cô đối với Nhược
Phi chỉ là tình thân. Nhược Phi không nói câu nào nghe hai người họ thảo luận,
nghe đến câu cuối cùng đột nhiên đập đũa cái cạch xuống bàn : “Em có việc bận
phải đi, hai người cứ ăn tiếp đi”
“Thẩm
Nhược Phi, cậu không ăn cơm sao? Dọn lên rồi mà không ăn còn đi đâu nữa?”
“Không
khiến chị lo”
Nhược
Phi cầm cái áo khoác đi mất, để lại Trần Duyệt và Tiểu Hạ tròn mắt nhìn nhau.
Tiểu Hạ bất lực nhìn Trần Duyệt, giục cô ăn cơm : “Cậu đừng để ý tên nhóc đó,
nhiều lúc nó cứ dở dở ương ương…………có lẽ đến thời “mãn kinh” rồi, hoặc là tuổi
dậy thì hơi bị dài đấy mà”
“Cậu ta
đang tức” Trần Duyệt nói.
“Có
sao?” Tiểu Hạ khựng lại : “Chúng ta đâu có đắc tội với nó, hơn nữa theo như tớ
biết thì nó có phải người hay chấp nhặt đâu”
“Tiểu
Hạ, cậu thật là ngốc!” Trần Duyệt nhìn Tiểu Hạ hồi lâu, cuối cùng thốt lên một
câu.
“Này,
Trần Duyệt!”
“Haha,
ăn cơm, ăn cơm”
Cơm
nước xong xuôi, Tiểu Hạ và Trần Duyệt đi shopping, đang mải mê mua sắm thì Trần
Duyệt nhận được cuộc điện thoại. Ngắt máy xong cô trưng cầu ý kiến Tiểu Hạ :
“Hôm nay là sinh nhật Diệp Tử, cậu ấy đang ở Kim Bích Huy Hoàng hát Karaoke,
bảo chúng ta cũng tới đó. Tiểu Hạ cậu có đi không?”
“Có
những ai?”
“Một
vài đồng sự bạn bè của cô ấy”
“Hình
như không quen mà”
“Nhưng
Diệp Tử gào bọn mình tới rồi, không đi không được mà!”
“Ừ……..
Vậy chúng ta đi mua quà cho cô ấy thôi!”
Diệp Tử
là bạn cùng lớp thời đại học của hai người, nhưng quan hệ với Trần Duyệt và
Tiểu Hạ không thân lắ