XtGem Forum catalog
Tình Yêu Thì Ra Ấm Áp Như Vậy

Tình Yêu Thì Ra Ấm Áp Như Vậy

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324131

Bình chọn: 7.00/10/413 lượt.

Nhược Phi nấu, cũng nên thỉnh thoảng báo đáp đôi chút

mới phải đạo.

Phòng

làm việc của Nhược Phi rất gần với phòng trưng bày tranh chưa sửa xong của cậu,

đều là do Tiểu Hạ giúp cậu thuê hộ nên đường đến đó cô thuộc như lòng bàn tay.

Nhẹ nhàng đẩy cửa vào, Tiểu Hạ nhìn thấy Thẩm Nhược Phi đang vẽ tranh tới xuất

thần.

Nhược

Phi tay cầm màu vẽ chăm chú tô trên khung vải, từ góc Tiểu Hạ nhìn sang hình

dáng cậu quyện cùng ánh sáng êm dịu trong phòng ……….đẹp tới không thể tả. Người ta

nói điệu bộ lúc đàn ông say sưa làm việc là mê hồn nhất, Tiểu Hạ ngắm khuôn mặt

nhìn nghiêng, nghía những sợi tóc vương vất trên trán cậu chỉ thấy tim đập loạn

lên, nghiệm thấy câu nói trên vô cùng chuẩn xác. Không trung ngập tràn mùi màu

vẽ, Tiểu Hạ rón rén bước tới gần Nhược Phi, đập bốp vào vai cậu : “Làm gì thế?”

“Phan

Tiểu Hạ!”

Nhược

Phi giật bắn mình, quay đầu lại, môi vừa hay quét nhẹ 1 đường lên trán Tiểu Hạ.

Tiểu Hạ vốn dĩ muốn hù cậu một trận ai ngờ lại hứng ngay phải tình huống quái

dị khiến tim đập bình bịch, mặt đỏ tía tai này. Cảm giác môi quệt nhẹ qua trán

giống như bị điện giật vậy.

“Electric

shock – S.H.E”

Tiểu Hạ

phút chốc thẹn muốn độn thổ còn Nhược Phi thì lại nhe răng ra cười: “Chị sao tự

nhiên đến vậy? Nhớ em à ?”

“Xì!

Nằm mơ đấy! Tôi đến để thị sát công trình! Thẩm Nhược Phi! Cậu đang vẽ gì vậy?

Để tôi kiểm nghiệm xem nào”

“Thích

xem thì cứ việc” Nhược Phi thản nhiên nói.

Phòng

vẽ thông thường luôn bày loạn dụng cụ và tranh vẽ nhưng phòng Nhược Phi với

tính cách cậu hệt như nhau, ngăn nắp sạch sẽ, ngay ngắn gọn gàng. Bản thảo đã

hoàn thành của Nhược Phi không nhiều, Tiểu Hạ tuy không am hiểu hội hoạ được là

bao,nhưng vẫn phải công nhận tên nhóc này cũng có chút tài cán. Cô nhìn bức

tranh Nhược Phi vừa tô, ngắm ngược nghía xuôi vẫn không tài nào hiểu nổi, không

tránh khỏi kỳ quái hỏi : “Cậu vẽ cái thứ gì vậy?”

“Thành

Nhược Hạ Hoa”

“Tên

nghe hay đấy, rất văn nghệ. Nhưng sao tôi cảm thấy cậu vẽ vốn chẳng phải hoa”

“Là

hoa. Nhưng loài hoa này có chút đặc thù. Đây là bức em tâm đắc nhất.”

Trước

mặt Nhược Phi là những đường nét Tiểu Hạ nhìn không hiểu, nhìn kiểu gì cũng không

ra hoa. Có điều trường phái trừu tượng ấy mà, chỉ quả táo nói đây là mặt của

bạn, tự nhiên nó sẽ là cái bản mặt bạn, chỉ đuôi chó bảo đây là hoa, tức khắc

nó sẽ biến thành hoa. Cô nhún nhún vai, không muốn dây dưa sâu vào vấn đề này

nữa; đột nhiên thấy lẫn trong đống tranh là một quyển vở màu trắng.

Nếu như

nhớ không nhầm thì đây là quyển vở Nhược Phi dùng để phác thảo lúc mới bắt đầu

học vẽ. Trước đây cô rất hứng thú với quyển vở này, cứ đòi xem, nhưng Nhược Phi

luôn cản nhất quyết không cho xem. Giờ là cơ hội tốt nhất rồi!

“Đây là

cái gì?”

Tiểu Hạ

hỏi thuận tay cầm quyển vở đã hoen vàng lên , thừa lúc Nhược Phi chưa

kịp phản ứng liền giở ra xem. Đập vào mắt là những nét phác vô cùng đơn giản,

cô xoạch xoạch giở mấy trang vẫn chưa thấy trang nào hay ho, nên cảm thấy vô

cùng thất vọng. Nhược Phi giật phăng quyển vở trên tay Tiểu Hạ, mặt đỏ lên vì

giận : “Phan Tiểu Hạ, chị học đâu ra cái kiểu chưa được đồng ý đã tự tiện động

vào đồ của tôi vậy?”

“Tôi

không phải đã từng nói với cậu rồi thây, cậu sao có thể nhỏ mọn như thế chứ?”

“Phan

Tiểu Hạ, tôi không thích người khác sờ mó lung tung vào đồ của tôi”

“Chúng

ta quen biết nhau lâu như vậy, sao có thể là “người khác” chứ……..Hihi, Thẩm

Nhược Phi, đến đây ăn cơm nào, tôi đặc biệt mua cho cậu đó”

Tiểu Hạ

tuy cố cãi bướng nhưng rốt cuộc vẫn chột dạ chỉ còn cách đánh trống lảng. Cô

đặt hộp cơm mua ở quán ăn lên bàn còn Nhược Phi lúc này cẩn thận để quyển vở

vào trong ngăn kéo. Tiểu Hạ nhìn bộ dạng cẩn thận dè dặt nâng niu đó mà không

khỏi phì cười.

Chỉ là một quyển vở nháp thôi, cũng

chẳng vẽ cô nào cả, có cần phải làm quá lên thế không? Bỏ đi, trẻ con

nhớn rồi cũng phải có bí mật riêng, cô làm chị cũng không nên quản chặt quá.

Haizzzzz, trẻ con bây giờ ấy mà……….

Tiểu Hạ cảm khái nghĩ ngợi, còn Nhược

Phi đã rửa tay xong, ngồi xuống ăn cơm với cô. Nhược Phi không có thói quen xức

nước hoa, nhưng trên người thoang thoảng mùi dầu thông rất dễ chịu. Cậu nhìn

Tiểu Hạ mỉm cười hỏi : “Sao hôm nay lại đột nhiên tới thăm em?”

“Một mình ăn cơm thấy vô vị”

“Chỉ vì thế thôi sao?” Nhược Phi dường

như rất thất vọng.

“Còn vì cái gì được nữa? Tôi nhìn mặt

cậu cũng gần 2 chục năm chứ ít gì, chúng ta ngày nào mà chẳng liếc nhau đến

phát chán, chẳng lẽ lại giở chứng nhớ cậu sao?”

Tiểu Hạ vừa nói vừa cười ha hả , vỗ bộp bộp

vào vai Nhược Phi, càng nghĩ càng tự hào về khiếu hài hước của mình, nhưng

Nhược Phi lại kỳ quái không hề cười. Tiểu Hạ vùi đầu ăn cơm, ăn đến hăng say,

vừa ăn vừa nhồm nhoàm nói : “Chỗ này của cậu còn tốt hơn cả nhà tôi, sao cậu

không ở đây vậy?”

“Tôi quen phân biệt rạch ròi công việc

và sinh hoạt” Nhược Phi thong thả đáp.

“Xì, nói cứ như là chuyên nghiệp lắm

đấy! Phòng tranh của cậu mà kiếm được lời, cậu có ngoan ngoãn về nhà sống

không?”

“Đừng nói những thứ không thể xảy ra đi,

Phan Tiểu Hạ