o vẫn không cảm thấy thỏa mãn?
Cảm giác
mê đắm si dại trong lòng chắc là cả đời cũng không thể rũ bỏ được……..
Sau khi
biết cô có bạn trai, cậu quay về phòng, đấm thật mạnh vào gương khiến tay chảy
máu đầm đìa. Lúc đó, dường như chỉ có cảm giác đau đớn của xác thịt mới có thể
hoán đổi được cảm giác đau đớn trong tim. Cách duy nhất cậu có thể làm là chôn
chặt tình yêu thầm kín của mình trong lòng, không dám đả động tới nó.
Sang Mỹ
năm năm, cậu cố gắng kiềm chế, cố ý không liên lạc gì với cô, cốt chỉ để cô lo
lắng quan tâm tới mình, có thể coi trọng mình mà thôi. Cậu cũng rõ cách xử sự
của mình vô cùng ấu trĩ, vô vị, nhưng cậu đã không còn biện pháp nào khác nữa
rồi.
Cuộc
sống bên Mỹ rất đa dạng, mỗi ngày đều có đủ kiểu party, cậu cũng trở thành
Party King trong trường đại học. Cậu muốn dùng thứ gì đó để chứng minh bản thân
mình, muốn mượn cuộc sống bận rộn náo nhiệt để đối kháng lại nỗi nhớ khắc cốt
ghi tâm trong lòng.
Nhưng,
cho dù ban ngày có ồn ã, tiệc tùng có náo nhiệt tới đâu thì vẫn không thể kiềm
chế nổi nỗi nhớ nhung da diết về người con gái có nụ cười rạng rỡ như đóa hoa!
Chịu
đựng giày vò trong suốt một năm, cuối cùng cậu không thể nhịn nổi liền gọi điện
thoại quốc tế liên lạc với cô. Lúc chờ đợi đường dây kết nối, tim cậu hồi hộp
chừng như muốn rớt ra ngoài. Khi điện thoại được kết nối, cậu chỉ cảm thấy hô
hấp của mình bỗng dưng ngưng trệ. Đầu bên kia điện thoại, Tiểu Hạ hoàn toàn
không vì chuyện cậu “mất tích” mà nổi giận, trái lại, cô rất phấn khích hỏi han
về cuộc sống bên Mỹ của cậu, còn tò mò hỏi cậu đã có bạn gái chưa! Nghe giọng nói
thân thuộc và vui vẻ của cô, cậu có cảm giác buồn bực tới phát điên, nhưng khóe
miệng lại bất giác cong cong mỉm cười.
Phan
Tiểu Hạ……….Cô mãi mãi là Phan Tiểu Hạ mà cậu yêu nhất!
Về
nước, cậu sắm vai vô lại ăn nhờ ở đậu tại nhà cô, cốt chỉ để tiếp cận cô từ từ,
dần dần. Nhược Phi muốn Tiểu Hạ cảm nhận được thành tâm của mình, song lại vô
cùng sợ hãi bị cô cự tuyệt, không biết có bao nhiêu đêm cậu thao thức trăn trở
không thể nhắm mắt ngủ được.
Ở Quế
Lâm, khoảnh khắc cùng cô ngắm mặt trời lặn, cậu cảm thấy lòng mãn nguyện chưa
từng có. Một người luôn không tin vào số mệnh và thần thánh như cậu bỗng nhiên
thành tâm cầu khấn, cố chấp không cho Tiểu Hạ biết được tâm nguyện của mình, và
cũng đồng thời thầm gieo hạt giống hi vọng trong lòng.
Phan
Tiểu Hạ, thực ra anh luôn muốn được cùng em mãi mãi bên nhau………
Những
tưởng rằng Tiểu Hạ sẽ dần dần tiếp nhận mình trong vô thức, không ngờ rằng vì
một phút kích động, cậu đã hủy hoại tất thảy mọi cố gắng! Khoảng khắc nhìn thấy
cô và gã Uông Dương đó bên nhau, cậu mới thấu hiểu được thế nào là đau tới muốn
chết đi! Tim của cậu như bị một tảng đá lớn đè nặng, đau đớn tới không thể thở
nổi, trái tim như bị vỡ thành trăm mảnh.
Phan
Tiểu Hạ……..Em vẫn chọn gã đàn ông đã tổn thương em sao?
Vì căm
phẫn nên cậu giáng cho Uông Dương một đấm, nhưng Tiểu Hạ lại vội vàng ôm lấy
Uông Dương, dùng ánh mắt phẫn nộ nhìn cậu. Giây phút nhìn thấy nước mắt của
Tiểu Hạ, cậu bỗng vô cùng sợ hãi!
Phan
Tiểu Hạ! Thẩm Nhược Phi không bao giờ muốn Phan Tiểu Hạ hận mình!
Cậu vội
rời khỏi nhà cô, thực ra, muốn tìm một chỗ để ở tạm không phải là chuyện khó
với cậu, vì nơi để cho cậu dung thân có rất nhiều, rất nhiều, song, không có
nơi nào có thể gọi là “nhà”………
Tiếng
chuông đồng hồ trong giáo đường đột nhiên vang lên, cắt đứt mạch suy nghĩ của
Nhược Phi. Các tín đồ tay cầm nến đứng xếp thành hàng hát thánh ca “Đêm bình
an”, giọng hát ngân nga vang vọng như thanh âm của tự nhiên. Tiểu Hạ lặng lẽ
lắng nghe, nhìn những bông tuyết bên ngoài, mỉm cười nói: “Tuyết rơi rồi………Cho
dù thế nào đi chăng nữa thì năm mới cũng sắp đến đó!” ( happy niu
zia>>**)
“Đúng
vậy……Hi vọng sẽ có một sự khởi đầu mới…….” Nhược Phi cũng nói theo.
“Không
còn sớm nữa, chúng ta về thôi!”
“Ừ!”
Bước ra
khỏi giáo đường, Tiểu Hạ đứng trước cây thông Nô-en được trang trí toàn đèn
nhấp nháy, nhìn dòng người qua lại, quay sang nói với Nhược Phi :
“Xin lỗi vì đêm nay đã chiếm nhiều thời gian của cậu!”
“Phan
Tiểu Hạ! Em đang nói vớ vẩn gì vậy?” Nhược Phi chau mày hỏi.
“Xin
lỗi! Vì tôi đã quá ích kỉ! Đêm nay là Nô-en, đáng ra cậu phải cùng người yêu
hưởng thụ không khí lãng mạn, nhưng lại phải ở đây với tôi………tôi thật sự rất
xin lỗi, thật sự……”
“Phan
Tiểu Hạ!” Nhược Phi đột nhiên nắm lấy vai cô.
“Hả?”
Tiểu Hạ sững sờ nhìn cậu.
“Làm
sao giờ? Vẫn không thể kiềm nén được……….Trước năm mới em có muốn thay đổi gì
không?”
“Thay
đổi cái gì?”
“Làm
bạn gái của anh!” (vandkh:…….sak sak…có phải ngỏ lời ko đây?)
Dưới
ánh đèn mờ ảo, Tiểu Hạ không thể nhìn rõ được biểu cảm trên khuôn mặt Nhược
Phi, nhưng cô vẫn kinh ngạc cứ như thể nghe thấy người Hàn Quốc thừa nhận mọi
điều tốt đẹp trên thế gian đều thuộc về bọn họ vậy! Miệng khô lưỡi cứng, cô
không thể thốt lên được lời nào. Cô cứ ngây ra đứng nhìn còn Nhược Phi lại nói
tiếp : “Không! Em không cần phải cự tuyệt,cũng không cần phải trả lời anh ngay
bây giờ! Pha