rông cô đã ra dáng
thiếu nữ xinh đẹp rồi. Cô vừa ngân nga hát hò vừa hưng phấn đạp xe, cuối cùng
thì dừng lại trước cửa một nhà thờ cũ kĩ bên cạnh trường học. Cô đỗ xe cẩn thận
sau đó ngồi xuống thảm cỏ trước cửa nhà thờ nhìn ngắm vẩn vơ.
Nhược Phi
trốn ở góc khuất, len lén nhìn cô.
Cậu
phát hiện có lúc cô cười đùa vui vẻ với các sơ, có lúc thì chỉ ngồi một mình
đọc sách. Ánh nắng ấm áp chiếu trên người cô, mái tóc dài cùng hàng mi cong
cong dường như đều óng ánh sắc vàng rực rỡ. Có mấy chú chim câu ríu rít bay qua
bay lại trước mặt cô, cô liền lấy bánh mì trong cặp sách ra rồi bẻ thành từng
mẩu nhỏ cho chúng ăn, trên gương mặt cô tràn ngập nụ cười khiến người khác ngây
ngất đắm say.
Phan
Tiểu Hạ…….
Nhược
Phi cảm thấy tim mình bỗng nhiên đập gấp gáp tới kỳ lạ, mắt nhìn cô đắm đuối,
phảng phất như đã mê mẩn si dại cô bé cùng mình lớn lên, ra tay cứu mình trong
lúc hiểm nguy, luôn mỉm cười ấm áp với mình và là người duy nhất có thể đùa
giỡn đánh tay đôi với mình. Chính giây phút đó đã khiến Nhược Phi hiểu được
tình cậu dành cho cô, và dường như khoảnh khắc đó cũng đã khiến một chú bé con
yếu ớt trở thành chàng thiếu niên mạnh mẽ. Cậu chỉ muốn mau chóng trưởng thành
để có thể bảo vệ cô chứ không phải trốn sau lưng được cô che chở!
Thẩm
Nhược Phi muốn bảo vệ Phan Tiểu Hạ!
Nhược
Phi muốn Tiểu Hạ làm bạn gái mình……và muốn……….cả hai mãi mãi bên nhau………
Để Tiểu
Hạ chú ý tới mình, Nhược Phi cố gắng học tập, chăm chỉ chơi bóng, vì cậu muốn
mình cao nhanh hơn, cao vượt hẳn cô. Nhưng, con trai thường dậy thì muộn hơn
con gái, hơn nữa cậu lại kém cô những ba tuổi. Dẫu cho cậu có ngày ngày nỗ lực chơi
bóng rổ thì vẫn chỉ cao tới cằm cô, cảm giác phải ngước lên nhìn thật sự khiến
cậu khó chịu vô cùng. Càng quá đáng hơn là Tiểu Hạ hình như đã phát hiện ra cậu
có ý muốn lớn nhanh, nên cười tít mắt gạt cậu : “Thẩm Nhược Phi! Muốn lớn nhanh
chỉ chơi bóng rổ thôi thì cũng vô ích, tôi có cách này, cậu có muốn thử không?”
“Vớ
vẩn! Ai nói tôi chơi bóng rổ vì muốn lớn nhanh hả?”
“Không
thích nghe thì thôi”
“Này!
Đừng đi!” ( vandkh: ha ha…anh ý bị trúng kế của chị ý)
Tiểu Hạ
quay người định bỏ đi, Nhược Phi thấy vậy liền sốt sắng, kiềm không nổi mà túm
lấy tay cô. Tiểu Hạ liền né qua một bên, tay Nhược Phi vừa hay chạm đúng vào
phần ngực đang ngày ngày phát triển của cô! Khoảnh khắc tay chạm vào nơi đó như
bị điện giật vậy, cậu vội vàng rụt tay về, mặt cũng đỏ phừng phừng. Cậu cúi gằm
mặt, không dám đối diện với cô, ngượng tới nỗi muốn tìm ngay cái lỗ nẻ nào để
chui xuống, tim cũng hồi hộp muốn rớt ra ngoài! Tiểu Hạ cũng sững lại một
thoáng, sau đó vô tâm vô tư cười ha hả : “Nếu cậu thật sự muốn biết như vậy thì
để tôi nói cho cậu nghe, cha tôi nói lúc nhỏ ông thường tập nhảy cao để chạm
tới khung cửa, kết quả là chiều cao của ông tăng lên nhanh chóng. Chỉ cần cậu
chạm vào khung cửa 9999 lần là sẽ cao đến 1m90! Này! Sau cậu không nói gì thế?
Có phải là đang cảm thấy nghi ngờ không?”
“Thật
thế à?” Nhược Phi tưởng thật khẽ hỏi.
“Đương
nhiên là thật rồi!” Tiểu Hạ thoáng sững người, sau đó nghi hoặc nhìn cậu : “Cậu
lạ thật đó, mặt sao lại đỏ như vậy……..bị sốt à?”
“Vớ
vẩn!”
“Này!
Cậu có thái độ gì thế hả? Thẩm Nhược Phi!”
Về tới
nhà, cậu đóng cửa nằm lì trên giường, nhưng nằm kiểu gì cũng không ngủ được,
Bàn tay phải lỡ chạm vào ngực cô bị cậu nắm chặt thành đấm, chặt tới nỗi mồ hôi
chảy mướt ra. Nhớ tới lời của cô ban nãy, cậu liền ngồi bật dậy, bắt đầu nhảy
lên để chạm vào khung cửa.
Một
lần, hai lần, ba lần……..
Lúc
đầu, Nhược Phi còn nghiêm túc đếm, dần dà, đếm loạn hết cả lên, cánh tay cũng
đau nhức mỏi nhừ tới không thể nhấc lên nổi. Cậu thở hồng hộc nằm phịch trên
giường, lần này chỉ một chốc là đã chìm vào giấc ngủ. Ngày hôm sau, cánh tay
phải đau tới không thể cầm bút được! (vandkh:…anh Phi ngây thơ quá…iu ghê)
Tiểu Hạ
chỉ nói giỡn một câu mà cậu lại tin sái cổ, nghiêm túc thực hiện, thật sự đã
nhảy lên chạm khung cửa nguyên nửa tháng, mãi đến lúc mẹ cậu phát hiện mới bị
bắt dừng lại. Vẻ mặt muốn cười mà phải cố nén nhịn của mẹ khiến cậu không thể
nào quên, cậu nắn cánh tay đau nhức của mình, song lại không hề có cảm giác căm
hận Tiểu Hạ.
Nhược
Phi cảm thấy Tiểu Hạ đối với mình giống như cánh tay mỏi rã rời tới không thể
nhấc lên nổi, tuy đau nhưng lại cam tâm tình nguyện.
“Phan
Tiểu Hạ……..”
Nhược
Phi nhìn Tiểu Hạ đang nhắm mắt ngồi cạnh bên, nhớ tới quãng thời gian giày vò
đau đớn vì thầm yêu cô, bất giác cười khổ. Bao năm trôi qua, cuối cùng
cậu cũng cao lớn như ước nguyện, dần dần cao ngang tầm cô, sau đó là vượt hơn
hẳn, nhưng trong lòng cô, cậu vẫn chỉ là một cậu bé mà thôi.
Cô
không tin là cậu đã thầm yêu mình trong từng ấy năm và cũng không biết có rất
nhiều đêm cậu chỉ ngồi bên cửa sổ lặng lẽ ngắm cô, mãi đến khi căn phòng đối
diện tắt đèn mới chịu đi ngủ. Bây giờ cậu có thể quang minh chính đại ngồi bên
cạnh cô, bình đẳng nói chuyện với cô, cùng cô chơi đùa, thật sự đã đạt được tâm
nguyện bấy lâu nay của cậu.
Nhưng
tại sa