XtGem Forum catalog
Tình Yêu Thì Ra Ấm Áp Như Vậy

Tình Yêu Thì Ra Ấm Áp Như Vậy

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324065

Bình chọn: 7.5.00/10/406 lượt.

nh oanh liệt liệt

này…….nhưng mà tôi vẫn chọn làm giáo viên, chờ xem mặt kết hôn. Thẩm Nhược Phi,

đó chính là cuộc sống! ”

“Cuộc

sống đã mài mòn chị thành thế này à? Hay là vì cái tên UÔNG DƯƠNG kia?” Nhược

Phi cười khẩy.

“Cậu

thì hiểu cái gì?” Tiểu Hạ cáu lên : “Tôi không can dự gì đến cuộc sống riêng tư

của cậu thì cậu cũng đừng chõ mũi vào việc của tôi!”

“Haha” Nhược

Phi chỉ cười cợt, chẳng ừ hử gì cả.

Tuy

không cãi vã với Nhược Phi nhưng khi về phòng Tiểu Hạ vẫn thấy buồn thối ruột.

Cô với

Nhược Phi tuy là thanh mai trúc mã nhưng dù gì 5 năm không gặp mà tính cách

Nhược Phi so với trước càng ngày càng tác quái. Cô không hiểu làm sao Nhược Phi

biết được chuyện của cô và Uông Dương và khi nhắc tới cái tên Uông Dương là

lòng cô lại buồn thê lương.

Uông

Dương là đàn anh vô cùng dịu dàng mà cô yêu thầm từ thời cấp 2, là người cùng

cô vượt qua năm lớp 12 tăm tối, là người con trai đã hôn cô dưới bầu trời đầy

sao…………

Tất

thảy đã trôi qua rất lâu rất lâu rồi……….

———-

Sáng

hôm sau Tiểu Hạ lái xe tới trường.

Trường

cô dạy có bề dày lịch sử hàng trăm năm, cho dù là phòng học loang lổ rêu xanh,

hàng thường xuân xanh biếc hay cả lũ học trò tràn trề sức sống, cô đều yêu quý.

Giờ

đang là giữa tháng, là mùa mưa ở Tô Châu, từng đám mây đen kịt ngoài trời ùn ùn

bao trùm cả thành phố, trời lúc nào cũng dọa mưa xối xả, thời tiết oi bức vô

cùng.

Tiểu Hạ

mở toang cửa sổ văn phòng để đón gió, vừa hay Chủ Nhiệm văn phòng khoa hỏi cô :

“Tiểu Hạ, anh chàng xem mắt chị giới thiệu thế nào?”

“A!

Cũng tàm tạm ạ!” Tiểu Hạ úp úp mở mở.

Cô đâu

dám nói buổi xem mặt bị tên nhóc Nhược Phi dở hơi biết bơi kia phá tan nát rồi,

chỉ thầm mong Chủ Nhiệm không truy cứu nữa thôi. Chủ Nhiệm hiển nhiên chưa thấy

phản hồi gì từ bên kia nên tự biên tự diễn : “Bố mẹ cậu ta đều là quan chức,

điều kiện của cậu ta cũng rất tuyệt, Tiểu Hạ, em đừng bỏ lỡ cơ hội trời cho

này. Em cũng 28 rồi chứ ít ỏi gì, không đi lấy chồng định làm “gái già” hay

sao? Bố mẹ em là bạn tốt của chị, họ ủy thác chị giới thiệu cho em, chị cũng

tận lực rồi, sao lại không thành chứ? Em đấy, đừng có mà đòi hỏi cao quá, kết

hôn là phải thực tế, cái gì mà “Tình yêu sét đánh” ấy, chỉ dành cho lũ trẻ

thôi. Nếu như đối phương không gọi điện thì em chủ động gọi cho người ta. Nhớ

lúc xưa chị………”

“Chủ

Nhiệm! Em sẽ cố gắng ạ!”

Tiểu Hạ

vừa thấy Chủ Nhiệm lại ca bài “Năm tháng thanh xuân tràn đầy sinh lực” muôn

thuở, vội vàng cắt đứt lời của chị ta.

Đúng là

cô ngót nghét 28 rồi, cho dù có dùng đồ trang điểm cao cấp, spa, tập luyện thân

thể thì son phấn chỉ làm cho khí sắc tươi tắn hơn thôi chứ không bì lại tuổi 20

tràn trề sức sống được. Bố mẹ Tiểu Hạ cũng coi như tiến bộ nhưng thấy con gái

bảo bối tuổi tác dần dần tăng lên cũng lộ ra tia lo lắng, đại khái là sợ con

gái ngoan mải miết làm việc đến quên cả mình sắp sửa thành “gái già” mà không

hay.

Tiểu Hạ

hoàn toàn không cự tuyệt lại cha mẹ và đồng sự vì cô mà sắp xếp cơ hội xem mặt,

cho dù có cùng đối phương không hợp đi nữa, hay không liên lạc nữa đều không

đến mức độ giận cá chém thớt với người ta. Cô hiểu rằng ngần này tuổi đầu tìm

được người đàn ông tốt còn khó hơn trúng số, cũng chẳng kỳ vọng xem mắt gặp

được một nửa khiến mình đỏ mặt tía tai tim đập thình thịch, chỉ cần đối phương

có công ăn việc làm ổn định, thân thế trong sạch, mặt mũi không đến mức khó coi

là được.

Tình

yêu đều là thứ xa xỉ trong đời thiếu nữ, giờ cô không muốn mà có muốn cũng

không được. Học giả tâm lý nói rằng thời kỳ thăng hoa của tình yêu chỉ có nửa

năm, với thứ tình cảm theo đuổi hư vô mù mịt thà rằng đi quan tâm xem siêu thị

bao giờ lại đại hạ giá còn tốt hơn.

“Đứa

trẻ này……….”

Chủ

Nhiệm mới thao thao bất tuyệt được một nửa đã bị Tiểu Hạ cắt đứt, không khỏi

cảm thấy bực bội, chỉ hận một nỗi không thể lên lớp cho cô vài bài. Chính lúc

này di động Tiểu Hạ reo lên, Tiểu Hạ vừa bật máy đã nghe thấy chất giọng khàn

khàn nhưng đầy từ tính : “Tiểu Hạ, hôm nay em có việc không về ăn cơm, đồ ăn

trong tủ lạnh chị hâm lên là được”

“Cậu

sao không về ăn cơm, công việc bận rộn quá à?”

“Ừ”

“Ok,

tôi biết rồi, bye”

“Bye”

Gác

máy, Chủ Nhiệm lại tiếp tục thuyết giáo Tiểu Hạ còn Tiểu Hạ nghe tai này lọt

sang tai kia, chỉ cảm thấy mặt cười nhiều đến cứng ngắc ra rồi. Tan giờ về nhà,

cô một mình cô đơn lẻ loi ăn cơm, cảm thấy thiếu thiếu gì đó, tẻ nhạt vô vị.

Khi

Nhược Phi ở nhà, cô thường chê cậu nhộn, nhưng khi cậu vắng nhà là lại cảm thấy

cô đơn. Xem ra con người là loài động vật rất khó thỏa mãn. Ăn cơm xong, Tiểu

Hạ vô cùng chán ngán xem phim, thỉnh thoảng ngó ngó đồng hồ, chỉ cảm thấy thời

gian trôi sao chậm vậy. Đến 8h mà Nhược Phi vẫn chưa về, Tiểu Hạ cuối cùng ngồi

không yên được nữa rồi. Cô nhớ rõ Nhược Phi lúc nhỏ chỉ cần vẽ tranh là quên cả

cơm nước, nên không khỏi cảm thấy lo lắng.

Tên

nhóc này không phải vẽ đến xuất thần quên cả ăn cơm đấy chứ? Bỏ đi, dù gì phòng

làm việc của cậu ta cũng gần, đi xem xem sao. Cô phụng chỉ chăm sóc Nhược Phi

lại thường xuyên ăn cơm