cho chủ nhân chứ”.
Tô Cẩm bị anh trêu, đưa ngón tay trỏ quệt vào cổ anh,
“Nếu anh mà không hoàn thành nhiệm vụ thì em sẽ phạt anh quỳ một tháng!”
Lục Hiển Phong vừa cười vừa cố ý nhìn cô, “Anh nói,
rốt cuộc là em có hiểu giường ấm là có nghĩa gì không?”.
Tô Cẩm lùi lại một bước, vừa mới nói tới chữ “Anh…”
thì đã nghe thấy ở cửa ngoài có tiếng gõ cửa, giọng một người đàn ông vọng vào:
“Anh Lục, ông Mạnh đợi anh ở thư phòng”.
Nụ cười trên mặt Lục Hiển Phong biến mất trong giây
lát.
Tô Cẩm biết có chuyện anh không thể kể cho mình nghe,
nhưng nhìn thấy sự thay đổi trên sắc mặt của anh nên vẫn cảm thấy đau lòng.
Nhìn thấy tay anh đặt lên cánh cửa, Tô Cẩm không nghĩ gì chạy lại, cắn lên vai
anh. “Đàn ông nói phải giữ lời, đừng quên là em đợi chiếc giường ấm của anh.”
Mặt Lục Hiển Phong trầm tư nhưng miệng lại nở một nụ
cười, cúi đầu hôn lên má cô nói nhỏ: “Được rồi, thưa đại nhân”.
Cuối cùng thì đại nhân cũng không đợi Tiểu Lục Tử về
đúng giờ để làm chiếc giường ấm cho cô. Bữa tối ăn ở trong phòng, bốn món một
canh, nấu kiểu Giang Nam, một người ăn thì cũng hơi lãng phí.
Không có điện thoại, không có mạng, di động bị mất
sóng, Tô Cẩm thử đi ra bên ngoài nhưng phát hiện ra rằng: Có thể dạo ở trong
vườn hoa, nhưng muốn ra khỏi cửa thì không được. Người đàn ông vạm vỡ lạnh lùng
nhắc nhở: “Tiểu thư, mời cô về phòng nghỉ ngơi”.
Sự việc đến mức này, người ngốc nghếch nhất cũng biết
là mình đang bị giam lỏng. Không thể liên lạc với bên ngoài, cô lo lắng cũng vô
ích. Nghĩ đi nghĩ lại, không biết có người nào dùng cô để khống chế Lục Hiển Phong
không. Nhưng, sự tồn tại của cô đối với anh ấy mà có tác dụng như vậy thì Tô
Cẩm vẫn cảm thấy có một chút đắc ý, mặc dù sự đắc ý nhỏ nhoi này nhanh chóng bị
cảm giác bất an thay thế.
Xem ti vi một lát, Tô Cẩm lấy vài quyển sách trong tủ
sách ngồi trên ghế đọc và có một buổi chiều nhàn nhã nhất trong đời. Bữa tối là
do Mạnh Vẫn Đình bảo người đem đến. Mạnh Vẫn Đình vẫn có điệu bộ của một vị đại
tiểu thư không nồng nhiệt cũng không lạnh lùng, mặc dù cử chỉ vẫn rất lịch sự
nhưng Tô Cẩm vẫn cảm thấy sự lãnh đạm của cô ta. Nghĩ cũng phải, chẳng qua cô
cũng chỉ là một người bình thường, sự đãi ngộ như thế này là tốt rồi.
Nhưng đến tối, Tô Cẩm lại ôm chăn không ngủ được.
Căn phòng cổ kính, ban ngày đã có vẻ âm u, đến đêm lại
càng khiến người ta sợ. Kết cấu cổ điển khiến chỗ nào cũng lộ rõ sự nặng nề.
Cây cối bên ngoài bị gió đêm thổi in bóng lên cửa sổ. Lúc đầu nghe có vẻ giống
như có người đang bước đi, lúc sau lại giống như có người đang trốn ở một chỗ
tối tăm nào đó nói chuyện rì rầm.
Tô Cẩm nằm thu mình ở góc chiếc giường cổ lớn, khắp
người lông dựng hết lên, cảm thấy đêm sao mà lạnh lẽo?
Đêm lạnh giống như nước.
Rèm cửa không dày, ánh trăng chiếu thẳng vào một màu
bàng bạc thê lương khiến cô nổi cả da gà.
Tô Cẩm kéo chăn trùm kín đầu. Lúc đầu nghĩ là không
nhìn thấy thì sẽ không sao, nhưng không ngờ không nhìn thấy thì lại trở nên
nhạy cảm với những âm thanh quái dị: Ngoài vườn có gì đó đang chuyển động,
tiếng lá cây xào xạc trong đêm, tiếng móng tay cào rin rít truyền lại từ đâu đó
ở trong phòng…
Những câu chuyện ma quỷ mà cô biết tự nhiên hiện ra
trong trí óc, tiếp theo liệu có thể có tiếng bước chân xuất hiện ở ngoài cửa
phòng cô, cửa đột nhiên mở ra, một xác chết nhảy vào?
Nghĩ đến đây, quả nhiên có tiếng bước chân bước lên thềm, dừng lại trước cửa
phòng cô rồi gõ hai tiếng.
Tô Cẩm ôm chặt chăn sợ hãi run rẩy.
“Tô Tô?” Đây là giọng của Lục Hiển Phong, giống như là
sợ làm cô thức giấc, “Ngủ chưa?”.
Tô Cẩm vô cùng mừng rỡ, nhảy ra khỏi giường, khi chạy
đến cửa thì một sự lo sợ hiện lên trong đầu: Có phải là Lục Hiển Phong thật
không? Hay là…
“Mật mã!” Tay Tô Cẩm đặt lên cánh cửa, giọng có vẻ
luống cuống, “Nói đúng thì mới mở!”.
Giọng người bên ngoài ngạc nhiên, “Mật mã gì?”.
Tô Cẩm bực bội đập vào tay mình, “Tôi nói là ám hiệu,
nói ám hiệu!”.
“Tô Tô, có phải em mơ ngủ nên lú lẫn rồi không, em bảo
anh nói ám hiệu gì?” Lục Hiển Phong cười nhỏ. “Đại nhân, tiểu nhân đến để làm
giường ấm cho ngài đây.”
Tô Cẩm mở cửa rồi lao ra, bám chặt lấy anh. Lúc đầu
Lục Hiển Phong nghĩ là cô đùa, cười rồi mới cảm thấy không phải, vội hỏi: “Sao
thế?”.
Tô Cẩm xấu hổ nói là mình sợ quá, vội vàng nói: “Không
sao”.
Lục Hiển Phong không nói gì, trầm tư giây lát rồi kéo
cô nằm lên giường, “Ngủ thôi”.
Tô Cẩm ngoan ngoãn nằm xuống, cẩn thận ôm cánh tay
anh, “Căn phòng này âm u lắm, thực sự em rất sợ. Anh không được đi đâu đấy!”.
Lục Hiển Phong dựa vào đầu giường châm một điếu thuốc,
đưa tay ôm cô. Bởi vì không biết nói gì, nên hai người đều im lặng. Khi anh hút
hết một điếu thuốc, Tô Cẩm đưa tay ôm lấy người anh, nói nhỏ: “Vừa rồi em thực
sự là rất sợ”.
Lục Hiển Phong dập điếu thuốc, nằm xuống, quay đầu lại
hôn lên trán cô, “Bây giờ thì sao?”.
Tô Cẩm lắc đầu, “Tốt hơn nhiều rồi”. Nói xong câu này
lại không biết nói gì nữa. Trong lòng cô cảm thấy nghi ngờ, nhưng cũng biết là
chỉ có thể giữ nghi ngờ này ở trong lòng. Điều nà