cò
mà, hơn nữa," Tích Vĩ nhún nhún vai."Trên thế giới không có phương pháp
ngừa thai nào đều chắc chắn 100% cả, huống chi thể chất của Nhứ
Tiệp không thích hợp uống thuốc tránh thai, cho nên."
"Tiểu Vĩ!" Nhứ Tiệp nũng nịu. "Cậu thật nhiều chuyện!"
Đường Tuấn Bác không vui hơi nhếch môi, tức giận bạn tốt không cẩn thận.
"Đừng nói nhiều như vậy, tóm lại, xem bác sĩ nói thế nào đã." Anh quay xe
chuyển hướng, tới bệnh viện tổng hợp Liên thị lớn nhất Đài Loan.
Cuối cùng, bác sĩ trẻ cũng đập tan hi vọng nhỏ nhoi của anh, Nhứ Tiệp thật
sự mang thai, thai nhi được bảy tuần! Đứa bé rất khỏe mạnh, nhưng cơ thể bà mẹ trẻ cần điều dưỡng, dinh dưỡng cũng bị đứa bé hấp thu sạch, xuất
hiện hiện tượng cơ thể bị suy nhược.
Nghe lời của bác sĩ xong, phản ứng của ba người khác nhau.
Nhứ Tiệp vui vẻ nói cảm ơn bác sĩ; Tích Vĩ kêu rên, nhưng vẫn mở to mắt
nhìn chằm chằm vùng bụng bằng phẳng của Nhứ Tiệp, không tin bên trong có một tiểu sinh mệnh đang trưởng thành; Đường Tuấn Bác vẫn như cũ mân
môi, không nói một câu nhìn Nhứ Tiệp.
Mặc dù anh rất vui mừng khi được làm cậu, nhưng mà, đối với sự sơ ý của bạn tốt anh vẫn cảm thấy
không vui, anh quyết định cho bạn tốt một chút giáo huấn. "Này, cuối cùng anh cũng tới." Vi nở nụ cười với Tư Luật. "Tôi chơi rất mệt, đổi người thôi."
Đôi mắt lạnh của Tư Luật làm người ta cảm thấy mình sẽ chết rét, nhìn người đàn ông chạy trối chết trong địa lao.
"Sao cô thay tôi “chiêu đãi” hắn?" Nhìn thấy bộ dạng người đàn ông rách rưới kia, anh không khỏi tò mò hỏi.
"Không có." Vi phản bác. "Tôi chỉ lấy đức báo oán, ông ta cắt tóc của Nhứ
Tiệp, tôi liền giúp ôn ta tạo hình đẹp trai một chút mà thôi, báo đáp
ông ta đã “chăm sóc” Nhứ Tiệp mà." Vi nghiến răng nói.
Cô rất tốt bụng là không cạo trọc đầu Diệp Thượng Lương, để cho ông ta bị người
nhạo báng, mà cô dùng phi đao, hưu hưu hưu, giúp ông ta cắt mái tóc "Quá dài" thành ngắn một chút, chỉ là cô không cẩn thận cắt ngắn quá, lộ ra
một mảng da đầu màu trắng mà thôi. Lúc này trên đầu Diệp Thượng Lương,
mới nhìn thì giống như một quả bóng đá, trắng đen trắng đen, nhưng lại
rất đẹp! So với đầu Beckham hoặc đầu Ronado, thì đây mới là đẹp!
"Còn có?" Tư Luật nheo lại mắt, nhìn một thân nhếch nhác của Diệp Thượng Lương.
Lúc này Diệp Thượng Lương đâu còn như lúc đối phó với Nhứ Tiệp? Ông ta như
một dạng với bọn chuột chạy đường (ví với một đàm xấu xa), vừa đáng
thương, vừa buồn cười, tựa vào góc tường phát run, liên tiếp cầu xin tha thứ.
"Haiz, bắt ông ta làm vật thí nghiệm cho tôi, anh cũng biết hiện tại tôi là quản lý ngành sinh hóa của Thiên Môn, tôi vừa mới nghĩ
tới liền muốn làm thí nghiệm để cho người toàn thân ông ta ngứa ngáy,
ngứa đến chết, liền lấy ông ta làm thí nghiệm! Đã nói ông ta không cần
gãi, ông ta còn gãi, tôi cũng không có biện pháp." Vi vô tội trợn mắt
nhìn Tư Luật.
"Hừ." Anh cười lạnh một tiếng. "Cô chiêu đãi với nhạc phụ tôi như vậy rất không tồi."
Vi lộ ra nụ cười thật tươi. "Còn cần phải nói, ông ta là “khách quý” của Thiên Môn đấy."
"Van cầu ngài, thả tôi đi, nhìn mặt mũi của Nhứ Tiệp. . . . . ." Lúc này,
Diệp Thượng Lương quỳ gối trước mặt Tư Luật, liều mạng cầu xin tha thứ.
"Haiz!" Vi khoa trương than thở, đau khổ mà che mắt lại. "Tại sao có người ngu
xuẩn như vậy?! Ngu đến mức tôi thật sự không biết nên nói cái gì, tôi
“chiêu đãi” như vậy rồi, vẫn không rõ bổn phận của mình, haiz haiz!" Vi
lắc đầu than thở.
Vừa nghe ông ta nói tới Nhứ Tiệp, trong mắt Tư Luật nhanh chóng thoáng qua hung dữ.
Không đề cập tới Nhứ Tiệp thì thôi, vừa nhắc tới, Diệp Thượng Lương nhất định phải chết.
"Vốn là tôi nghĩ, để Hồng Vi chiêu đãi ông như vậy cũng đủ rồi, nhìn mặt mũi của Nhứ Tiệp, ông dù sao cũng là cha đẻ của Nhứ Tiệp, tôi cũng không so đo nhiều với ông." Tư Luật nhẹ nhàng nói.
Diệp Thượng Lương vui mừng. "Cám ơn ngài! Cám ơn ngài. . . . . ."
"Chỉ là. . . . . ." Anh mặt trầm xuống. "Ông ngàn lần không nên, vạn lần
không nên, ở trước mặt tôi nhắc tới Nhứ Tiệp, ở trước mặt tôi nói “nhìn
mặt mũi của Nhứ Tiệp” như thế."
Vừa thấy anh đột nhiên hiện đầy
sát khí trên mặt căm hận nhìn ông, chân Diệp Thượng Lương không khỏi
nhũn ra, tè ra quần lui về sau, lui đến bên tường mà phát run.
"Tôi. . . . . Tôi sai rồi. . . . . ."
"Thời điểm ông đánh cô ấy, có nghĩ tới cô ấy là con gái ông hay không? Là con gái ruột thịt của ông! Cô ấy khóc lấy cầu xin ông đừng đánh cô ấy, ông
có dừng tay lại hay không? Có nghĩ tới nhìn cô ấy là con gái của ông mà
tha cho cô ấy hay không?" Mắt Tư Luật đỏ lên, bắp thịt toàn thân đều
căng lên.
"Tôi. . . . . . Thật xin lỗi, tôi không dám, cũng không dám nữa. . . . . ." Diệp Thượng Lương hối hận không dứt, nhưng đã quá
trễ rồi! Ông trơ mắt nhìn người đàn ông vốn là con rể của mình, một vị
Môn chủ khác của Thiên Môn, ông không khỏi run rẩy.
Tin đồn Thiếu chủ của Thiên Môn không có người nào có thể địch lại, hôm nay ông chọc
tới người đàn ông này, người đàn ông này. . . . . . Sẽ đối xử với ông
thế nào đây?
"Lúc ông dùng roi da quất cô ấy, có nghĩ tới lúc đó
cô ấy mới