Ring ring
Tính Kế Xem Mắt

Tính Kế Xem Mắt

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323835

Bình chọn: 10.00/10/383 lượt.

tình hình vẫn ổn chứ?”

Ngay sau khi điện thoại kết nối, Tống Tĩnh Ninh liền nhẹ giọng hỏi.

“ Vô cùng tốt.”

Căn bản là không có việc gì làm, thì có gì mà không tốt được chứ? Tống Ninh Ninh nghĩ thầm, lại hỏi.

“ Có chuyện gì không?”

“Không có gì, chỉ là Ninh Ninh…”

Tống Tĩnh Ninh tiếp tục nhẹ nhàng nói.

“Em phải nhớ kỹ làm việc gì cũng phải nhẫn nại, đừng động cái là cáu khỉnh, biết không?”

“Anh gọi điện thoại cho tôi là để nói những thứ vô nghĩa này sao?”

Cô tức giận nói.

“Những điều này không phải là vô nghĩa, mà là tính tình em…. Em cũng đừng quên là đã đáp ứng anh điều gì, đừng khiến cho có điều gì không may xảy ra. Mặc dù anh đã lấy được tiền, hiện tại thì công ty không có vấn đề gì, nhưng em thì không phải như thế, nếu như em không thể khống chế được tính tình của bản thân, có thể thật sự phải gả cho bài vị…”

“Con mẹ nó! Anh không cần phải rủa Đỗ Phù Lãng!”

“Anh đâu có rủa hắn? Đừng quên đây chính là những lời trước kia em đã từng nói.”

Tống Tĩnh Ninh ỉu xìu trả lời.

“Hiện tại em đi theo cậu ta, cũng không phải chịu nợ nần gì sao?”

Nghe thấy lời anh trai nói, Tống Ninh Ninh thẹn quá hóa giận.

“Tôi thật sự xui quẩy tám đời mới làm người một nhà với anh, không có việc gì lại tự nhiên đi đầu tư làm cái gì, bây giờ lại còn phải bán em gái, hại tôi hiện tại biến thành như vậy, lại còn dám gọi điện thoại tới làm loạn?”

“Đừng nói lời khó nghe như thế, không phải em cũng rất thích như thế sao? Đừng tưởng anh không biết em thích Đỗ Phù Lãng, nếu không em cũng không muốn ôm chuyện của hắn vào người. Mà nói đi nói lại, nếu như có thể thật sự bán em đi được, thật sự tôi cũng không biết là em hay là cậu ta phải chịu thiệt đây a.”

“Mẹ nó!”

Tống Ninh Ninh nổi giận mắng, đột nhiên đang ngồi trên ghế salon đứng lên.

“Tốt nhất anh nên giải thích rõ rang cho tôi anh có ý gì? Tôi mà lại kém cỏi như thế sao?”

“Không có, em rất khỏe. Trừ bỏ không biết trang điểm, nói chuyện có hơi thô lỗ một chút, đối với người khác thì không biết nhẫn nhịn thì còn lại là điểm tuyệt đối.”

“Tống Tĩnh Ninh, cái tên ẻo lả anh không muốn sống nữa sao?”

Cô tức giận đến nỗi muốn giậm mạnh chân mấy cái, nhưng do trên đôi chân đang đi đôi giàu cao gót khiến cho chân cô bị trẹo một cái.

“Đang chết! không có việc gì bắt tôi đi cái loại giày rách nát này làm cái gì?”

cô cúi người xuống cởi giày, ném sang một bên.

“ Tôi không K ( chắc là kill đấy bà con) anh một trận, tôi không phải là Tống Ninh Ninh! Mẹ nó, để cho tôi trở lại, tôi lập tức đập anh một trận.”

“ Em phải trở về đâu?”

Một giọng nói lạnh lùng chen vào.

“ Trở về đánh....Khụ! Khụ!”

Nhìn đến người đàn ông đột nhiên xuất hiện trước mặt, thiếu chút nữa Tống Ninh Ninh bị sặc nước miếng của chính mình.

Ánh mắt Đỗ Phù Lãng bình tĩnh nhìn cô.

“ Tai họa!”

Cô sững sờ bật thốt lên, đều là do cái tên anh trai ẻo lả kia của cô khiến cho cô quá mức tức giận mà quên đi sự hien diện của anh.

Anh cúi thấp người xuống, nhìn đôi giầy bị cô vừa mới quăng sang một bên kiểm tra một hồi.

“ Có thể đi vào chân không?”

Cô bĩu môi, di động đôi chân trần.

“ Ninh Ninh!”

Mặc dù anh không nâng cao âm lượng hơn, nhưng lời này nghe vào tai Tống Ninh Ninh như có một chút cảnh cáo.

Cô không tình nguyên ngồi trở lại vị trí của mình, nhưng chưa vội đi giầy vào chân.”

“ Cô ấy rất tốt.”

Đỗ Phù Lãng tiếp nhận điện thoại trong tay cô, nói chuyên với Tống Tĩnh Ninh ở đầu bên kia.

“ Trước kia anh gọi điện tới, thì cô cực kỳ thục nữ và cũng rất tao nhã.”

Ở một nơi khác, Tống Tĩnh Ninh nghe xong nhịn không được nham nhở cười lăn lộn.

“ Thật xin lỗi, chỉ là tôi quá lo lắng nó sẽ khiến cậu gặp phiền toái.”

“ Yên tâm đi, chắc chắn sẽ không cho cô áy có cơ hội làm như thế.”

Giọng nói của anh tràn đầy tự tin.

“ Nghe cậu nói như thế thì tôi yên tâm rồi.”

Tống Tĩnh Ninh lại cười to.

“ Xem ra, Ninh Ninh gặp được cậu lại giống như chuột gặp phải mèo rồi.”

“ Tôi không có hứng thú với mào, còn về phía Ninh Ninh....Chắc chắn cô ấy cũng không muốn anh so sáng cô ấy với chuột đâu.”

Đỗ Phù Lãng nhàn nhạt nói.

“ Nhân viên của tôi còn đang chờ tôi ở cuộc họp, cúp máy trước, khi nào có cơ hội nói chuyện sau.”

“ Khốn khiếp!”

Tống Ninh Ninh nhỏ giọng mắng, nhìn anh cúp điệ thoại.

“ Cái tên ẻo lả kia nói tôi là con chuột?”

“ Không có, em bình tĩnh một chút.”

Đỗ Phù Lãng nhìn cô cảm thấy buồn cười.

“ ĐI giày vào.”

“ Cao ---“

“ Không cao.”

Anh liếc sang nhìn cô một cái.

“ Em không thấy là bác sĩ Lý và bác sĩ Trần đang nhìn em sao?”

Đến lúc này Tống Ninh Ninh mới chú ý trong văn phòng nghiên cứu phát triển nhân viên, tất cả đều đang cố gắng nén cười nhìn cô.

“ Tên ẻo lả chết tiệt.”

Cô lẩm bẩm.

“ Anh ta lại đến làm loạn gì đó!”

“ Nếu như em có thể học được đức tính nhẫn nại, cho dù anh ta có nói gì đi chăng nữa, em cũng sẽ không cảm thấy tức giận nữa.”

“ Không phải nói hay như anh thì sẽ không tức giận.” Cô bĩu môi.

Tập đoàn Sinh Kỹ trên dưới đều là hiền tài, cô còn tưởng bản thân mình ở trong này sẽ không được hợp cho lắm. Nhưng trải qua mấy ngày ở chung, cô phát hiện mội người ở đây trong ng