pacman, rainbows, and roller s
Tính Kế Xem Mắt

Tính Kế Xem Mắt

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323801

Bình chọn: 10.00/10/380 lượt.

trận lên bờ xuống ruộng.

“Mặc dù công ty anh là nhà phân phối thuốc lớn nhất,” anh kiềm chế lửa giận đang bùng phát, ánh mắt sắc lạnh nhìn Lưu Kinh Lý, “Nhưng không phải là duy nhất, tôi sẽ khiến cho anh vì chuyện ngày hôm nay mà phải trả giá đắt. Hiểu Phong--”

“Vâng ạ.” Trợ lý Trình Hiểu Phong lập tức tiến lên.

“Cậu hãy đi xử lý một chút.”

Trình Hiểu Phong gật đầu.

Đỗ Phù Lãng rõ ràng hoàn toàn không lãng phí một chút thời gian nào, quay đầu lập tức đi về phía Tống Ninh Ninh biến mất mà rời đi.

“Phó tổng Đỗ, cậu đây là có ý gì?” Lập tức bị ném xuống, Lưu Kinh Lý có chút thở không ra hơi.

Vẻ mặt Trình Hiểu Phong chán ghét nhìn hắn, chậm rãi mở miệng. “Lưu Kinh Lý, xem ra nhiều năm hợp tác của chúng ta chỉ vì mối họa hôm nay anh gây ra mà phải chấm dứt rồi.”

Lưu Kinh Lý không dám tin há miệng, vẻ mặt kinh ngạc.

“Tối nhất anh nên cầu nguyện để cho phó tổng của chúng tôi đuổi kịp Tống tiểu thư kéo trở về đi, nếu không thì xem ra chuyện xấu anh làm vài năm nay, tôi nghĩ phó tổng của chúng tôi cũng không còn hứng thú thay anh giấu giếm nữa đâu.”

Thoáng chốc sắc mặt Lưu Kinh trở nên rất khó coi. “Cô gái đó không phải chỉ là một trợ lý nhỏ thôi sao?”

“Hiện tại thì có lẽ thế.” Khóe miệng Trình Hiểu Phong nhếch lên. “Nhưng sau này có thể sẽ là phu nhân phó tổng.”

Nghe được câu nói đó, sắc mặt Lưu Kinh Lý hoàn toàn tái mét rồi. Đời này hắn coi như xong rồi!

Editor: Chuongnhobe

Tống Ninh Ninh nhìn thang máy chậm rãi đi lên, cô ‘phi’ một tiếng, xoay người bước nhanh ra phía một tầng lầu.

“Ninh Ninh?” Thư kí Trần Nhân Chi kinh ngạc nhìn cô. “Cô chạy nhanh như vậy là muốn đi đâu?”

Tống Ninh Ninh không trả lời. Bởi vì cô đang tức đến phát điên, nếu như không ngay lập tức rời khỏi nơi này, thì cô không phải là đi giết chết tên háo sắc Lưu Kinh Lý thì cũng là đi đánh nhau với tên Đỗ Phù Lãng trong mắt chỉ có công việc mà không coi cô ra gì kia.

Trần Nhân Chi nhìn vẻ mặt xanh mét của Tống Ninh Ninh lúc rời đi, thì cảm thấy rất kỳ quái. Cô mới vừa rời khỏi phòng họp đi lấy tài liệu có vài phút, chẳng lẽ đã xảy ra chuyện gì?

Cô thẳng chân bước tới phía phòng họp thì lập tức nhìn thấy Đỗ Phù Lãng cũng lao ra tới nơi. “Phó tổng?”

“Cô có nhìn thấy Tống tiểu thư không?”

Cô thu hồi vẻ mặt tò mò, vội vàng nói: “Có! Cô ấy vừa chạy về phía cầu thang.”

Người phụ nữ này mà bắt đầu chịu kích thích gì thật là phiền toái! Đỗ Phù Lãng kéo lỏng cà- vạt, nói thầm, không có thêm một câu vô nghĩa nào khác cũng lập tức chạy theo hướng cô vừa đi qua.

Oa! Trần Nhân Chi nhìn chằm chằm bóng lưng kích động của sếp, mà hó hốc mồm, không nghĩ tới phó tổng trước giờ luôn có điệu bộ bình tĩnh mà cũng có lúc luống cuống như vậy.

Tống Ninh Ninh chân trần chạy một hồi mới phát hiện ra ở độ cao 32 tầng lầu, muốn bò đi xuống thì rất cần thiết phải có thể lực tốt.

Đi tới đi lui, cô càng ngày càng cảm thấy bản thân mình thở dốc càng mạnh, đang lúc cô thở dốc hơi đứt quãng, trong lòng mới cảm nhận được nguy cơ đang phát sinh.

“Đáng chết!” cô dừng bước lại, tay ôm ngực, dùng lực để thở, ý thức được bệnh khó thở của bản thân mình bắt đầu phát tác.

Lần trước cô phát bệnh khó thở, đã là chuyện của nhiều năm về trước, cô luôn luôn ý thức được bản thân mình không được làm những vận động kịch liệt, bởi vậy mà chỉ cần vừa có động tác không thích hợp nào đó cô liền lập tức dừng mọi hoạt động lại để nghỉ ngơi.

Những năm gần đây cô vẫn luôn nhớ rõ điều này, mà tại sao hôm nay cô đã bị Đỗ Phù Lãng làm cho tức giận đến độ quên mất điều này nữa không biết.

Sau một hồi chật vật, cô đột nhiên cảm giác được trước mặt tối sầm lại, vừa thở một hơi, vừa khẩn trương nắm chặt vịn tay cầu thang bắt đầu chống đỡ trụ chính mình, một tay thì mò tìm trong túi lọ thuốc.

Nhưng cô mới chỉ chạm đến lọ thuốc thì tay lại bắt đầu run rẩy, thế là lọ thuốc bị rơi xuống một đường theo độ uốn lượn của cầu thang xuống dưới.

Lúc này cô rất muốn lớn tiếng mắng chửi, nhưng bản thân cô một chút khí lực cũng không có.

Mà lúc này cô lại không nhìn thấy Đỗ Phù Lãng nữa, cô đã từng nói qua nếu như anh ta bị cô làm cho tức giận mà xảy ra chuyện vạn nhất không may gì, thì cô sẽ gả cho bài vị của anh ta, nhưng làm thế nào cô lại quên được phải khiến cho anh ta thề, nếu như tình huống đảo ngược lại, anh ta cũng phải cưới bài vị của cô rồi?

Cô bắt buộc bản thân mình phải duy trì bước chân, hướng về phía lọ thuốc bị rơi xuống, nhưng vừa mới động một chút, chân của cô bước hụt khiến cô đột nhiên hoảng hốt mà giẫm lên không, cả người rơi xuống dưới một đường thẳng tắp.

“Ninh Ninh!” Đỗ Phù Lãng vừa tới nơi thì bắt gặp cảnh này, hét lên một tiếng. Trong nháy mắt, nỗi lo sợ ngập tràn trong suy nghĩ và tâm tưởng của anh đồng thời là sự bất lực khiếp sợ bởi vì anh đã cố gắng dùng hết mọi sức lực lý trí và tinh thần để tiến tới, nhưng cũng chỉ có thể trơ mắt nhìn cô rơi xuống như cũ…

Nhìn cảnh tượng cô bị rơi xuống, anh có cảm giác như bị ai đó liên tục chà đạp đấm xéo trong lòng vậy.

Sắc mặt anh tái nhợt chạy tới bên cạnh cô, cẩn thận nâng cô dậy. “Ninh Ninh?”

“Tôi……” may mà cô bị