oài đều rất tốt, thậm chí còn có một số những nhân viên lão thành lại còn rất thích cái tính cách nghênh ngang của cô. Chỉ là, Đỗ Phù Lãng cũng không nghĩ như vậy.
Cô bất mãn nói: “ Mỗi lần tôi nói một vài diều làm anh khó chịu không phải là anh đều có thể mặt mày méo mó sao?”
Hai nhân viên nghiên cứu phát triển đứng sau Đỗ Phù Lãng cuối cùng cũng không thể nhịn được cười khúc khích.
Vẻ mặt anh bình tĩnh đưa lưng về phía hai người đánh vào vai.
“ Bác sĩ Lý, bác sĩ Trần, thật ngại quá tôi có một số chuyện muốn nói riêng với cô Tống.”
“ Vâng ạ.”
Hai vị bác sĩ thu thập tài liệu rất nhanh, vẻ buồn cười trên mặt vẫn không giảm bước ra khỏi văn phòng.
“ Tống Ninh Ninh!”
Hai tay anh ôm ngực, cúi đầu nhìn cô, không phải chỉ là xỏ đôi giầy vào chân thôi sao, sao cô lại có thể lề mề đến tận bây giờ vẫn chưa đi xong.
“ Làm sao?”
Cô không vui đáp lại.
Anh ngồi xuống trước mặt cô, cầm lấy giày, cẩn thận đi vào cho cô.
Nhìn động tác của anh, cô rất ngạc nhiên.
“ Anh biết em không thích cách ăn mặc như vậy.” Anh đi giày vào chân cho cô xong xuôi, bàn tay nhẹ nhàng xoa lên cẳng chân cô.
“ Nhưng em không thấy rằng cách ăn mặc như thế này của em rất đẹp sao?”
Điều này thật là không công bằng rồi. Cô nhịn không được bĩu môi - khi anh nhìn cô bằng cái loại ánh mắt này, lại còn nói với cô bằng thứ giọng nói dịu dàng như vậy, cô chỉ có thể buông dao đầu hàng.
“ Nếu anh cảm thấy như vậy là xinh đẹp....”
Động tác của cô không được tự nhiên, toàn bộ sự chú ý rơi trên đôi tay anh đang đặt trên bắp chân trần của cô.
“ Thật là xinh đẹp.”
Cô tỉ mỉ ngắn anh gần trong gang tấc, tầm mắt cô lại dời theo sự chuyển động của đôi tay anh quét qua một lượt, sau cùng dừng ở trên đôi môi của anh. Cô đột nhiên hơi nghiêng thân thể, nghiêng mặt chủ động hôn lên môi anh, đầu lưỡi bắt đầu mạnh dạn dò xét trong miệng anh.
Mà phản ứng của anh là lập tức ôm chặt lấy cô hơn để cho cô ngã vào lòng anh, gắt gao dán chặt lấy cơ thể anh....
Mấy phút đồng hồ sau, anh ngẩng đầu, nhìn đôi môi sưng đỏ của cô cùng với đôi mắt ngập tràn sương mù.
Cô nhìn anh nở nụ cười e thẹn, sau đó thì gục đầu vào ngực anh. Nhìn bộ dáng thẹn thùng của cô, trong mắt anh tràn ra ánh nhìn ấm áp, anh lại càng ôm chặt lấy cô, như muốn cô tiến vào sâu trong ngực mình.
Cô thầm nghĩ, nếu cô có khả năng hội họa, thì việc đầu tiên cô làm chính là vẽ anh.
Tống Ninh Ninh chống cằm, nhìn vẻ mặt nghiêm túc mà chăm chú của người đàn ông, ánh sáng dường như chỉ chiếu vào một mình anh như thế, khiến cô cảm thấy vô cùng vui thích.
Dường như cảm nhận được ánh mắt chăm chú của cô nhìn anh, Đỗ Phù Lãng ngẩng đầu lên nhìn về phía cô.
Cô nhìn anh mỉm cười. Mặc dù giữa hai người bọn họ còn bị ngăn cách bởi chiếc bàn hội nghị lớn, nhưng cô vẫn cảm nhận được ánh mắt nóng bỏng của anh nhìn cô, khiến cho trái tim trong lồng ngực của cô nảy lên rung động.
“Lưu Kinh Lý muốn uống nước sao?”
Cô đi theo Đỗ Phù Lãng đến phòng họp hội nghị thấy đại biểu đứng lên cô lập tức bước tới.
“Để tôi giúp.”
Mặc dù là trợ lý riêng, nhưng cô vẫn giống như lúc đi theo bên cạnh anh trai nhàn rỗi không có việc gì, cho nên không quản là việc lớn hay nhỏ trong công ty, chỉ cần cô có thể giúp được gì thì cô đều làm.
Dù sao chỉ cần không để cho Đỗ Phù Lãng nhìn thấy bất cứ cử chỉ hay lời nói thô tục gì thì còn lại tất cả đều không thành vấn đề.
Mấy ngày hôm trước cô còn thay một cô em trưởng bộ phận giáo huấn cô nàng nọ bị tên bạn trai không có nghề nghiệp nhiễu loạn, tại cửa lớn của công ty, cô hung hăng ném cái tên “tiểu bạch kiểm” qua vai. Hiện tại toàn bộ công ty từ trên xuống dưới đề coi cô là nữ anh hùng mà sùng bái --- trừ bỏ Đỗ Phù Lãng.
Từ quần áo cho đến sắc mặt anh đều đen lại cho cô xem, cô nghĩ đến nát cả óc cũng không biết cô đã làm điều gì khiến cho anh phải khó chịu như vậy, rõ ràng cô làm những chuyện tốt, mà lại còn là thay anh giải quyết tranh cãi của nhân viên nữa nha!
“Được.” Lưu Kinh Lý nói. “Làm phiền cô.”
Tống Ninh Ninh mỉm cười lễ độ. Trong vòng mấy ngày tập huấn gần đây, cô có cảm giác bản thân mình như vậy rất có khí chất, lại nói cô em gái Tống Thanh Thanh vui buồn không bao giờ lộ trên mặt kia sẽ mãi mãi cũng chỉ có thể đứng một bên xem người bắt trộm mà thôi, nói cô chỉ có thể tự mình cảm giác được bản thân tốt bụng, nhưng nội tâm cô vẫn luôn chỉ muốn làm một Tống Ninh Ninh, đời này thấy cứu được nhất định ra tay cứu giúp.
Vậy mà nói cô không cứu? Tống Ninh Ninh không phục miệng tru lên, thực sự là nên để cho Thanh Thanh đến mà nhìn xem bộ dáng khéo léo hiện tại của cô.
Cô tao nhã rót chén nước, xoay người đưa cho Lưu Kinh Lý.
“Cảm ơn.” Lưu Kinh Lý nhận chén nước, ngay lúc xoay người còn tiện tay vỗ vào mông cô mấy cái.
Cả người Tống Ninh Ninh chấn động, lập tức ngẩng đầu trừng mắt nhìn cái tên vô lại còn dám vỗ mông cô?
“Hôm nào sẽ mời cô ăn cơm.” Lưu Kinh Lý gian tà nhìn cô đang trừng mắt nhìn mình.
Con mẹ nó! Cảm giác tức giận đã nhấn chìm tất cả mọi giác quan của cô.
“Ai muốn cùng cái tên vô lại anh ăn cơm!”
“Cái gì?” Lưu Kinh Lý giận tái mặt. “Chú ý thái