chính sự hay phê tấu sớ, đọc sách cũng ngồi im như thế cả mấy canh giờ, ngay ngắn nghiêm chỉnh như một, không hề sai lệch. Theo tầm mắt, tiểu thái giám vén mành lên, bóng dáng xanh xanh của nàng biến mất, không thấy đâu nữa.
Lương Cửu Công làm việc đương nhiên chu đáo, ngày hôm sau truyền chỉ về đến cung liền giúp Lâm Lang thu dọn đồ đạc chuyển vào phía tây lục cung. Cung nữ thái giám của cung Càn Thanh đều chúc mừng nàng, Họa Châu cười tươi như hoa nói: "Hôm qua Vạn tuế gia tức giận như vậy, không ngờ hôm nay có chỉ truyền xuống." Rồi lại luôn miệng chúc mừng. Lâm Lang trên mặt thì cười cười, chỉ là trong lòng thì vẫn luôn bất an, ánh mắt nhìn vào những cung nữ, thái giám đang giúp mình thu dọn đồ đạc.
Đúng lúc này thì nghe một tiếng vỗ tay nho nhỏ từ xa, là báo hiệu ngự giá đã hồi cung Càn Thanh. Cung nữ thái giám đang giờ làm vội vàng tản đi, Họa Châu cũng đang làm nên lập tức chạy đi. Nhất thời chỉ còn Lương Cửu Công cùng hai tên tiểu thái giám. Lâm Lang thấy thu dọn đã gần xong, liền kiểm tra lại lần cuối cùng. Hai tên thái giám ôm các rương hòm rồi chăn đệm, theo Lâm Lang đi ra từ cửa nhỏ góc phía tây.
Ra khỏi cửa liền nghe loáng thoáng tiếng hô hào của thái giám Kính Sự phòng vọng tới: "Uống......... Uống!" Nhìn theo bờ tường dài đẳng đẵng của cung cấm, xa xa có chiếc kiệu vàng của hoàng đế nằm giữa đoàn người tiền hô hậu ủng, tất cả đang đi vào cửa thùy hoa. Nàng đã nhận chỉ hôm nay không cần gặp hắn tạ ơn nên bây giờ cũng chỉ ngóng nhìn ngự giá từ xa. Nàng thở dài một cái. Hai tên thái giám đã đi trước vài trượng rồi đứng đợi ở đó, nàng quay đầu, cúi mặt rồi lặng lẽ bước nhanh hơn.
Vào tháng giêng, chính sự không nhiều, chỉ có việc dùng binh ở đất Thục là quan trọng, Hoàng đế xem xong tấu sớ của Triệu Lương Đống... Tấu bẩm lên kế sách bố trí quân binh dài dằng dặc cả vạn chữ. Cúi đầu đã lâu, hắn hơi hơi khó chịu, thuận miệng gọi: "Lâm Lang."
Lại là Phương Cảnh trả lời: "Vạn tuế gia cần gì ạ?"
Hắn ngẩn người, một lúc mới đáp: "Dâng tách trà đặc lên."
Phương Cảnh đáp vâng rồi đi. Ánh mắt hắn vô tình nhìn xuống, dưới đai lưng màu vàng có thắt một chiếc túi nhỏ màu đen, chính là chiếc túi Lâm Lang làm ngày đó. Từng sợi chỉ dày đặc, đến cả ngàn sợi, cùng tết lại. Bốn bề yên tĩnh, trong noãn các dường như vấn vương một hương thơm quen thuộc. Hắn bỗng thấy bực bội, liền cởi túi ra, giơ cho Lương Cửu Công: "Thưởng cho ngươi."
Lương Cửu Công vô cùng lo sợ: "Tạ Vạn tuế gia ban thưởng, nô tài không có công không dám nhận."
Trong lòng hoàng đế đã không còn kiên nhẫn, hắn ném về hướng lồng ngực Lương Cửu Công. Lương Cửu Công vội vàng chạy đến đỡ lấy. Hoàng đế nói: "Không khí trong noãn các không tốt, gọi người đốt hương một hồi đi. Khởi giá, trẫm đi thăm Đồng quý phi."
Đồng quý phi lại ngã bệnh, vì lo liệu đủ loại việc vặt vãnh cho lễ mừng năm mới nên không chú ý tới việc nghỉ ngơi điều dưỡng. Gắng gượng qua Tết Nguyên Tiêu thì không cố được nữa. Chuyện lục cung chỉ còn cách giao cho An tần và Đức tần. Vị Đức tần kia là chủ nhân nhàn hạ nhất. Trong hậu cung có quá nửa việc do An tần xử lý.
Hôm nay An tần cùng Đức tần đang ở Thừa Càn cung nghe tổng quản bẩm báo, nói xong chuyện chính, An tần gọi cung nữ: "Đem lá trà mà Vinh chủ nhân tặng lên đây, mời Đức chủ nhân thử một chút." Đức tần cười nói: "Trà và điểm tâm ở chỗ tỷ tỷ thật tinh tế." An tần nói:"Mấy thứ này đều là do Đồng quý phi sai người mang tới, tỷ đặc biệt để cho muội muội nếm thử đấy."
Đúng lúc mọi người đang nhấp ngụm trà rồi thử điểm tâm, nói dăm ba câu về lục cung thì Đức tần chợt nhớ đến một chuyện: "Hôm qua muội đi thỉnh an thái hậu, tình cờ gặp một người, nghe nói là mới được sắc phong, không biết vì sao mà chọc giận đến thái hậu, người phạt nàng ta quỳ ở dưới nền hành lang. Đang tháng giêng, tiết tời lạnh giá, trên đầu còn có gió bắc thổi, đến lúc muội thỉnh an xong đi ra, vẫn thấy nàng quỳ ở đó."
An tần không khỏi khinh thường: "Còn có thể là ai chứ! Chính là đứa tên Lâm Lang làm loạn đến trời long đất lở kia kìa. Vạn tuế gia vì nó mà tức giận bừng bừng, nghe nói đến thẻ tên cũng quăng hết xuống đất. Đến giờ may mà đã bỏ được rồi."
Đức tần nghe không hiểu gì, nàng nói: "Muội không hiểu, nếu đã cho nàng chức vị, tại sao lại là đã bỏ rồi?"
An tần nghĩ đến lại thấy vui vẻ hẳn, cười hả hê: "Sắc phong rồi đấy, nhưng mấy ngày gần đây cũng không lật thẻ tên nó lần nào, còn không phải là lờ đi rồi hay sao?" Lại nói tiếp: "Cũng chỉ trách nó hồ đồ ngay từ đầu, thái hậu nhìn nó không vừa mắt, cũng không thích gì nó."
Đức tần than thở: "Nghe cũng thật đáng thương."
"Muội muội tính tình mềm yếu nên mới thấy người ta đáng thương. Bảo ta nói ấy à, nó như thế là đáng đời, trước kia làm đủ kiểu mê hoặc người ta, bây giờ như vậy là con may đấy." Đức tần là người nhân hậu, nghe An tần nói những lời cay nghiệt như vậy, trong lòng không ủng hộ lắm nên lại chuyển sang vài câu tán gẫu về chuyện khác. Lại ngồi một lúc lâu mới đứng dậy đi về hướng cung của mình.
An tần tiễn nàng đi khỏi, quay về nói với cung nữ bên người: "Đúng là một người thật t