Polly po-cket
Thừa Nhận Đi, Cậu Yêu Tôi, Phải Ko?

Thừa Nhận Đi, Cậu Yêu Tôi, Phải Ko?

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328591

Bình chọn: 8.5.00/10/859 lượt.

g đấy

là ngôi nhà của tôi và cậu ấy trong tương lai...

Những lúc như thế, ko hiểu sao, tôi ngây ngốc bật cười và thầm

nghĩ "Cậu lớn thêm tí nữa sẽ xứng là vợ tôi hơn!". Nghĩ thì

thật buồn cười, nhưng tôi tình nguyện ghi nhớ những ngày tháng

ấy hàng trăm...hàng vạn lần.

Có một Junizu tinh quái ở bên, tôi làm quen được rất nhiều 'ngoại lệ'

trong thế giới của cậu ấy, trong đó có Kei-cậu em song sinh ko hề giống

cậu ấy một tẹo nào, đã thế còn vô cùng sỗ sàng.

Chúng tôi cùng nhau chơi đùa, làm những trò ngớ ngẩn nhất mà trí não 6

tuổi có thể nghĩ ra. Để rồi, khi tôi phát hiện thế giới của mình ko thể

thiếu Junizu đáng yêu ấy, thì 'bữa tiệc lại nhanh chóng tàn đi'.

Junizu bảo, cậu ấy sắp phải trở về Newyork học tập, tôi thực sự rất

giận, bởi lẽ, cậu ấy thích Newyork hơn Haoai nắng gió này nhiều, sâu xa

hơn là thích những người khác hơn thích tôi.

Sau nhiều ngày 'bế quan suy nghĩ', tôi quyết định, cậu ấy có thể đi, có

thể rời xa tôi, nếu muốn nhưng phải để lại cho tôi một thứ gọi là quà

đáp lễ những ngày tháng ăn ko, ngủ ko, nằm ko, uống ko ở nhà tôi mới

được.

Tôi cần quyền được tự do khống chế cuộc đời của cậu ấy. Tuy hơi tà ác,

nhưng, ai bảo, người bước vào cuộc sống của tôi trước là cậu ấy. Do cậu

ấy tự làm, nên nhất định phải tự lấy thân gánh chịu.

Nghĩ vậy, tôi nhanh chóng thảo sẵn một âm mưu 'tẩy đi sự trong trắng mặc dù đã có chút hoen ố vì những suy nghĩ lệch lạc' của cậu ấy, đưa mặt

mốc chưng cầu sự giúp đỡ của anh em 'ngoại lệ' trong vùng, trừ Kei vì có quan hệ máu mủ với 'đương sự'.

Một ngày nọ, theo kế hoạch bàn bạc, chúng bạn tôi 'cải tà quy chính'

theo sự xúi giục của ai đó là tôi hô hoán nhau tổ chức trò chơi "cô dâu

chú rể".

Đúng như dự đoán thần sâu của tôi, Junizu trúng kế. Đám bạn tôi nhanh

chóng đưa hộp thăm cho Junizu bóc thăm chớp mắt giả vờ đánh rơi hộp thăm xuống cóng thoát nước thủ tiêu với lí do chính đáng "Junizu bóc trúng

cô dâu rồi thì những người khác trong vai quần chúng", nhưng thực tình

mà nói, trong hộp thăm ấy, có 5 thăm thì hết 5 thăm phân vai cô dâu, chủ yếu để Junizu bóc cái nào cũng là cô dâu.

Ban đầu thương thảo hội nghị ngầm, nghe rằng Junizu là cô dâu, bọn 'lang sói' chiến hữu của tôi thích thú ghê rợn. Dẫu tính cách cậu ấy hơi quái dị, nhưng cậu ấy gì gì cũng được coi là hoa khôi của đảo, phần đa mọi

người đều thích vào vai chú rể của 1 cô dâu như vậy. Tất nhiên, tôi ko

ngốc đến mức làm ông mối cho người khác, ngay lập tức ra sức phát động

tư tưởng riêng cho từng chiến hữu, cố thuyết phục họ từ bỏ:

-Jack, ko phải cậu bảo mẹ cậu ko thích cậu lấy sư tử Hà Đông à? Tuy là

chơi, nhưng dù gì, Junizu cũng là cháu chắt chút chít, là mầm non điển

hình của 'sư tư Hà Đông' tương lai, cậu nghĩ mẹ cậu sẽ nở nụ cười chúc

phúc cho cậu sao? E có khi còn cho cậu vài chổi lông gà nữa cơ.

-Steven, nghe nói cậu ước mơ muốn trở thành cha sứ phải ko? Nếu đã thế,

cậu phải rũ bỏ đi thú tính trong người chứ! Dính vào sắc tửu sẽ ko thể

trở thành nhà truyền đạo thanh thuần, một lòng với chúa được đâu. Để

người khác nghe theo lời cậu, trước tiên cậu phải cho họ thấy cậu xứng

đáng trở thành một cha xứ đã.

...Tóm lại, ngày hôm đó, chủ rể là tôi.

'Lễ cưới' nhỏ của tôi được tổ chức trong nhà thờ chính của đảo.

Trước sự chứng kiến của đông đảo bạn bè, tôi ko ngần ngại tước đi nụ hôn đầu của Junizu.

Ko biết cậu ấy có quý trọng nó hay ko, nhưng với tôi, đó cách đánh dấu

lãnh thổ hay nhất mà tôi biết. Tôi muốn cho mọi người biết rằng, cậu ấy

là của tôi.

Luật pháp Hoa Kỳ rất lỏng lẻo, ko quy định cấm trẻ con kết hôn vì tình

trạng già hoá và thiếu hụt dân số đang làm chính phủ Hoa Kỳ ôm đầu

khuyến khích nhân dân nhất mực phải ngày đêm cần mẫn sản sinh thế hệ

mới. Vì thế, đánh nhanh thắng nhanh, tôi dụ dỗ Junizu điền ngay giấy

đăng kí kết hôn. Bác tôi là chủ tịch cục xã hội ở đây nên kiếm giấy đăng kí dễ như ăn bánh, lấy con giấu thông qua rồi nộp lên trên càng dễ hơn.

Mọi thứ hoàn thành chỉ trong 1 ngày ngắn ngủi. Junizu đã là vợ của tôi dù rằng cậu ấy ko biết gì.

Ko sao, nhất định, sau khi đoạt lại những thứ đáng nhẽ phải là của mình, có đủ khả năng bảo vệ cậu ấy, tôi sẽ chính thức ra mắt mọi người nhà

vợ.

***

Thấm thoát, gần 10 năm trôi qua, những gì tôi quyết tâm trong quá khứ

đều đã đạt được, chỉ là, có những thứ thực sự nằm ngoài tầm khống chế

của tôi, mà điên đầu hơn những thứ ấy lại liên quan đến Junizu.

Junizu lớn lên, biết yêu và cũng biết đến cái đắng trong tình yêu. Nực

cười nhất, người khiến cậu ấy phải cam lòng nếm trải những điều đó lại

là ông cậu cùng tuổi đáng ghét của tôi.

Tôi ko giận cậu ấy đã phản bội lời hứa, tôi chỉ giận bản thân mình quá

chậm chạp. Nhiều năm như vậy, cậu ấy quên tôi là lẽ thường tình.

Nhưng, bảo tôi vì thế mà từ bỏ mục tiêu một thì thật quá xem thường tôi rồi.

Tôi đã nói, thế giới tôi ko thể thiếu Junizu dễ thương ấy, thì tôi nhất

định sẽ ko để nó thiếu, tôi phải lấy những gì thuộc về tôi.

Tôi đến gặp 'cha vợ'. Công nhận ông ấy rất nguy hiểm, tính khí thất

thường, khí chất đáng sợ đến mức khiến ng