nhưng hiện tại nói như vậy, ít nhất, cho dù muốn trả thù cũng không phải lão phu nhân.
“Ngươi…” Hách Liên Dung giật mình, cũng không dám nghĩ tiếp thứ suy nghĩ vừa
xuất hiện trong đầu, sự nguy hiểm từng trải qua lại trỗi dậy, không tự
chủ được lui về phía sau.
“Xem ra nàng thực đã biết.” Vệ Vô Hạ
vừa lòng cười cười, “Như vậy tốt rồi, nếu không ta vẫn không biết mở
miệng nói với nàng thế nào, nàng đối với ta làm như không thấy, khiến ta rất khó chịu.”
“Như vậy… ngươi lúc trước nói tới Yên nhi, là cố ý khiến chúng ta hiểu lầm ngươi có ác ý với muội ấy sao?” Hách Liên Dung
thẳng lưng, không cho bản thân thể hiện ra sự sợ hãi khi rơi vào bẫy.
Vệ Vô Hạ rũ mắt xuống, ra vẻ cam chịu, “Ta nếu không bỏ qua một tú nữ như
nàng, liền sẽ tự rước lấy phiền toái, Hoàng thượng tỷ phu kia của ta vẫn rất thích mỹ nhân.”
“Đây cũng là điều ngươi tính toán sao?” Hách Liên Dung nhụt chí cười khẽ một tiếng, “Quả nhiên a, đúng là ngươi,
chuyện không có mục đích thì sẽ không bao giờ làm.”
Vệ Vô Hạ thật sự hỏi lại, “Chuyện không có mục đích… sao phải làm?”
Hách Liên Dung nhún nhún vai, “Ai biết, có lẽ vì sẽ có kinh hỉ đâu?”
Nhắc tới kinh hỉ, sắc mặt Vệ Vô Hạ rõ ràng kém đi, khẽ ngậm môi, cho đến khi lại bước từng bước, “Nếu ta cũng có thể khiến nàng kinh hỉ đâu?”
Khoảng cách giữa bọn họ lúc này có chút nguy hiểm, Hách Liên Dung vội vã lui
về phía sau, Vệ Vô Hạ cũng không đuổi theo, đứng trong phạm vi an toàn,
“Sự việc kia… thật sự đã lần đầu tiên khiến ta cảm thấy hối hận.”
“Ta thật cao hứng vì ngươi còn có chút nhân tính.” Hách Liên Dung không dám thả lỏng, thân mình căng cứng.
“Cho nên ta đổi ý, ta sẽ đem toàn bộ Vị Tất Tri trả lại cho Vị gia, tất cả đều vì nàng.”
Rõ ràng là một tin tốt, lọt vào tai Hách Liên Dung lại xa xôi không chút đáng tin, “Ngươi… muốn cái gì?”
“Không phải, nàng nên hỏi ta là, ta muốn cho nàng cái gì.”
“Ta không muốn có được bất kỳ thứ gì từ ngươi.” Hách Liên Dung chỉ cảm thấy hoảng hốt, “Ta muốn rời đi.”
“Có thể.” Vệ Vô Hạ thong thả bước đến, trước khi Hách Liên Dung lui lại,
nắm lấy tay nàng, “Nàng muốn đi đâu, ta sẽ cùng nàng đi.”
Hách
Liên Dung giãy dụa mãi, rồi đành buông tha cho loại hành động vô ích
này, cố gắng khiến bản thân tỉnh táo, “Ngươi rốt cuộc sao lại không bình thường như vậy? Có phải hay không mọi thứ Vị gia có được ngươi đều phải cướp đi? Ngươi lấy danh nghĩa báo thù làm những chuyện này, chính ngươi lại chiếm được gì?”
Vệ Vô Hạ lại lắc đầu, “Khi nào thì báo thù, khi nào thì bù đắp, ta phân biệt rất rõ ràng.”
“Bù đắp?” Hách Liên Dung bật cười, “Ai muốn?”
“Nàng không muốn, nhưng không có nghĩa ta không thể cho.” Vệ Vô Hạ ôn nhuận
cười, “Chuyện Vệ Vô Hạ ta muốn làm, chưa từng không làm được. Ta có thể
ép nàng, lão phu nhân, Vị Tất Tri, thậm chí là Vị Thiếu Quân, bọn họ đều bị ta khống chế trong tay… nhưng ta không muốn làm như vậy, ta muốn
nàng cam tâm tình nguyện, nhận sự bù đắp của ta, quen với sự hiện diện
của ta bên cạnh nàng.” Hách Liên Dung thoát
khỏi sự khống chế của Vệ Vô Hạ, hắn vẫn không đuổi theo, nhưng vẫn luôn
đứng ở sau nàng, khiến cho cuộc sống của ngày không yên ổn.
Hách
Liên Dung vẫn dọn khỏi Thể Thuận trai, nàng không muốn để lão phu nhân
thấy điều gì bất thường… thường xuyên đặt hoa tươi đầy viện, mấy chú cún con vừa sinh không lâu, hưng trí bừng bừng kéo nàng đi thả diều, còn có một vài động tác thân thiết không để người ta từ chối… hắn đều cho
nàng, ngoại trừ tự do.
Phạm vi hoạt động của nàng đều bị giới hạn trong Vị phủ, xuất nhập đều có hai nha hoàn đi theo, không cho phép ra
khỏi phủ, không cho phép bắt chuyện cùng hạ nhân, nàng bị giam lỏng, xem ra chắc là như vậy đi.
Hách Liên Dung thường nghĩ, Vệ Vô Hạ rốt
cuộc vì sao lại làm như vậy? Bởi vì mình mất đi đứa nhỏ nên áy náy? Áy
náy đến mức muốn cho một nữ nhân đã có chồng như nàng tái giá cho hắn?
Này bất luận như thế nào cũng không phải là ý tưởng của một người bình
thường.
Có thể Vệ Vô Hạ căn bản không phải là một người bình thường.
“Nói với Vệ Vô Hạ, bà nội mỗi đầu tháng đều phải đến miếu Quan Âm, chúng ta phải ra ngoài.”
Hách Liên Dung thật vất vả chờ đến ngày này, có thể lấy cớ ra khỏi phủ.
Nàng lo sợ chờ đợi câu trả lời của Vệ Vô Hạ, trong lòng tràn đầy bất an, cho đến khi nghe được hai chữ “đồng ý”, thiếu chút nữa reo gò thành tiếng.
Cõ lẽ nàng hơn nửa tháng nay đều có lệ dịu ngoan khiến Vệ Vô Hạ buông lỏng cảnh giác, nàng nhất định phải nắm chắc cơ hội khó có được này, có thể
mang theo lão phu nhân chạy trốn là tốt nhất, nếu không cũng phải nghĩ
biện pháp báo cho Vị Thiếu Quân tới cứu mình, trước tiên rời đi thành
Vân Trữ. Cái gì Vị Tất Tri, để nó sụp đổ đi! Cái gì tâm huyết tổ tiên,
cũng không thể quan trọng bằng chuyện tương lai được!
Hách Liên
Dung thật cẩn thận viết hơn mười tờ giấy nhỏ, đó là thư cầu cứu của nàng với Vị Thiếu Quân, chỉ cần có cơ hội gửi chúng đi hoặc ra bên ngoài,
người nhặt được chúng nó tự nhiên sẽ từ những gì viết trong giấy biết
được nơi mà chúng nên đến.
Đem giấu giấy trong tay áo, gài bên
hông, tất cả những nơi có th