Thiếu Phu Bất Lương

Thiếu Phu Bất Lương

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3215252

Bình chọn: 7.00/10/1525 lượt.

òng

người, hết thảy đều chỉ là sự cam nguyện của nàng, đối với nàng, Vị

Thiếu Quân nghĩ thế nào, nàng hiện tại không dám xác định.

Lo lắng, bất an, khẩn trương lại mạnh mẽ

trấn định, Hách Liên Dung có tâm tình như vậy ngày mà mỗi năm Ngưu Lang

Chức Nữ chỉ một lần gặp gỡ này.

Hách Liên Dung đã buông tha cho ý tưởng

hôm nay Vị Thiếu Quân sẽ trở về, tuy rằng nói như vậy, đáy lòng vẫn có

chút xôn xao, bởi vì nàng từng nghĩ vô số lần, Vị Thiếu Quân cố tình đem hành trình kéo dài tới tận hôm nay, đặc biệt chọn ngày ôm nay trở về,

có lẽ còn có kinh hỉ ngoài ý muốn.

Đáng tiếc.

Nàng mới biết nguyên lai nàng vẫn là một

kẻ theo chủ nghĩa may mắn, không phải chuyện xảy ra trước mắt, sẽ cứ

luôn cho mình một chút hy vọng như vậy.

“Nhị tẩu không bằng chúng ta đi chơi một chút?”

Nghe được lời mời của Vị Thiếu Dương,

nhìn nhìn lại cách ăn mặc tỉ mỉ của Nghiêm Yên, Hách Liên Dung vội không ngừng lắc đầu, cũng chớp mắt ý bảo Vị Đông Tuyết đang theo phía sau

thức thời một chút, đừng làm cái bóng đèn.

Vị Đông Tuyết tất nhiên hiểu được dụng ý

của Hách Liên Dung, bước lại nhỏ giọng nói: “Muội phải cùng tam nương ra ngoài, đêm nay sẽ có phố hoa đăng, muộn chút còn có thể phóng pháo hoa, nhị tẩu cũng cùng đi nhé?”

Hách Liên Dung lắc đầu, không tự giác bước về hướng Thính Vũ hiên, “Muội đi đi, tẩu…”

Ánh mắt Vị Đông Tuyết theo sau Hách Liên

Dung nhìn lướt qua, một chút thất ý vương lại trên mi gian nàng, Hách

Liên Dung cười khẽ đẩy nàng, “Đi đi thôi, tẩu vì quản lý nhà mà có chút

mệt, hôm nay các muội không ở, vừa lúc có thể nhàn hạ nghỉ ngơi.”

Vị Đông Tuyết bất đắc dĩ gật đầu, đi theo đám người Dương thị ra ngoài, Vị Thiếu Dương do dự một chút, lời muốn

nói rốt cuộc cũng không nói ra được, mang theo Nghiêm Yên, đi ra khỏi

cửa.

Hôm nay là đêm thất tịch a! Aiz… Hách

Liên Dung hít một hơi, một mình ngồi ở trong Thính Vũ hiên, khẽ nâng đầu nhìn lên không trung, không thể nói rõ là đang ngẩn người hay đang ngắm sao, chắc là ngẩn người đi, bởi nàng ngồi lâu như vậy, cũng không phất

hiện khoảng không phía trên đầu mình đã bị mây đen che phủ, giấu đi thật nhiều sao trời.

Việc của Vị Thiếu Quân đã làm đến mức nào rồi? Hắn đã trên đường trở về chưa? Đi đến đâu rồi? Hắn vẫn còn đang

tức giận mình sao? Còn đang trách nàng không chuyên tâm, không quan tâm

đến chuyện tình cảm của bọn họ sao? Hay là là… Mộ Dung Phiêu Phiêu? Là

nàng sao? Nàng có được sự sáng sủa nhiệt tình mà mình không có, đối với

một chuyện làm đó cũng luôn khiến người ta có thể thấy rõ lòng nàng. Có

lẽ đây mới là điều Vị Thiếu Quân mong muốn, một nữ nhân trong sáng, chắc chắn.

Chính là… nàng cũng đâu muốn đem hắn giao ra. Một chút cũng không muốn đâu.

Hách Liên Dung không biết đã bao nhiêu

lần muốn phá vỡ cục diện hiện tại, cũng không chỉ một lần ở trong đầu

tập luyện xem khi nhìn thấy hắn sẽ nói gì, muốn làm gì. Nghĩ muốn thành

thành thật thật nói cho hắn biết, trong khoảng thời gian không có hắn

này, nàng muộn phiền biết bao, nhớ hắn biết bao, nhất định phải khiến

hắn thực sự cảm nhận được bản thân mới tốt.

Nhưng mà hắn không trở về. Hết thảy đều tan thành bọt nước.

Thở thật dài một tiếng, Hách Liên Dung cúi đầu. “Thiếu Quân…”

Thì thào gọi cái tên mà nàng đã khắc thật sau, vốn là vô thức mà sa vào, lại thình lình nghe thấy phía sau cách

đó không xa có người lên tiếng. “Ừ.”

Một âm tiết ngắn ngủi, nhưng lại khiến

Hách Liên Dung kinh hỉ vạn phần, lại không dám quay đầu lại, sợ rằng

quay đầu lại sẽ phát hiện đó chẳng quá là bởi vì bản thân quá mức tưởng

niệm mà sinh ra ảo giác mà thôi.

“Thiếu Quân?” Không xác định gọi lại một

tiếng, phía sau lại không có âm thanh đáp lại, lòng Hách Liên Dung trầm

xuống, thất vọng không ngôn từ nào có thể biểu đạt, chậm rãi quay đầu

lại, trái tim lại ngay khi nhìn thấy thân ảnh kia đập loạn nhịp.

“Ta quấy rầy nàng?” Vị Thiếu Quân đứng trong chỗ tối, nhìn không rõ vẻ mặt, trong thanh âm mang theo chút run rẩy.

Hách Liên Dung giật mình, “Chàng về lâu chưa?”

“Được một lúc…” Vị Thiếu Quân dừng một chút, dường như không không biết nên nói thế nào, “Mấy ngày nay, nàng tốt chứ?”

Câu hỏi khách sáo mà mới lạ dập tắt phân

nửa vui sướng của Hách Liên Dung, một vài câu chữ mắc nghẹn lại trong cổ họng, nhìn hắn, hốc mắt bất giác nóng lên, lúc trước đã suy nghĩ lí do

thoái thác tốt lắm, đến lúc thực hiện lại bị ném ra sau đầu, một loại

tâm tình chua sót không ngừng xuất hiện trong lòng, không ngừng xoay

chuyển.

“Liên Dung?” Vị Thiếu Quân sợ run, “Sao vậy?”

Hách Liên Dung đứng ở nơi đó, không hề cử động, không trả lời, chỉ nhìn hắn, trong mắt hơi nước lại càng tích

càng nhiều, lây dính tới lông mi phía trên, nhẹ nhàng chớp mắt, liền có

một giọt nước mắt rơi xuống, lại nháy mắt, lại một giọt.

Hách Liên Dung từ trước đến nay luôn keo

kiệt lộ ra sự yếu đuối của nàng trước Vị Thiếu Quân, những giọt nước mắt hiện tại thực khiến Vị Thiếu Quân luống cuống chân tay, vội vàng chạy

lại đây, “Rốt cuộc sao lại khóc a….”

Có được một câu quan tâm của hắn, tưởng

niệm cùng ủy khuất mấy ngày này đều nhất l


XtGem Forum catalog