ế bào của
bản thân đều đang đau đớn, áp sát khuôn mặt mình vào mặt cô, ôn nhu an ủi:
"Ngoan nào, đều đã qua rồi."
Anh nhẹ nhàng an ủi,
thật vất vả Lâm Yến Vũ mới khắc chế được cảm xúc để tiếp tục kể, nói cho anh
biết, cô đã trải qua hàng chục cuộc giải phẫu lớn nhỏ trong bốn năm, mới có thể
khôi phục lại trạng thái cơ thể như hiện giờ, chân trái của cô sau tai nạn đó
bị gãy xương, Lâm Lệ Sinh tìm toàn bộ bác sĩ khoa chỉnh hình giỏi nhất để làm
giải phẫu cho cô, cô mới có khả năng đứng lên lần nữa. Mặc dù tình trạng xương
hồi phục rất tốt, nhưng cô vĩnh viễn không có cơ hội đứng trên sân khấu nữa.
"Chú Lâm đưa em
sang Mỹ về sau mới nói cho em biết, vì để cho em quên đi những chuyện đáng sợ
kia, chú ấy đã thay đổi cho em một thân phận khác. Khi đó tình trạng thể chất
của em rất kém, trạng thái tinh thần cũng không tốt, phải tư vấn tâm lý suốt
nửa năm, nhưng vẫn không hiệu quả, chú ấy đưa em đến nông thôn điều dưỡng, tinh
thần của em mới dần dần khá hơn."
Đã từng chịu đựng qua
đau khổ, lúc này chẳng qua chỉ là nói qua loa vài câu, nhưng người nghe có thể
từ nét mặt của cô mà cảm nhận được nỗi đau như cắt da cắt thịt đó.
"Vết bớt ở chỗ này
của em có phải do làm phẫu thuật cấy ghép da mới mất đi đúng không?" Tiêu
Lỗi nhẹ nhàng đặt ngón tay ở trước ngực cô. Lâm Yến Vũ ừ một tiếng: "Chú
Lâm tìm cho em toàn là bác sĩ chỉnh hình nổi tiếng, cho nên không để lại vết
sẹo rõ ràng, nhưng trên lưng em có hai vết bỏng tương đối nghiêm trọng, cho nên
đến bây giờ vẫn còn để lại sẹo."
"Có thể để cho anh
xem qua một chút không?" Tiêu Lỗi khẽ vuốt ve lưng của Lâm Yến Vũ. Khó có
thể tưởng tượng, trên chiếc lưng mịn màng xinh đẹp lại lưu lại vết sẹo, đối với
một cô gái mà nói có bao nhiêu tàn nhẫn, cho nên khi Lâm Yến Vũ lắc đầu, Tiêu
Lỗi cũng không miễn cưỡng cô.
"Tại sao em không
trở về nước tìm anh, trở về rồi lại không chịu nhận anh?" Tiêu Lỗi hỏi
người trong lòng.
Lâm Yến Vũ không trả
lời ngay, hồi lâu mới nói: "Sau vụ tai nạn đó, mỗi đêm em thường ngủ không
ngon, luôn mơ thấy mẹ, cơ thể của em từ tai nạn đó thì bị thương nặng, vẫn luôn
không tốt, mỗi khi trời mưa, xương cốt sẽ đau nhức, em không biết em còn có thể
sống được bao lâu, thể xác và tinh thần đều nát vụn, không bao giờ là em nguyên
vẹn giống như xưa, thay vì để anh thất vọng, chi bằng để anh nghĩ rằng em đã
chết, ít nhất trong ký ức của anh, em còn tốt đẹp. Em chết, nỗi đau của anh chỉ
là tạm thời, nhưng nếu anh tiếp tục ở cùng với em, anh sẽ đau suốt cả
đời."
"Em đang nói cái
quái gì thế!" Tiêu Lỗi có chút tức giận: "Chẳng lẽ em không biết, đối
với anh thì sinh mạng của em mới là quan trọng nhất, suốt bốn năm qua anh
thường xuyên hy vọng, chỉ cần ông trời có thể trả em lại cho anh, cái gì anh
cũng tình nguyện trao đổi. Bất kể em biến thành hình dáng gì, ngay cả khi chỉ
là thể xác, anh cũng muốn em. Cho đến bây giờ, tình yêu của anh dành cho em
không bao giờ thay đổi."
Sau khi nghe điều này,
Lâm Yến Vũ lại tiếp tục khóc, thân thể co rút vào một chỗ, giống như muốn đem
cả người rúc vào trong vỏ. Tiêu Lỗi nghĩ tới cô từng trải qua kích thích và
thống khổ, trong lòng rất luyến tiếc, an ủi: "Em không tiếp nhận anh, trong
lòng anh rất khó chịu, nhưng chỉ cần em được tốt, anh thế nào cũng không quan
trọng. Nhưng hiện tại em lại cho anh cảm giác rằng em sống quá không tốt. Em
nói cho anh biết, ở chung một chỗ với Tần Tuyển thật sự có thể khiến em hạnh
phúc?"
Lâm Yến Vũ im lặng,
không có nửa câu giải thích về quan hệ giữa cô và Tần Tuyển.
"Em đã quyết định
quên đi quá khứ, lý do tại sao lại xuất hiện trước mặt anh lần nữa, chẳng lẽ là
do trời định? Hoặc là các vị thần linh đã nghe thấy lời cầu nguyện của anh? Mộ
Tình..." Tiêu Lỗi nhẹ nhàng hôn lên chiếc cổ trắng noãn của Lâm Yến Vũ,
như là đang nói chuyện với chính mình.
Sau khi họ gặp lại
nhau, mặc dù cô có trốn tránh anh do tình hình đặc biệt lúc ấy, nhưng luôn luôn
có tình cảm, anh có thể phát hiện ra, cô cũng không cách nào phủ nhận. Tựa như
lúc ở trong xe, miệng cô thì nói bài xích, nhưng trong lòng vẫn nghênh hợp với
anh. Chỉ có những người yêu nhau trong lúc đó mới có thể hiểu và ăn ý với nhau
được.
Rất nhớ anh. Cô nói với
chính mình. Bốn năm qua, nếu như không có ý niệm muốn gặp lại anh chống đỡ, cô
sẽ không cố gắng làm nhiều cuộc phẫu thuật như vậy, mỗi lần đều có cảm giác
mình sẽ chết trên bàn mổ, nhưng là không có cách nào khác, cô phải còn sống,
chỉ có còn sống mới có thể gặp được anh.
"Em cũng không
nghĩ tới sẽ gặp lại anh, cái thế giới này vẫn là quá nhỏ." Lâm Yến Vũ ho
khan hai tiếng, rốt cuộc vẫn không nói ra lời trong tận đáy lòng. Tiêu Lỗi vỗ
nhẹ sau lưng cô, lau đi những giọt nước mắt trên mặt cô. Lâm Yến Vũ nói với
anh, kể từ ba năm trước đây cô tiếp nhận phẫu thuật cấy ghép tế bào, mỗi ngày
cô đều phải uống thuốc, gần một năm qua tình trạng ổn định rồi cô mới dần dần
giảm bớt dùng thuốc.
"Em trở về nước vì
mục đích gì?" Tiêu Lỗi có cảm giác Lâm Yến Vũ còn có chuyện giấu anh.
"Tìm cha em."
Lâm Yến Vũ nói: "Trong quy