g nâng mông cô lên, rất thuận lợi tiến vào, trong khoảnh khắc đó, mười ngón
tay của hai người giao nhau rất ăn ý.
Anh vận động không kịch
liệt lắm, nhưng mỗi lần lại rất ổn định, mỗi một chuyển động của anh, cô giống
như bị ném lên đám mây, không nắm bắt được anh, chính là không nắm bắt được
anh, cô đột nhiên sợ cái cảm giác này, giống như những gì xảy ra trong cơn ác
mộng, càng lúc càng cách xa anh.
Lúc này, có người gõ gõ
kính xe. Lâm Yến Vũ sợ hết hồn, cơ thể theo bản năng co rụt lại, mặt dán vào
ngực Tiêu Lỗi, thì thầm: "Đừng mở đừng mở." Thân thể còn đang gắt gao
dính chặt tại một chỗ, sao không sợ hãi được.
"Sợ cái gì."
Tiêu Lỗi cười vang, cánh tay nhẹ nhàng ôm vòng qua lưng cô, một tay khác vươn
ra ấn kính xe xuống. Thì ra là một cô nhóc bán hoa đang đứng bên ngoài xe.
Cô nhóc đột nhiên nhìn
thấy bộ dạng của Tiêu Lỗi, hơi choáng váng, người đàn ông này làm sao có thể mị
hoặc đến vậy, chân mày đuôi mắt phong tình khêu gợi đến bất trị, hơn nữa trên
người anh ta đang đắp một chiếc áo khoác, giống như đang ôm người nào đó, nhất
thời nhìn đến ngây người, thiếu chút nữa quên hết lời muốn nói.
"Có chuyện gì
sao?" Tiêu Lỗi tò mò hỏi. Cô nhóc này, xách theo một giỏ hoa hồng chắc là
đang muốn chào hàng, nhưng sao thấy người cũng không nói. Lúc này cô nhóc mới
xấu hổ cười: "Anh trai à, mua hoa tặng cho bạn gái đi, chỉ mười đồng một
cành."
Tiêu Lỗi thấy trong giỏ
hoa của cô còn lại mười mấy cành, hoa hồng đủ màu sắc: đỏ, vàng, xanh, trắng
đều có, hoa thoạt nhìn còn rất tươi, vỗ nhẹ Lâm Yến Vũ: "Cục cưng à, em
thích màu nào, tự mình chọn đi."
Lâm Yến Vũ vừa sợ vừa
xấu hổ, chỉ sợ anh bỗng nhiên vén áo khoác đang đắp trên người lên, nên ở bên
dưới ôm anh thật chặt, khuôn mặt gắt gao dán vào người anh, đầu lưỡi nhẹ nhàng
liếm cắn trên ngực anh, uy hiếp trong im lặng, nếu dám làm bậy sẽ cắn anh.
Dĩ nhiên Tiêu Lỗi hiểu
ý của cô, cười cười, từ trong túi lấy ra hai trăm đồng đưa cho cô nhóc bán hoa:
"Lấy cho ta cả giỏ." Nhưng anh chỉ vừa động, cô bị tiến vào sâu hơn,
nháy mắt hồn xiêu phách lạc. Nhất định là anh cố ý, cô hung hăng cắn một cái
trên người anh.
Đúng là đại soái ca, ra
tay hào phóng, cô nhóc vui mừng không dứt, sau khi nhận tiền, hai tay đưa hết
giỏ hoa, nhìn anh nâng kính xe lên, lại thấy anh ôm người được gọi là cục cưng
bên dưới lớp quần áo vào lòng như đang di chuyển, không khỏi nở nụ cười.
Lâm Yến Vũ chờ anh hoàn
toàn đóng cửa xe rồi, mới thò nửa đầu ra ngoài, hít một ngụm sâu không khí:
"Suýt nữa làm tôi ngạt chết." Tiêu Lỗi rút một cành hoa hồng đỏ trong
giỏ hoa ra, quét một vòng trên gương mặt cô, cúi đầu nhìn cô, dùng cành hoa
nâng cằm cô: "Ai bảo lá gan em nhỏ như vậy."
Lâm Yến Vũ tựa vào ngực
anh, cầm lấy cành hồng từ tay anh, đặt ở dưới mũi ngửi, khóe miệng xuất hiện nụ
cười. Tiêu Lỗi ngồi dậy, từ trong cơ thể cô rút ra: "Lần sau chúng ta nên
đổi một chỗ tốt hơn, rốt cuộc trong xe cũng không thuận tiện lắm, em không
thoải mái, anh cũng không sung sướng."
Còn muốn sung sướng như
thế nào? Sau lần này, cô bị giày vò đến không biết phân biệt tốt xấu rồi hay
sao. Lâm Yến Vũ nghĩ thầm trong lòng, trên cổ đột nhiên tê rần: "Tại sao
lại cắn tôi, anh không thể cắn nhẹ hơn chút xíu à." . Đoán được Tiêu Lỗi
muốn để lại dấu hôn trên cổ cô, bài xích đẩy đầu anh ra, đồ lót bị ném ở đâu
rồi, Lâm Yến Vũ kéo vạt áo khoác lên che kín thân thể, vươn tay ra tìm kiếm.
Từ đầu đã xác định
không thể tiếp tục dây dưa với anh nữa, nhưng cô không thể kiểm soát được trái
tim của mình, vừa nhìn thấy anh sẽ bị mất khống chế, mặc cho anh muốn làm gì
thì làm, ở trong xe làm điều xằng bậy. Tiếp tục như vậy sao được, anh hoàn toàn
không nằm trong kế hoạch của cô.
"Trước kia anh
từng cắn em sao?". Tiêu Lỗi nắm bắt được câu nói lúc vô tình của cô, như
cười như không. Để xem cô làm thế nào chống chế việc cô không phải là Diệp Mộ
Tình. Lâm Yến Vũ nhìn anh, cố tình chọc giận anh: "Vừa rồi tôi cứ nghĩ anh
là Tần Tuyển."
Vừa nói như thế, sắc
mặt Tiêu Lỗi thay đổi, ấn cô ngã xuống ngồi trên đùi mình, túm mở áo khoác cô
ra, hung hăng cắn vào da cô, bàn tay đặt lên ngực cô vừa giày vò vừa xoa nắn,
lực đạo lớn đến dọa người. Lâm Yến Vũ không một mảnh áo che thân, vừa sợ hãi
vừa đau đớn, cầu xin tha thứ: "A… Đau… Thả tôi ra… Đau…”
"Em còn chọc tức
anh nữa, anh sẽ cắn từng khối thịt trên người em xuống và nuốt vào bụng."
Tiêu Lỗi hài lòng khi thấy dấu răng của mình lưu lại trên người cô, trước ngực
trắng nõn một mảnh phấn hồng. "Không dám." Lâm Yến Vũ bĩu môi, Tiêu
Lỗi ngang nhiên xông qua chạm vào môi của cô, thay cô che áo khoác lại, để cô
mặc quần áo vào.
"Anh hài lòng
chưa? Tôi có thể đi rồi chứ?" Lâm Yến Vũ mặc quần áo tử tế, cài chiếc cúc
áo cuối cùng lại, hỏi Tiêu Lỗi. Anh đã chiếm được hết thảy thứ anh muốn, làm toàn
bộ những gì có thể làm, còn không thỏa mãn ư, đối với việc vụng trộm như vậy
anh đã bị nghiện?
"Nghĩ hay quá
nhỉ." Tiêu Lỗi mỉm cười, không thừa nhận mình có nói qua để cô rời đi. Lâm
Yến Vũ nóng nảy: "Tổ tông, cái gì tôi cũng cho anh r