bấm không nổi liền cắn, chỉ chốc lát sau, trên cổ
anh xuất hiện nhiều dấu răng sâu cạn không đồng nhất do bị cô cắn. Anh cũng cắn
cô, cô theo bản năng hét lên, nhưng thân thể khảm chung một chỗ, vô lực thoát
khỏi. Nhưng cô càng như vậy, trong lòng anh càng phát hỏa.
"Về sau em muốn đi
đâu thì nói trước với anh một tiếng, đừng giống như lần này không nói tiếng nào
bỏ về Mỹ như vậy, có nghe không." Tiêu Lỗi nhẹ nhàng cắn vành tai Lâm Yến
Vũ, cảm giác được thân thể của cô dần dần mềm nhũn.
"Nghe rồi, chúng
ta có thể đổi địa điểm khác hay không…” Điều Lâm Yến Vũ có thể làm là đau khổ
cầu xin. Lúc nãy có một công nhân vệ sinh môi trường đi qua tựa vào cửa sổ xe
nhìn nửa ngày, cô muốn chết đi vì xấu hổ.
"Không đổi, anh sẽ
ở tại đây." Lúc Tiêu Lỗi cố chấp tuyệt đối có thể là bất cứ loại người
nào. Vào lúc này anh đang bắt đầu hứng thú, dừng xe ở một nơi phố xá náo nhiệt,
anh muốn ở trên phố biểu diễn chơi đùa trong xe. Anh lại không phạm pháp, ai có
thể làm gì anh.
Lâm Yến Vũ vừa gặp anh,
chiêu gì cũng không còn, chỉ có thể ngoan ngoãn tùy anh chi phối, trong lòng
nảy sinh khó chịu, dù anh chơi đùa cô thế nào, cô cũng không kêu la.
"Em đừng gắng
gượng như vậy được không, nếu không phối hợp anh sẽ quay kính xe xuống."
Tiêu Lỗi đe dọa cô.
"Đừng đừng
đừng." Lâm Yến Vũ nói liên tiếp ba chữ.
Chuyện như vậy không
thể kích động anh, anh thực sự dám làm vậy nếu chọc giận anh, mặc dù lúc này
anh không mặc quân trang, nhưng nếu sự việc này bị truyền đi cũng ảnh hưởng
không tốt lắm, vạn nhất bị người nhiều chuyện lấy được đăng lên mạng, mất mặt
chỉ là chuyện nhỏ, bị xử phạt theo quân kỷ mới nguy hiểm.
Nhiều năm trước, cô cãi
nhau anh, giận dỗi muốn chia tay anh, lúc đó anh vẫn còn đi học ở trường quân
sự, sau khi gác điện thoại liền từ Trường Sa bay tới Bắc Kinh tìm cô, bị ba anh
đánh một trận không nói, còn bị trường cấm túc trong một tháng, gần như bị quản
chế. Kể từ đó, cô không còn dám dùng chia tay để hù dọa anh.
Nhìn cô ủy ủy khuất
khuất cởi nút áo khoác ra, khuôn mặt cũng ửng đỏ, Tiêu Lỗi không nhịn được trêu
chọc cô: "Nếu không, chúng ta thay đổi địa điểm khác, tìm một nhà vệ sinh
công cộng gần đây nhất?"
Nhà vệ sinh công cộng!
! ! Xem cô ra cái gì? Ra ngoài bán cũng không rẻ như vậy, ít nhất phải tìm một
khách sạn chứ. Lâm Yến Vũ lập tức cho anh một đấm: "Anh thích ở chỗ này,
thì ở đây đi." Nhà vệ sinh công cộng cái gì! Có chết cô cũng không đi.
May mắn thay phía trước
đầu xe là một khu vực xanh hóa, sẽ không ai chú ý tới hành động trong xe của
hai người. Tiêu Lỗi ôm Lâm Yến Vũ quỳ ở trên đùi anh, vô lăng chống đỡ sau lưng
cô, để cho cô chỉ có thể dán thật chặt vào người anh, bàn tay lần vào bên trong
áo len của cô, khẽ vuốt ve sau lưng cô, cánh tay vòng qua mò mẫm đến khoá áo
lót.
"Nếu em thấy xấu
hổ, hãy cởi áo khoác ngoài ra, đắp lên người chúng ta." Tiêu Lỗi nhịn
cười. Lâm Yến Vũ không cười, cảm thấy chủ ý này không tệ, nhanh chóng cởi áo
khoác ra, đắp lên khuôn mặt và thân thể của hai người.
Giống như một đôi thanh
niên yêu đương trong công viên vào thập niên 80, bọn họ ở bên dưới áo khoác
chuyển động thế nào, người bên ngoài không nhìn thấy được. Đây chính là tình
hình lúc này, thật sự rất buồn cười.
Tiêu Lỗi nhớ lại lúc
nhỏ anh dẫn em trai đi công viên chơi, cảnh như vậy không phải là hiếm. Khi ấy
đã nghĩ, những người kia ở bên dưới lớp quần áo làm gì vậy? Có phải đang đánh
nhau hay không? Có một lần, anh nảy ra ý xấu, đùa dai khuyến khích Tiêu Miểu
vén quần áo lên nhìn xem.
"Miểu Miểu, em đi
nhìn xem, có phải bọn họ đang đánh nhau hay không, đánh nhau thì phải báo cảnh
sát." Tiêu Lỗi nghịch ngợm.
"Dạ." Tiêu
Miểu khi đó mới 3 tuổi,chỉ là một đứa trẻ ngây thơ ngu ngốc, anh trai bảo nó
làm gì, nó liền làm cái đó, kết quả bị một nam một nữ đuổi theo. Cô gái thấy
Tiêu Miểu bị vấp ngã, còn chạy tới đỡ nó dậy.
Trong xe vốn đã tối,
che thêm quần áo nên cái gì cũng không thấy được, hai người càng hôn càng tập
trung, cuối cùng bất chấp mọi tạp niệm trong đầu, thế giới của họ chỉ còn lại
đối phương.
Một loại cảm xúc đánh
mất mà tìm lại được đan xen va chạm lẫn nhau trong lòng, ôn nhu và đau đớn vô
hạn, đều tìm được lối thoát tại nụ hôn triền miên này, giờ khắc mỹ lệ này, sẽ
trở thành một cõi vĩnh hằng khác.
"Lạnh không, bàn
tay của em có chút lạnh." Tiêu Lỗi hỏi người ở trong lòng. Cánh tay cô ở
bên ngoài ôm gáy anh, ngón tay lành lạnh. Cô ừ một tiếng. Anh kéo áo khoác lên
trên, bọc cô lại, tiện tay chỉnh điều hòa không khí trong xe cao một chút.
Nhiệt độ trong xe ấm
lên nhanh chóng, quần áo trên người cô sớm bị anh mò mẫm cởi xuống hết, nụ hôn
nóng bỏng từ từ hạ xuống, tìm được nơi anh muốn ở lại, dừng lại ở đó. Cánh tay
cô quấn quanh cổ anh, khuôn mặt dán vào tóc anh. Râu tóc cứng cáp của anh đâm
vào làn da của cô, nhưng cô hoàn toàn không phát hiện ra, chỉ cảm thấy thoải
mái không sao nói hết.
Chiếc lưỡi mềm mại liếm
hôn nơi nhạy cảm nhất của cô, một tình huống mà cô thường gặp trong giấc mơ của
mình, bàn tay của cô cũng p