hông tệ, nhìn một
chút, tầm mắt của anh có chút mơ hồ, nhắm mắt lại một chút, lại mở mắt ra,
trước mắt lại trở nên rõ ràng. Trong bốn năm qua, đây là lần đầu tiên anh vào
rạp để xem Hồ Thiên Nga, hơn nữa người ngồi bên cạnh anh lại giống người con
gái ấy như đúc.
Sau khi vở ballet kết
thúc, trời vẫn còn sớm. Tiêu Lỗi nói: "Tôi hơi đói, chúng ta đi ăn một
chút gì nhé, cô muốn ăn món Trung Quốc hay là món Tây?" "Ăn món Trung
Quốc đi, nhập gia tùy tục mà." Lâm Yến Vũ rất tự nhiên đi bên cạnh anh.
Không có khoát tay anh, hai người vẫn duy trì một khoảng cách thích hợp.
"Muốn đến chỗ
nào?" Tiêu Lỗi hỏi. Lâm Yến Vũ lắc đầu: "Tôi không quen thuộc Bắc Kinh
cho lắm, anh chọn địa điểm đi." Ngừng một chút, cô lại bổ sung một câu:
"Tôi muốn đến nơi nào náo nhiệt một chút." "Náo nhiệt… Vậy thì
đi ăn lẩu ở Đáy Đại Dương." Tiêu Lỗi mở cửa để cô lên xe.
Anh dẫn cô đến một thị
trấn ven biển nổi tiếng với món lẩu - Đáy Đại Dương, hai người ngồi xuống gọi
món ăn, anh đưa thực đơn cho cô để cho cô gọi món mình thích, cô tùy tiện chọn
vài món, đưa thực đơn lại cho anh. Anh dựa vào sở thích của mình và Mộ Tình,
lại gọi thêm vài món nữa.
"Nơi này hoàn cảnh
không tệ, đông đúc nhưng không chật chội, không khác lắm so với quán lẩu ở phố
người Hoa, ăn lẩu cần phải chú ý đến bầu không khí, càng nhiều người thì càng
náo nhiệt." Lâm Yến Vũ nhìn chung quanh, thấy quán khách khứa ngồi đầy,
nhưng ngay ngắn gọn gàng, cảm khái nói.////
Tiêu Lỗi nheo mày:
"Cô thích náo nhiệt sao? Tôi lại có cảm giác cô không phải dạng người
thích náo nhiệt." "Tôi không thích, chẳng qua đôi lúc lại muốn náo
nhiệt, nếu luôn ở một mình, sẽ rất cô đơn." Lâm Yến Vũ chuyển ly thủy tinh
trong tay, bộ dáng có chút lơ đãng.
"Một người ở đất
khách quê người, rất cô đơn, cha cô ở Mỹ, sao
cô lại trở về nước mở một phòng trưng bày nghệ thuật?" Tiêu Lỗi vô thức
muốn thám thính thân thế của cô. Lâm Yến Vũ khẽ liếm môi: "Ở Mỹ đã lâu nên
tôi muốn thay đổi hoàn cảnh sống, lần đầu tiên tôi gặp Tần Tuyển là tại một
buổi đấu giá tác phẩm nghệ thuật ở New York, nên đi theo anh ta trở về
nước."
Trong lời nói của cô,
không nghe ra cảm xúc chân thật, nhưng ít ra Tiêu Lỗi cũng biết được cô và Tần
Tuyển quen biết thế nào. Theo anh biết, Tần Tuyển học đại học ở Mỹ, sau khi tốt
nghiệp thì ở luôn tại Mỹ mở công ty, kinh doanh còn rất vào quỹ đạo, trong giới
thương nhân Hoa Kiều có chút danh tiếng.
Người nước ngoài không
chỉ cảm thấy hứng thú với sự nhạy bén trong kinh doanh, mà còn vì bối cảnh con
em cán bộ cách mạng cao cấp của anh ta. Viên chức chính phủ Tần Hạc An càng làm
càng lớn, Tần Tuyển càng kiếm được nhiều tiền hơn.
"Yến
Vũ, tôi có thể gọi em như vậy không?" Tiêu Lỗi nhìn vào ánh mắt Lâm Yến
Vũ, nhìn cô cụp mắt xuống, nhưng vẫn không thả lỏng tầm mắt. Lâm Yến Vũ tự nhủ
thầm, cho hay không anh cũng đã gọi rồi, còn hỏi cái gì mà hỏi, nhưng ngoài
miệng lại nói: "Có cái gì không thể, tên được đặt ra chính là để cho người
khác gọi."
Phục vụ bưng lên một
bình trà xanh, rót nước trà vào hai ly thủy tinh đặt trước mặt họ. Chắc nghi
ngờ trà không đủ tốt, Lâm Yến Vũ không uống, ngón tay tùy ý nắm cái ly. Cái ly
bị nước trà phản xạ ánh xanh biếc, ngón tay trắng nõn gần như trong suốt của cô
cũng bị nhuộm màu xanh như ngọc bích, lại vừa như phỉ thúy, không gì sánh được.
Thật vất vả Tiêu Lỗi
mới nhịn xuống được kích động muốn chạm vào bàn tay bé nhỏ của cô, cảm thấy kể
từ khi gặp cô, bản thân như bị sắc lang nhập vào người, vừa thấy cô sẽ hiểu
sai, nghĩ lệch đi ngay… Ngoài kiềm chế, vẫn là phải kiềm chế, trong lòng anh
không ngừng nhắc nhở chính bản thân mình, không được làm ra hành vi cầm thú.
Cảm giác tại thời điểm này, tựa như mối tình đầu của một thiếu niên, vừa nôn
nóng muốn thử lại thấp thỏm bất an.
Lúc ăn cơm, Lâm Yến Vũ
chú ý tới trên tay Tiêu Lỗi có đeo một chiếc nhẫn đá quý tinh xảo, chính giữa
một chút là đá quý màu đỏ sẫm, kiểu rất lạ, không nhịn được hỏi: "Tôi luôn
nghĩ là quân nhân thì không thể đeo nhẫn." Tiêu Lỗi nói với cô: "Không
mặc quân trang thì có thể, lúc mặc quân trang tôi không đeo, chiếc nhẫn này đối
với tôi mà nói rất quan trọng, rất có giá trị kỷ niệm."
"Thế sao?"
Lâm Yến Vũ nhìn thế nào cũng cảm thấy đá quý màu đỏ sáng bóng đó thoạt nhìn rất
quỷ dị, tựa hồ có một loại không nói ra được. . . làm người khác có cảm giác sợ
hãi.
"Đây là một chiếc
nhẫn tro cốt, từ tro cốt của người chết lấy ra nguyên tố carbon, trải qua áp
lực cao thì kết tinh, sau đó các thợ thủ công sẽ cắt để tạo thành đá quý, làm
thành nhẫn cho người thân bảo quản." Tiêu Lỗi bình tĩnh giảng giải nguồn
gốc của chiếc nhẫn cho Lâm Yến Vũ nghe, cẩn thận quan sát nét mặt của cô.
Vẻ mặt của cô ngạc
nhiên hơn là kinh hãi, như khó có thể tin được, một hồi lâu mới nói:
"Chuyện này để bạn gái hiện tại của anh biết, cô ấy chắc chắn sẽ không
thấy hạnh phúc, người đã chết, mà còn. . ."
Cô vẫn không nói ra bốn
chữ “âm hồn không tan”, nhưng tầm mắt của cô không dám nhìn chiếc nhẫn nữa, có
vẻ rất sợ ánh sáng quỷ dị của nó.
"Tôi