hạn, để quan sát tìm ra manh mối
của những thứ có tên có hình." So với cảnh giới mong muốn "dung hợp
thiên địa, đạo pháp tự nhiên" đúng là trống đánh xuôi, kèn thổi ngược.
Viên
Ngộ mới vừa rồi thấy Mộc Phong Đình ra tay, đã biết đối phương cũng không phải
hạng người bình thường, cho nên vừa lên liền ra chiêu vô cùng tàn nhẫn, có lẽ
định ra tay bất ngờ. Lúc này, hắn thấy mình đánh lâu không xong, Mộc Phong Đình
quơ vài cái đã vô hình hóa giải chiêu số tàn nhẫn của hắn, hoàn toàn ra dáng
đùa khỉ, cảm thấy vừa gấp lại sợ, tự loạn trận cước, liên tiếp bại lui. Miệng
vội la lên: "Chuyện ngọc bội ta đã nói rõ ràng, chưởng môn cũng đã trách
phạt, sao đại hiệp vẫn không chịu buông tha!"
Mộc
Phong Đình sớm phát hiện lộ số võ công của hắn không thích hợp, cố ý để hắn
toàn lực hành động, từ đó nhìn ra manh mối. Sau khi xác định võ công của hắn đi
theo con đường âm độc, trái ngược với tâm pháp Thục Sơn, sợ tiếng động quá lớn
sẽ dẫn đệ tử Thục Sơn tới, cũng không thăm dò nữa, lập tức điểm mấy đại huyệt
quanh thân hắn, đồng thời chế trụ cằm hắn, mạnh mẽ nhét một viên thuốc vào,
cười nói: "Viên Ngộ đạo trưởng hiểu lầm. Tại hạ không phải vì việc ngọc
bội mà đến. Tại hạ chỉ phụng mệnh Cù chưởng môn đến tiễn đạo trưởng lên
đường."
Viên
Ngộ cả kinh nói: "Ngươi cho ta ăn cái gì?!" Ý của hắn vốn là gầm rú
ra tiếng, không nghĩ tới lời nói ra lại hữu khí vô lực, không biết có phải là
do dược tính phát tác hay không, không khỏi cảm thấy hoảng sợ, lại hoàn toàn
quên mất có một số thủ pháp điểm huyệt độc môn cũng có thể khiến người ta không
thể khống chế khí ở đan điền, do đó tiếng nói nhỏ trầm.
Mộc
Phong Đình cười vô cùng ấm áp, nói: "Tại hạ không đành lòng nhìn đạo
trưởng chịu nhiều khổ sở khi xương tỳ bà (xương bả vai) vỡ vụn, thuốc này có
thể giảm chút đau đớn." Nói xong liền dùng Đại Lực Kim Cang Chỉ, ra vẻ
chộp tới xương tỳ bà của Viên Ngộ, miệng lại nói: "Đạo trưởng cố chịu
chút, tại hạ cũng là nhận ủy thác của người làm việc cho người thôi."
Ngừng một chút, lại kiên nhẫn báo cáo: "Cù chưởng môn trạch tâm nhân hậu,
không đành lòng tự mình động thủ. Tại hạ vì hồi báo Cù chưởng môn khẳng khái
giúp tiền cho Mộ Yến Trai, liền chủ động xin đi giết giặc, đưa hai người lên
đường, chia sẻ nỗi lo của ông ấy."
Viên
Ngộ buột miệng bác bỏ: "Ngươi nói bậy, chưởng môn hôm nay đã bảo ngươi
xuống núi, như thế nào..." Đột nhiên suy nghĩ của hắn trở lại, chẳng lẽ là
hai người cùng nhau diễn trò, cảm thấy đã tin vài phần. Huống chi một khi xương
tỳ bà bị huỷ, dù người tu vi cao tới đâu cũng không thể nhìn ra lúc trước hắn
luyện qua loại võ công nào, cho là Cù Diệu sợ bại lộ bản thân, phân phó riêng.
Hắn thấy tay Mộc Phong Đình đã càng lúc càng gần, trong lòng biết một trảo này
đi xuống, mình chẳng những một thân võ công bị phế, tương lai cũng không thể
tập võ lại, chỉ có thể hoàn toàn biến thành phế nhân. Mặc dù may mắn giữ được
tánh mạng, cũng sẽ sống không bằng chết. Dưới tình thế cấp bách cả giận nói:
"Cù Diệu là đồ lòng lang dạ sói, lão tử thay hắn bán mạng nhiều năm, không
ngờ hắn lại đối với ta như vậy!"
Mộc
Phong Đình không cho là đúng nói: "Đạo trưởng tự mình luyện tà công, sao
còn đổ tội cho Cù chưởng môn."
Viên
Ngộ thấy chuyện đã không thể thay đổi, liền giống như phát tiết la lên:
"Lão tử vốn luyện công rất tốt, mặc dù mấy năm qua không có tiến thêm,
nhưng vẫn đi theo chính đạo. Chính ông ta đã vào ma đạo, liền kéo lão tử xuống
nước, khiến lão tử cũng đi theo ông ta luyện tà công, cam tâm tình nguyện thay
ông ta tìm nhau thai."
thảo cương mục> giải thích tên nhau thai: "Thiên địa chi tiên, âm dương
chi tổ, càn khôn chi thủy, phôi thai tương triệu, đủ chín lần chín, thai nhi
được chở đi, ngao du khắp tây thiên phật quốc, nam hải tiên sơn, phiêu đãng nơi
Bồng Lai tiên cảnh, vạn dặm thiên hà, do đó được gọi là hà xa (xe trên sông)". Vừa mới sinh khỏi
cơ thể mẹ có màu đỏ, để trong không khí lập tức chuyển màu tím, nên được gọi là
nhau thai (nhau thai hán việt là tử hà
xa, kết hợp giữa hà xa ở đoạn trên với tử - màu tím). Lại có ghi: "Trẻ
còn trong bào thai, cuống rốn nối với mẹ, thai dựa vào mẹ mà sống, nhận hơi ấm
từ mẹ, tinh hoa của cha máu của mẹ, kết hợp mà thành. Cho dù ngày sau thành
hình, có được khí tiên thiên (có sẵn từ
phôi thai), rõ ràng không phải các loại vàng đá cỏ cây linh tinh có thể so
sánh. Thứ này có công dụng tẩm bổ rất tốt, dùng lâu ngày tai thính mắt tinh,
râu tóc đen tuyền, kéo dài tuổi thọ."
Thế
đi trên tay Mộc Phong Đình chậm lại, nhưng không buông xuống, chỉ cười như
không cười nhìn hắn, nói "Ngươi cùng Viên Tỉnh hai người xuống núi là vì
tìm nhau thai?" Mộc Phong Đình là loại người nào, lập tức nghĩ đến lời đồn
nữ quỷ chuyên tìm phụ nữ có thai xuống tay, ép hỏi: "Vì sao chuyên chọn
phụ nữ có thai xuống tay? Thai nhi đủ tháng sinh ra không phải cũng có nhau
thai sao?"
Viên
Ngộ oán hận nói: "Tà công Cù Diệu luyện chỉ có thể dùng nhau thai chưa đủ
tháng, đợi đứa trẻ sinh ra ngược lại mất tác dụng. Bản thân ông ta quý trọng
thanh